I. ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
Đọc đoạn trích:
“THỊ TRƯỞNG: Thưa các ngài, tôi mời các ngày đến để báo một tin hết sức không vui. Có quan thanh tra đến chỗ chúng ta.
AM-MỐT PHI-Ô-ĐÔ-RÔ-VÍCH: Thế nào! Quan thanh tra à?
ÁC-TÊ-MI PHI-LÍP-PÔ-VÍCH: Thế nào! Quan thanh tra à?
THỊ TRƯỞNG: Quan thanh tra ở Pê-téc-bua đến, một cách bí mật, lại mang theo mật lệnh.
AM-MỐT PHI-Ô-ĐÔ-RÔ-VÍCH: Thế mới chết!
ÁC-TÊ-MI PHI-LÍP-PÔ-VÍCH: Thật là đang yên đang lành bỗng sinh chuyện thế đấy!
LU-CA LU-KÍCH: Lại mang theo cả mật lệnh kia ư, hở trời!
THỊ TRƯỞNG: Hình như tôi đã cảm thấy việc đó từ trước: suốt đêm qua, tôi nằm mơ thấy hai con chuột cống kì quái. Thật tôi chưa hề thấy loại chuột nào như thế bao giờ: nó đen, mà to lớn lạ thường! Chúng bò tới, đánh hơi, rồi biến mất. Đây, tôi đọc cho các ngài nghe bức thư này của An-đrây I-va-nô-vích Smi-cốp gửi cho tôi; ông Ác-tê-mi Phi-líp-pô-vích, ông biết lão ta chứ gì! Lão ta viết thế này: “Bạn thân mến, bạn cánh hẩu và ân nhân (lẩm bẩm, đưa mắt đọc lướt bức thư...) và báo cho đằng ấy biết.”. À! đây: “mình cấp tốc báo thêm cho đằng ấy biết là có một viên quan đã tới; ông ta có lệnh phải xem xét toàn tỉnh và đặc biệt là quận nhà (giơ ngón tay lên một cách có ý nghĩa). Mình đã biết việc này từ những người đáng tin cậy nhất, mặc dù ông ta giả làm thường dân. Theo như mình biết, đằng ấy cũng như mọi người, thường hay phạm lỗi lặt vặt, vì đằng ấy là người thông minh, không ưa bỏ qua những món lọt đến tay...” (ngừng lại), không sao, ở đây là cánh ta cả... “cho nên mình khuyên đằng ấy nên hết sức đề phòng, bởi vì ông ta có thể đến bất kì lúc nào, nếu không phải là đã đến rồi, lẩn quẩn ở đâu một cách bí mật... Hôm qua, mình...”. Hừ, đoạn này là việc gia đình: “em gái mình, An-na Ki-rin-lốp-na cùng chồng nó đã đến thăm chúng mình; I-van Ki-rin-lô-vích béo ra nhiều lắm và vẫn chơi vi-ô-lông như thường” vân vân... vân vân... Đấy tình hình như thế đấy.
AM-MỐT PHI-Ô-ĐÔ-RÔ-VÍCH: Phải, tình hình như vậy... thật là không bình thường, rất không bình thường. Không dưng sao lại có chuyện được.
LU-CA LU-KÍCH: Sao lại có chuyện ấy nhỉ, ông An-tôn An-tô-nô-vích? Quan thanh tra đến vùng ta làm quái gì nhỉ?
THỊ TRƯỞNG: Còn sao nữa! Rõ ràng là số kiếp xui khiến ra như vậy! (Thở dài). Từ trước tới nay, ơn nhờ Bề trên, họ mò đến các thành phố khác. Bây giờ đến lượt vùng chúng ta đây.
[...]
THỊ TRƯỞNG: Tôi cũng chỉ nói qua cho ông để ý tới việc đó. Còn vấn đề trong nội bộ chúng ta ấy, và cái mà lão An-đrây gọi là “lỗi vặt” trong bức thư, tôi không thể nói gì được nữa. Vả lại, chẳng ai lạ gì, không có người nào lại không có một vài tội lỗi nào đó. Trời sinh chúng ta đều như thế cả kia mà, và các nhà triết học đồ đệ của Vôn-te phản đối điều đó thực là vô ích.
AM-MỐT PHI-Ô-ĐÔ-RÔ-VÍCH: Ông An-tôn An-tô-nô-vích, ông cho thế nào là tội lỗi! Cũng năm bảy đường tội lỗi chứ. Tôi không giấu ai là tôi cũng có nhận của hối lộ, nhưng của hối lộ đó là những vật gì? Chẳng qua là một vài con chó săn con mà thôi. Như thế khác chứ.
THỊ TRƯỞNG: Này, chó hay vật gì khác cũng đều là của hối lộ tất.
AM-MỐT PHI-Ô-ĐÔ-RÔ-VÍCH: Ấy, không phải, ông An-tôn An-tô-nô-vích ạ! Đây nhé, thí dụ có kẻ được biếu một cái áo khoác bằng lông thú đáng giá năm trăm rúp, thêm cái khăn san cho vợ hắn ta...
THỊ TRƯỞNG: Thật ra, ông chỉ ăn hối lộ bằng chó săn con thì cũng không đáng kể. Nhưng ông lại không tin Chúa; ông không đi lễ nhà thờ bao giờ; còn tôi, ít ra tôi cũng vững lòng tin và Chủ nhật nào tôi cũng đi nhà thờ. Còn ông... Ôi, tôi biết ông lắm: mỗi khi ông bắt đầu nói về sự sáng thế là tóc cứ dựng ngược lên. [...]”
“THỊ TRƯỞNG: Thưa các ngài, tôi mời các ngày đến để báo một tin hết sức không vui. Có quan thanh tra đến chỗ chúng ta.
AM-MỐT PHI-Ô-ĐÔ-RÔ-VÍCH: Thế nào! Quan thanh tra à?
ÁC-TÊ-MI PHI-LÍP-PÔ-VÍCH: Thế nào! Quan thanh tra à?
THỊ TRƯỞNG: Quan thanh tra ở Pê-téc-bua đến, một cách bí mật, lại mang theo mật lệnh.
AM-MỐT PHI-Ô-ĐÔ-RÔ-VÍCH: Thế mới chết!
ÁC-TÊ-MI PHI-LÍP-PÔ-VÍCH: Thật là đang yên đang lành bỗng sinh chuyện thế đấy!
LU-CA LU-KÍCH: Lại mang theo cả mật lệnh kia ư, hở trời!
THỊ TRƯỞNG: Hình như tôi đã cảm thấy việc đó từ trước: suốt đêm qua, tôi nằm mơ thấy hai con chuột cống kì quái. Thật tôi chưa hề thấy loại chuột nào như thế bao giờ: nó đen, mà to lớn lạ thường! Chúng bò tới, đánh hơi, rồi biến mất. Đây, tôi đọc cho các ngài nghe bức thư này của An-đrây I-va-nô-vích Smi-cốp gửi cho tôi; ông Ác-tê-mi Phi-líp-pô-vích, ông biết lão ta chứ gì! Lão ta viết thế này: “Bạn thân mến, bạn cánh hẩu và ân nhân (lẩm bẩm, đưa mắt đọc lướt bức thư...) và báo cho đằng ấy biết.”. À! đây: “mình cấp tốc báo thêm cho đằng ấy biết là có một viên quan đã tới; ông ta có lệnh phải xem xét toàn tỉnh và đặc biệt là quận nhà (giơ ngón tay lên một cách có ý nghĩa). Mình đã biết việc này từ những người đáng tin cậy nhất, mặc dù ông ta giả làm thường dân. Theo như mình biết, đằng ấy cũng như mọi người, thường hay phạm lỗi lặt vặt, vì đằng ấy là người thông minh, không ưa bỏ qua những món lọt đến tay...” (ngừng lại), không sao, ở đây là cánh ta cả... “cho nên mình khuyên đằng ấy nên hết sức đề phòng, bởi vì ông ta có thể đến bất kì lúc nào, nếu không phải là đã đến rồi, lẩn quẩn ở đâu một cách bí mật... Hôm qua, mình...”. Hừ, đoạn này là việc gia đình: “em gái mình, An-na Ki-rin-lốp-na cùng chồng nó đã đến thăm chúng mình; I-van Ki-rin-lô-vích béo ra nhiều lắm và vẫn chơi vi-ô-lông như thường” vân vân... vân vân... Đấy tình hình như thế đấy.
AM-MỐT PHI-Ô-ĐÔ-RÔ-VÍCH: Phải, tình hình như vậy... thật là không bình thường, rất không bình thường. Không dưng sao lại có chuyện được.
LU-CA LU-KÍCH: Sao lại có chuyện ấy nhỉ, ông An-tôn An-tô-nô-vích? Quan thanh tra đến vùng ta làm quái gì nhỉ?
THỊ TRƯỞNG: Còn sao nữa! Rõ ràng là số kiếp xui khiến ra như vậy! (Thở dài). Từ trước tới nay, ơn nhờ Bề trên, họ mò đến các thành phố khác. Bây giờ đến lượt vùng chúng ta đây.
[...]
THỊ TRƯỞNG: Tôi cũng chỉ nói qua cho ông để ý tới việc đó. Còn vấn đề trong nội bộ chúng ta ấy, và cái mà lão An-đrây gọi là “lỗi vặt” trong bức thư, tôi không thể nói gì được nữa. Vả lại, chẳng ai lạ gì, không có người nào lại không có một vài tội lỗi nào đó. Trời sinh chúng ta đều như thế cả kia mà, và các nhà triết học đồ đệ của Vôn-te phản đối điều đó thực là vô ích.
AM-MỐT PHI-Ô-ĐÔ-RÔ-VÍCH: Ông An-tôn An-tô-nô-vích, ông cho thế nào là tội lỗi! Cũng năm bảy đường tội lỗi chứ. Tôi không giấu ai là tôi cũng có nhận của hối lộ, nhưng của hối lộ đó là những vật gì? Chẳng qua là một vài con chó săn con mà thôi. Như thế khác chứ.
THỊ TRƯỞNG: Này, chó hay vật gì khác cũng đều là của hối lộ tất.
AM-MỐT PHI-Ô-ĐÔ-RÔ-VÍCH: Ấy, không phải, ông An-tôn An-tô-nô-vích ạ! Đây nhé, thí dụ có kẻ được biếu một cái áo khoác bằng lông thú đáng giá năm trăm rúp, thêm cái khăn san cho vợ hắn ta...
THỊ TRƯỞNG: Thật ra, ông chỉ ăn hối lộ bằng chó săn con thì cũng không đáng kể. Nhưng ông lại không tin Chúa; ông không đi lễ nhà thờ bao giờ; còn tôi, ít ra tôi cũng vững lòng tin và Chủ nhật nào tôi cũng đi nhà thờ. Còn ông... Ôi, tôi biết ông lắm: mỗi khi ông bắt đầu nói về sự sáng thế là tóc cứ dựng ngược lên. [...]”
(Trích Quan thanh tra - N. Gô-gôn, theo Văn bản đọc hiểu Ngữ văn 12,
XB Đại học Huế, 2024)
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1 [705666]: Tình huống nào được nêu lên trong đoạn trích?
Tình huống được nêu lên trong đoạn trích: Thị trưởng cùng đám quan lại khác ở quận (Am-mốt Phi-ô-đô-rô-vích, Ác-tê-mi Phi-líp-pô-vích, Lu-ca Lu-kích) nhận tin quan thanh tra (thật) từ Pê-téc-bua đến và mang theo mật lệnh.
Câu 2 [705667]: Trong đoạn trích, nhân vật Am-mốt Phi-ô-đô-rô-vích đã tự thú về “lỗi vặt” nào?
Trong đoạn trích, nhân vật Am-mốt Phi-ô-đô-rô-vích đã tự thú về “lỗi vặt” nhận hối lộ: Tôi không giấu ai là tôi cũng có nhận của hối lộ, nhưng của hối lộ đó là những vật gì? Chẳng qua là một vài con chó săn con mà thôi.
Câu 3 [705668]: “Theo như mình biết, đằng ấy cũng như mọi người, thường hay phạm lỗi lặt vặt, vì đằng ấy là người thông minh, không ưa bỏ qua những món lọt đến tay...”
Trong chi tiết trên, Gô-gôn đã khắc hoạ tính cách của Thị trưởng qua lời người bạn thân An-đrây I-va-nô-vích Smi-cốp. Điều đó có tác dụng gì?
Trong chi tiết trên, Gô-gôn đã khắc hoạ tính cách của Thị trưởng qua lời người bạn thân An-đrây I-va-nô-vích Smi-cốp. Điều đó có tác dụng gì?
An-đrây I-va-nô-vích Smi-cốp và Thị trưởng là những người bạn thân thiết. Bởi thân thiết nên họ thấu hiểu nhau và thường sẽ thành thực trong lời nói. Trong chi tiết trên, Gô-gôn đã khắc hoạ tính cách của Thị trưởng qua lời người bạn thân An-đrây I-va-nô-vích Smi-cốp. Điều đó khiến cho đặc điểm tính cách (hay phạm lỗi lặt vặt, không ưa bỏ qua những món lọt đến tay) - tính cách xấu xa của nhân vật Thị trưởng hiện lên chân thực hơn.
Câu 4 [705669]: “Ông An-tôn An-tô-nô-vích, ông cho thế nào là tội lỗi! Cũng năm bảy đường tội lỗi chứ. Tôi không giấu ai là tôi cũng có nhận của hối lộ, nhưng của hối lộ đó là những vật gì? Chẳng qua là một vài con chó săn con mà thôi. Như thế khác chứ.”
Lời thoại trên của Am-mốt Phi-ô-đô-rô-vích cho thấy tính cách nào ở nhân vật này?
Lời thoại trên của Am-mốt Phi-ô-đô-rô-vích cho thấy tính cách nào ở nhân vật này?
Lời thoại trên đã cho thấy Am-mốt Phi-ô-đô-rô-vích là một kẻ đê tiện, bỉ ổi (đã nhận hối lộ lại còn bao biện cho bản thân bằng cách phân biệt năm bảy đường tội lỗi và cho rằng việc nhận hối lộ vài con cho săn con là không đáng kể).
Câu 5 [705670]: Nêu cảm nhận về một nhân vật anh/chị ấn tượng nhất trong đoạn trích (trình bày khoảng 5 - 7 dòng).
Thí sinh tự do lựa chọn một nhân vật khiến bản thân ấn tượng nhất; đồng thời lí giải ngắn gọn, thuyết phục nguyên do. Chẳng hạn:
- Nhân vật ấn tượng nhất: quan thanh tra thật.
- Lí do ấn tượng nhất: Quan thanh tra thật không xuất hiện trực tiếp mà chỉ gián tiếp hiện lên qua lời của các nhân vật khác song lại khiến Thị trưởng và đám quan lại địa phương khiếp hãi và lộ tẩy sự nhơ bẩn của chúng.
II. VIẾT (6,0 điểm)
Câu 6 [705671]: (2,0 điểm)
Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) cảm nhận về một hình tượng nhân vật mà anh/chị ấn tượng nhất trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.
Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) cảm nhận về một hình tượng nhân vật mà anh/chị ấn tượng nhất trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.
Đây là một đề mở, thí sinh tự do lựa chọn nhân vật trong đoạn trích khiến bản thân ấn tượng nhất; lí giải nguyên do vì sao. (Lưu ý: Yêu cầu này khác với yêu cầu của Câu 5 phần Đọc hiểu ở hình thức trình bày.)
Đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) cảm nhận về một hình tượng nhân vật mà anh/chị ấn tượng nhất trong đoạn trích từ vở kịch Quan thanh tra (N. Gô-gôn) có thể được triển khai theo hướng:
- Quan thanh tra là vở kịch đặc sắc của N. Gô-gôn. Vở kịch đã vạch trần bộ máy quan chức cồng kềnh, quan liêu và mục nát của chế độ Nga hoàng với tệ nạn tham nhũng, hối lộ đã trở thành hệ thống từ trên xuống dưới cùng thói hống hách, chuyên quyền, nhưng đầy đớn hèn, ti tiện của giới chức nước Nga trong bối cảnh thế kỉ XIX.
- Đoạn trích thuộc phần cuối của vở kịch, thực thi sứ mệnh lật tẩy bản chất xấu xa, đê tiện của đám quan lại địa phương. Trong đoạn trích, Gô-gôn đã khắc họa sắc nét nhiều nhân vật, song bản thân tôi ấn tượng nhất với nhân vật Thị trưởng:
+ Chính là người mang đến thông tin giật gân cho đám quan chức ở quận, khiến cả bọn cuống cuồng hốt hoảng. Bằng kinh nghiệm, trải nghiệm trong đời, có vẻ như Thị trưởng đã đoán biết được điều này sớm hay muộn sẽ xảy ra. Giấc mơ đêm qua là bằng chứng cho thấy hắn mơ hồ đoán biết điều này (Hình như tôi đã cảm thấy việc đó từ trước: suốt đêm qua, tôi nằm mơ thấy hai con chuột cống kì quái. Thật tôi chưa hề thấy loại chuột nào như thế bao giờ: nó đen, mà to lớn lạ thường!. Hình ảnh hai con chuột cống kì quái, đen, to lớn lạ thường ẩn dụ cho sự xuất hiện của quan thanh tra thật sắp đến. Theo đó, trong hình dung của Thị trưởng, quan thanh tra thật cũng chẳng khác gì loài gặm nhấm gớm ghiếc cấp trên.). Hắn cũng rất tỉnh táo khi phân tích hoàn cảnh không thể lần lữa (Từ trước tới nay, ơn nhờ Bề trên, họ mò đến các thành phố khác. Bây giờ đến lượt vùng chúng ta đây.). Các chi tiết chứng tỏ nhân vật rất trải đời, lọc lõi sự đời.
+ Thị trưởng - một quan tham nhận hối lộ có số má. Tính cách này bị phơi bày bởi chính An-đrây I-va-nô-vích Smi-cốp - người bạn thân thiết của Thị trưởng (Theo như mình biết, đằng ấy cũng như mọi người, thường hay phạm lỗi lặt vặt, vì đằng ấy là người thông minh, không ưa bỏ qua những món lọt đến tay...). Song thật trơ tráo khi chính hắn lại coi việc nhận hối lộ là bình thường, bẩm sinh (Trời sinh chúng ta đều như thế cả kia mà) và hắn vẫn một lòng kính Chúa! (ít ra tôi cũng vững lòng tin và Chủ nhật nào tôi cũng đi nhà thờ). Có lẽ hắn tin tình yêu Chúa có thể cứu rỗi hắn khỏi tội lỗi nhận hối lộ!
- Nhân vật Thị trưởng trong vở kịch Quan thanh tra của N.Gô-gôn nói chung và trong đoạn trích nói riêng là một tính cách điển hình cho tầng lớp quan lại mục ruỗng, thối nát của chế độ phong kiến nước Nga thế kỉ XIX. Thật tiếc, hình tượng này vẫn thấp thoáng đâu đó trong chính xã hội hiện đại của chúng ta ngày nay!
Câu 7 [705672]: (4,0 điểm)
Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ), trình bày suy nghĩ của anh/ chị về hiện tượng nhiều người trẻ hôm nay quay lưng lại với lịch sử dân tộc.
Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ), trình bày suy nghĩ của anh/ chị về hiện tượng nhiều người trẻ hôm nay quay lưng lại với lịch sử dân tộc.
Bài văn nghị luận trình bày suy nghĩ về hiện tượng nhiều người trẻ hôm nay quay lưng lại với lịch sử dân tộc có thể triển khai theo nhiều cách, song cần bảo đảm các ý chính:
1. Mở bài (gián tiếp)
- Dẫn dắt vấn đề
- Nêu vấn đề
Ví dụ: Trong tác phẩm nổi tiếng Đaghextan của tôi, nhà văn Ra-xun Gam-da-tốp từng viết: Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác. Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng từng dạy: Dân ta phải biết sử ta/ Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam. Song, thật đáng buồn khi thực tế nhiều năm nay cho thấy không ít người trẻ hiện đại lại đang quay lưng lại với lịch sử dân tộc.
2. Thân bài
- Lịch sử dân tộc: quá trình hình thành, phát triển đã qua cho đến thời điểm hiện tại của dân tộc. Đất nước Việt Nam của chúng ta tự hào có bốn ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước.
- Thực trạng hiện tượng nhiều người trẻ hiện đại lại đang quay lưng lại với lịch sử dân tộc:
+ Không phải tất cả song hiện nay, một số người trẻ đang có biểu hiện quay lưng với lịch sử dân tộc. Họ không hề biết đến lịch sử dân tộc, họ nhầm lẫn hoặc thiếu hụt những kiến thức lịch sử cơ bản (Quang Trung - Nguyễn Huệ là hai người và có quan hệ ruột thịt; Nguyễn Du và Nguyễn Huệ là một người, Lê Lợi với Lê Lai là hai anh em,...).
+ Từ việc không biết hoặc biết không thấu đáo, nhiều người trẻ đã lãng quên lịch sử (hoàn toàn không biết gì về sự kiện Hoàng Sa - Trường Sa và chiến tranh biên giới Tây Nam năm 1979; Năm 2014, tất cả học sinh tại một trường trung học nổi tiếng ở Hà Nội không một bạn nào chọn thi môn Lịch sử trong số sáu môn tự chọn trong kì thi tốt nghiệp Trung học Phổ thông.).
+ Thậm chí, có những người trẻ phát ngôn rất vô cảm về lịch sử dân tộc. (Vừa qua, người dẫn chương trình của một đài truyền hình đã gây bức xúc trong dư luận khi đăng tải bài viết trên mạng xã hội, than phiền về việc hợp luyện diễu binh chào mừng kỉ niệm 50 năm Giải phóng miền Nam 30/4 gây tắc đường. Trong bài viết, cô bày tỏ bức xúc vì bị kẹt xe và cho rằng mình “miễn tự hào” với sự kiện này. Phát ngôn này đã ngay lập tức vấp phải làn sóng chỉ trích mạnh mẽ từ cộng đồng mạng, cho rằng cô thiếu tôn trọng giá trị lịch sử và sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Trước phản ứng dữ dội, cô này đã lên tiếng xin lỗi, thừa nhận bản thân không cẩn trọng trong lời nói và cảm thấy “ân hận, xấu hổ” vì phát ngôn của mình.; Người mẫu kiêm ca sĩ L.T.C có phát ngôn gây sốc liên quan đến Lễ kỉ niệm 50 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.;...).
- Hậu quả:
+ Những người trẻ quay lưng lại với lịch sử hoàn toàn không biết gì về lịch sử dân tộc; họ đánh mất kết nối với cội nguồn, điều này có thể khiến họ không nhận thức được trách nhiệm với Tổ quốc, tình yêu quê hương đất nước trong họ sẽ dần bị mai một, thậm chí họ có thể bị lôi kéo theo những luận điệu xuyên tạc về lịch sử đất nước, trở thành những kẻ phản quốc;...
+ Khi nhiều người trẻ quay lưng lại với lịch sử dân tộc, tổ tiên, thế hệ cha ông của những người trẻ rõ ràng đang bị ứng xử bởi sự “vong ân bội nghĩa”; xa hơn dân tộc ấy hẳn đang đối diện với những nguy cơ đáng sợ (dễ dàng bị xâm lăng, không có khả năng chống trả, nước mất nhà tan).
- Nguyên nhân:
+ Trong thời đại ngày nay, người trẻ bị cuốn theo một nhịp sống vội vã, hối hả; họ cũng bị hấp dẫn bởi nhiều thiết bị, tiện ích của thời đại hiện đại (như máy tính, điện thoại thông minh, mạng xã hội, trò chơi điện tử, các ứng dụng mua bán,...) và thế giới ấy kéo họ thật xa cội nguồn lịch sử của dân tộc.
+ Môn Lịch sử trong nhà trường bấy lâu nay chưa được coi trọng, quan tâm đúng mức, nhiều sự kiện lịch sử trọng đại của dân tộc còn chưa được đưa vào sách giáo khoa. Theo đó, sức hấp dẫn của môn học đối với người học cũng chưa cao (Trong chương trình giáo dục phổ thông năm 2018, ban đầu môn Lịch sử còn không phải là môn học bắt buộc.). Định kiến với môn Lịch sử được củng cố qua hàng năm, khi mà phổ điểm môn lịch sử tại các kì thi của học sinh gần như rất thấp trong mặt bằng chung các môn.
Ở phạm vi gia đình, nhiều bậc cha mẹ coi môn học Lịch sử là môn phụ nên không động viên các con học tập.
- Giải pháp: Cần giải pháp từ nhiều phía, nhiều chiều song cốt lõi vẫn là ở người trẻ.
+ Nhận thức: Bản thân mỗi người trẻ cần nhận thức lịch sử dân tộc là điểm tựa tinh thần của mỗi con người; quay lưng lại với lịch sử dân tộc là quay lưng lại với lịch sử dựng nước, giữ nước hào hùng của cha ông.
+ Hành động: Người trẻ nên chủ động, tích cực trong việc tìm hiểu thấu đáo lịch sử dân tộc; lan tỏa những hiểu biết và lòng tự hào, tự tôn dân tộc với người thân, bạn bè xung quanh. (Trên Tik Tok, Facebook đang thịnh hành những đoạn video clip đáng yêu của Giao Cùn - một cô gái mặc cổ phục, vừa ăn bánh, vừa kể chuyện lịch sử bằng giọng pha trò cực duyên.;...).
3. Kết bài
Rút ra bài học nhận thức và hành động
Tình yêu quê hương đất nước hoàn toàn có thể bắt đầu từ việc tìm hiểu về những trang sử đầu tiên của đất nước quê hương.