Đọc đoạn trích:
(1) Chiến tranh không phải trò đùa, chỉ có một bên bắn súng và một bên chỉ được quyền ăn đạn. Phải công nhận tên đại úy chỉ huy trưởng bốt Chè là một tay cáo già trong chiến trận, biết giấu chủ bài. Mặc cho mỗi lần trinh sát hỏa lực, quân ta nhử thế nào, hắn vẫn ghìm không cho hai ổ đại liên găm ở hầm ngầm phát hỏa. Chính vì thế, khi đại đội chúng tôi bung hàng rào tiến vào trung tâm theo đội hình đầu nhọn đuôi dài, hắn mới cho hai ổ đại liên ở hầm ngầm bắn chéo cánh sẻ.
Ðợt tiến công của chúng tôi bị chặn khựng lại. Cả đại đội nằm dán bụng xuống đất, không ngóc đầu lên được. Giá có phép gì dũi được đất, dìm cả người xuống, chúng tôi mới hi vọng giữ được cả gáo lẫn càng.
Tình huống bất ngờ này không hề được tính đến trong phương án tác chiến. Các cấp chỉ huy không kịp phản ứng, cứ đâu nằm yên đấy. Mọi lần trước, đại đội bị vấp, chi ủy thường hội ý cấp tốc rồi vạch chủ trương, nhưng lần này Luật, đại đội trưởng nằm ngay vị trí tiểu đội mũi nhọn chúng tôi, chính trị viên ở cuối đội hình, chính trị viên phó đang lo kéo một số thương binh ra ngoài hàng rào kẽm gai băng bó. Chính trị viên rút khẩu Xmít Oétxơn, bắn một phát lên trời rồi bật dậy lao về phía trước hô lớn:
- Các đảng viên cộng sản, tiến...
Một viên đạn đã cắt ngang khẩu hiệu tiến quân. Luật bò lùi xuống bên tôi, hất đầu về phía hỏa điểm trước mặt.
- Cậu diệt thằng trái, còn thằng phải để mình.
Tiểu đội mũi nhọn chia đôi hàng chữ “V”, một nửa bò theo Luật, một nửa bò theo tôi. Thằng Vĩnh nằm bẹp lại. Tôi bò lùi xuống:
- Sao?
Giọng Vĩnh lạc hẳn đi:
- Ðạn nó bắn như mưa, lên sao được.
- Mày nằm đây chờ chết à!
- Lên cũng chết.
Không sao ép một thằng hèn thành người lính dũng cảm trước làn mưa đạn được, tôi quát lên:
- Ðưa băng đạn cho tao. Cả hai quả lựu đạn nữa.
- Thế nó phản kích, tôi chết à.
Tôi lộn tiết, giằng luôn khẩu tiểu liên của nó:
- Tao phải lên, mày giữ lá cờ đại đội cho tao.
Bò dưới làn đạn, tôi vẫn quan sát hỏa điểm. Tự dưng đốm lửa tắt lịm ở lỗ châu mai. Bọn địch đang thay băng đạn. Tôi bật dậy lao lên áp sát hầm ngầm. Bọn giặc ẩy lựu đạn ra. Tôi chộp ngay lấy, nhét vội vào lỗ châu mai rồi lùa nòng tiểu liên lia một băng.
Tiếng reo hò ở phía sau vang dội bên tai tôi. Ðại đội bốn đã tràn ngập căn cứ giặc. Chưa trận nào chúng tôi vất vả như lần này. Chúng tôi phải vật nhau với từng lô cốt con, đến gần sáng mới đánh sập sở chỉ huy của giặc.
Luật nhảy bổ lên ôm chầm lấy tôi. Tiểu đoàn trưởng chạy ào đến:
- Nhanh lên các bố ơi. Gần sáng rồi, thu dọn chiến lợi phẩm nhanh lên. Hencát nó cù cho dài rốn, lại iarơcu bây giờ.
Tôi quay lại thấy thằng Vĩnh vừa chạy đến. Ống quần bên trái bám chặt vào bắp đùi nó. Tôi giật vội băng cứu thương vẫn cài ở thắt lưng. Luật giơ tay cản lại:
- Nó vãi linh hồn toé ra quần đấy.
[...]
(2)
Hai mươi năm sau...
Ðạo diễn Xtivenxơn sang Việt Nam quay bộ phim Máu và hoa. Ông đến các cơ sở sản xuất phim xem những thước phim đã quay trong thời kì kháng chiến và ông yêu cầu Bộ Văn hoá cho phép được gặp và phỏng vấn một số người có mặt trong những thước phim tư liệu ông đã chọn mua.
Bộ Văn hoá điện sang Cục Chính trị, Cục Chính trị điện xuống sư đoàn. Bấy giờ, lớp chỉ huy cũ đã về hưu. Lớp chỉ huy mới ở trường sĩ quan ra hoặc ở các đơn vị khác mới bổ sung về, ai nấy đều tin Vĩnh đã vượt qua lửa nhảy lên cắm cờ ở bốt Chè. Sư đoàn trưởng cử sĩ quan chính trị đi tìm bằng được Vĩnh về doanh trại sư đoàn gặp đạo diễn Xtivenxơn.
Bộ phim Máu và hoa được chiếu rộng rãi trong cả nước.
Tôi cũng được giấy mời đi xem phim. Những chuyện Vĩnh kể với đạo diễn Xtivenxơn đều đúng như trong cảnh diễn cho đồng chí bạn quay phim. Nó kể diễn biến trận đánh y như thật, có quên chăng chỉ là đoạn nó nằm bẹp xuống đất, sợ đến vãi linh hồn.
Luật đến tìm tôi. Anh thở dài:
- Thằng Vĩnh nó tưởng anh em ta chết hết cả rồi.
Tôi an ủi Luật:
- Dù cắm cờ thật hay cắm cờ diễn trên phim, cánh lính chiến có được ăn cái giải gì đâu.
- Sự việc chúng mình tận mắt còn bẻ quẹo đi như thế huống chi là những sự việc đã xảy ra từ năm mươi năm, một trăm năm. Mình viết cái giấy lên Trung ương khẳng định không có chuyện cắm cờ trên bốt Chè. Cậu kí vào đây xác nhận hộ mình.
- Ừ thì kí. Ðược chưa?
- Tốt lắm. Phiền cậu ghi rõ chức vụ, phiên hiệu đơn vị hồi đó.
Tôi ghi hết. Sau này, tôi mới biết chị Luật đã bán con lợn năm mươi kí lấy tiền cho chồng đi tìm các bạn đồng đội để khẳng định không có chuyện cắm cờ trên bốt Chè. Anh sao bức thư ấy làm mấy chục bản, anh đem từng bản sao lên nộp các cơ quan có trách nhiệm.
Thế là câu chuyện đó rùm beng trong sư đoàn nhưng ai dám hạ tấm ảnh Vĩnh phất cờ ở bức tường giữa phòng truyền thống. Ai dám hủy hàng triệu con tem, hàng chục vạn bìa lịch có in ảnh Vĩnh phất cờ nữa chứ. Sư đoàn trưởng phải gặp riêng mấy anh em chúng tôi đề nghị đừng “chiếu bí” sư đoàn. Trận tiêu diệt bốt Chè là trận lớn nhất trong lịch sử sư đoàn, là vinh dự của cả sư đoàn, ông không thể hạ ngay tấm ảnh cắm cờ được, ông sẽ đi tìm tấm ảnh khác. Một trăm năm nữa cũng chẳng ai tìm được tấm ảnh khác ấy đâu.
Một hôm, con trai Luật đến tìm tôi:
- Chú ạ, bố cháu sắp mổ dạ dày. Bố cháu muốn gặp chú trước khi lên bàn mổ.
Tôi phóng xe đến bệnh viện.
Luật vẫy tôi đến bên giường, nắm chặt tay tôi:
- Cậu là nhà văn, đừng bao giờ chỉ viết một nửa sự thật và đừng bao giờ viết những chuyện không có thật thành chuyện có thật. Cậu hãy viết những điều cậu đã nghe thấy: không có chuyện cắm cờ trên bốt Chè, cậu viết ngay đi và đem đến đây đọc cho mình nghe.
- Anh đừng nói gở. Sửa một chuyện tưởng là có thành một chuyện không hề xảy ra đâu phải ngày một ngày hai. Tôi sẽ viết.
Ca mổ đã thành công. Vết mổ chóng liền sẹo. Luật vẫn sống. Tấm ảnh thằng Vĩnh phất cờ vẫn treo trong phòng truyền thống sư đoàn. Gần đây, đạo diễn Xitivenxơn đã mời Vĩnh sang Anh bốc phét về chuyện cắm cờ để quảng cáo cho bộ phim Máu và hoa. Thằng con Trời ấy, số nó đỏ thật. Giá lúc tôi bảo nó đưa băng đạn và cả hai quả lựu đạn cho tôi, nó tự ái khi thấy danh dự bị xúc phạm, nó liền leo lên lấy thân mình lấp ngay lỗ châu mai thì bây giờ làm sao còn sống mà sang Anh bốc phét nữa. Ở bên Anh, làm sao người ta biết được nó đã vãi linh hồn trong trận đánh bốt Chè. Cái quần trong phim là cái quần khác đấy.”
(Người vãi linh hồn - Vũ Bão, theo baovannghe.vn)
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1 [827745]: Xác định đề tài của đoạn trích.
Đề tài của đoạn trích: chiến tranh.
Câu 2 [827748]: Xác định ngôi kể, người kể chuyện. Việc lựa chọn ngôi kể, người kể chuyện này có ý nghĩa gì?
- Ngôi kể: thứ nhất.
- Người kể chuyện: nhân vật “tôi”, người trực tiếp tham gia vào câu chuyện.
- Việc lựa chọn ngôi kể, người kể chuyện này:
+ Khiến câu chuyện được kể trở nên chân thực, đáng tin cậy.
+ Giúp người kể chuyện bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ một cách rõ nét về chuyện được kể.
Câu 3 [827749]: Xác định bối cảnh của từng phần trong đoạn trích.
- Bối cảnh của phần thứ nhất trong đoạn trích:
+ Không gian: bốt Chè.
+ Thời gian: trong một trận tiến công của quân ta vào bốt Chè thời kháng chiến chống Mỹ.
- Bối cảnh của phần thứ hai trong đoạn trích:
+ Thời gian: Hai mươi năm sau (sau trận đánh ở bốt Chè).
+ Không gian: tại Việt Nam (sư đoàn, bệnh viện - nơi Luật mổ dạ dày), nước Anh (nơi Vĩnh theo đạo diễn Xitivenxơn sang bốc phét về chuyện cắm cờ để quảng cáo cho bộ phim “Máu và hoa”).
Câu 4 [827753]: Ở mỗi phần, tác giả tạo dựng tình huống truyện nào?
- Tình huống truyện trong phần thứ nhất: Quân ta đánh vào đồn bốt Chè nhưng bị tên đại úy - chỉ huy trưởng của đồn giặc - cho hai ổ đại liên ở gầm ngầm bắn chéo cánh sẻ; mũi tiến công của quân ta bị chặn khựng lại.
- Tình huống truyện trong phần thứ hai: Đạo diễn Xitivenxơn sang Việt Nam làm phim Máu và hoa, muốn gặp và phỏng vấn một số người có mặt trong những thước phim tư liệu ông đã chọn mua; lớp chỉ huy mới của sư đoàn ai cũng tin Vĩnh đã vượt qua lửa để nhảy lên cắm cờ ở bốt Chè nên đã đi tìm bằng được Vĩnh về doanh trại gặp Xtivenxơn.
Câu 5 [827754]: Trong phần (1), nhân vật Vĩnh đã có phản ứng ra sao khi cả tiểu đội chia đôi hàng chữ “V”, nửa bò theo Luật, nửa bò theo “tôi”?
Trong phần (1), khi cả tiểu đội chia đôi hàng chữ “V”, nửa bò theo Luật, nửa bò theo “tôi”, Vĩnh lại nằm bẹp lại, sợ hãi, giọng lạc hẳn đi (Ðạn nó bắn như mưa, lên sao được.; Lên cũng chết.; Thế nó phản kích, tôi chết à.)
Câu 6 [827756]: Những lời nói của Vĩnh với “tôi” trong tình huống sinh tử ở bốt Chè khắc hoạ đặc điểm nào của nhân vật?
Những lời nói của Vĩnh với “tôi” trong tình huống sinh tử ở bốt Chè (Ðạn nó bắn như mưa, lên sao được.; Lên cũng chết.; Thế nó phản kích, tôi chết à.) khắc hoạ tính cách hèn nhát và vị kỉ của nhân vật.
Câu 7 [827757]: Bò dưới làn đạn, tôi vẫn quan sát hỏa điểm. Tự dưng đốm lửa tắt lịm ở lỗ châu mai. Bọn địch đang thay băng đạn. Tôi bật dậy lao lên áp sát hầm ngầm. Bọn giặc ẩy lựu đạn ra. Tôi chộp ngay lấy, nhét vội vào lỗ châu mai rồi lùa nòng tiểu liên lia một băng.
Phẩm chất nào của nhân vật “tôi” được tô đậm trong chi tiết trên?
Chi tiết tô đậm lòng dũng cảm, sự mưu trí cũng như phản ứng nhanh nhạy của “tôi” trong tình huống hiểm nghèo.
Câu 8 [827758]: Tôi quay lại thấy thằng Vĩnh vừa chạy đến. Ống quần bên trái bám chặt vào bắp đùi nó. Tôi giật vội băng cứu thương vẫn cài ở thắt lưng. Luật giơ tay cản lại:
- Nó vãi linh hồn toé ra quần đấy.
a.
Anh/Chị hiểu như thế nào về câu nói của Luật (in đậm) trong đoạn văn trên?
b. Phân tích giọng điệu của đoạn văn.
a. Câu nói của Luật (in đậm) phản ánh sự hèn nhát của Vĩnh: Vĩnh sợ đến mức vãi linh hồn (vãi… tè ra quần: ống quần bên trái bám chặt vào bắp đùi).
b.
- Đoạn văn gồm lời kể chuyện của nhân vật “tôi”, “tôi” thường thuật lại nguyên xi những điều “mắt thấy tai nghe” những gì đang diễn ra; thậm chí “tôi” nghĩ Vĩnh bị thương (Tôi quay lại thấy thằng Vĩnh vừa chạy đến. Ống quần bên trái bám chặt vào bắp đùi nó. Tôi giật vội băng cứu thương vẫn cài ở thắt lưng. Luật giơ tay cản lại) và lời của nhân vật Luật - vạch trần bản chất thực sự của việc ống quần bên trái bám chặt vào bắp đùi Vĩnh (Nó vãi linh hồn toé ra quần đấy.).
- Giọng điệu của đoạn văn: châm biếm, mỉa mai, giễu cợt.
Câu 9 [827759]: Tìm các chi tiết trong phần (2) cho thấy sự thật trong quá khứ về Vĩnh đã bị gian dối, tô hồng bởi chính Vĩnh và nhiều người, nhiều cấp liên quan.
Các chi tiết trong phần (2) cho thấy sự thật trong quá khứ về Vĩnh đã bị gian dối, tô hồng bởi chính Vĩnh và nhiều người, nhiều cấp liên quan:
- Lớp chỉ huy mới (…) ai nấy đều tin Vĩnh đã vượt qua lửa nhảy lên cắm cờ ở bốt Chè. Sư đoàn trưởng cử sĩ quan chính trị đi tìm bằng được Vĩnh về doanh trại sư đoàn gặp đạo diễn Xtivenxơn.
- Vĩnh kể diễn biến trận đánh y như thật, có quên chăng chỉ là đoạn nó nằm bẹp xuống đất, sợ đến vãi linh hồn.
- Tấm ảnh Vĩnh phất cờ được treo ở bức tường giữa phòng truyền thống, không ai dám hạ xuống; hàng triệu con tem, hàng chục vạn bìa lịch có in ảnh Vĩnh phất cờ không ai dám hủy.
- Sư đoàn trưởng phải gặp riêng mấy anh em chúng tôi đề nghị đừng “chiếu bí” sư đoàn. Trận tiêu diệt bốt Chè là trận lớn nhất trong lịch sử sư đoàn, là vinh dự của cả sư đoàn, ông không thể hạ ngay tấm ảnh cắm cờ được, ông sẽ đi tìm tấm ảnh khác. Một trăm năm nữa cũng chẳng ai tìm được tấm ảnh khác ấy đâu.
Câu 10 [827761]: Trong phần (2), thủ phóng phóng đại đã được sử dụng như thế nào để khắc hoạ hình tượng nhân vật Vĩnh?
Trong đoạn (2), sự thực về bản chất hèn nhát, vị kỉ của Vĩnh đã được thổi phồng lên thành biểu tượng của phẩm chất anh hùng: Vĩnh trở thành biểu tượng cho phẩm cách anh hùng trong thước phim tư liệu của đạo diễn Xtivenxơn; ảnh Vĩnh phất cờ được treo ở bức tường giữa phòng truyền thống, được in trên hàng triệu con tem, hàng chục vạn bìa; Vĩnh được mời sang tận Anh để nói chuyện cắm cờ và quảng cáo cho bộ phim Máu và hoa của đạo diễn Xitivenxơn. Theo đó, cái lố bịch, sự dối trá được khuếch đại theo không gian (phạm vi sư đoàn - cả nước - nước ngoài); theo thời gian (sau hai mươi năm, đến tận hiện tại).
Câu 11 [827764]: Thế là câu chuyện đó rùm beng trong sư đoàn nhưng ai dám hạ tấm ảnh Vĩnh phất cờ ở bức tường giữa phòng truyền thống. Ai dám hủy hàng triệu con tem, hàng chục vạn bìa lịch có in ảnh Vĩnh phất cờ nữa chứ. Sư đoàn trưởng phải gặp riêng mấy anh em chúng tôi đề nghị đừng “chiếu bí” sư đoàn. Trận tiêu diệt bốt Chè là trận lớn nhất trong lịch sử sư đoàn, là vinh dự của cả sư đoàn, ông không thể hạ ngay tấm ảnh cắm cờ được, ông sẽ đi tìm tấm ảnh khác. Một trăm năm nữa cũng chẳng ai tìm được tấm ảnh khác ấy đâu.
Những hiện thực nào trong đời sống hiện tại được phản ánh qua đoạn văn trên?
Đoạn văn phản ánh hiện thực về thói háo danh, bệnh thành tích và sự dối trá của con người trong đời sống (Không ai dám hạ tấm ảnh Vĩnh phất cờ ở bức tường giữa phòng truyền thống, không ai dám hủy hàng triệu con tem, hàng chục vạn bìa lịch in ảnh Vĩnh phất cờ; trận tiêu diệt bốt Chè là trận lớn nhất trong lịch sử sư đoàn, là vinh dự của cả sư đoàn, ông không thể hạ ngay tấm ảnh cắm cờ được).
Câu 12 [827765]: Phân tích nét đặc sắc trong giọng điệu kể chuyện ở đoạn văn cuối cùng.
- Giọng điệu kể chuyện ở đoạn văn cuối cùng: trào phúng (có tác dụng gây cười để châm biếm, phê phán); châm biếm (chế giễu nhằm phê phán).
Tính chất trào phúng, châm biếm được thể hiện qua các từ ngữ (bốc phét, thằng con Trời ấy, số nó đỏ); các câu văn với giọng điệu chế giễu (Giá lúc tôi bảo nó đưa băng đạn và cả hai quả lựu đạn cho tôi, nó tự ái khi thấy danh dự bị xúc phạm, nó liền leo lên lấy thân mình lấp ngay lỗ châu mai thì bây giờ làm sao còn sống mà sang Anh bốc phét nữa.; Ở bên Anh, làm sao người ta biết được nó đã vãi linh hồn trong trận đánh bốt Chè.; Cái quần trong phim là cái quần khác đấy.)
- Tính chất châm biếm thể hiện thái độ khinh bỉ, mỉa mai, bất bình, phê phán của người kể chuyện (nhân vật “tôi”) về sự dối trá, nực cười, lố bịch của Vĩnh.
Câu 13 [827766]: Tìm câu văn thể hiện thông điệp trong đoạn trích đồng thời chỉ rõ đó là thông điệp gì.
- Câu văn chứa thông điệp trong đoạn trích: Cậu là nhà văn, đừng bao giờ chỉ viết một nửa sự thật và đừng bao giờ viết những chuyện không có thật thành chuyện có thật.
- Câu văn chứa thông điệp: Văn chương phải đề cao sự thật, nhà văn phải tôn trọng sự thật.
Câu 14 [827767]: Từ đoạn trích, chỉ ra nét mới trong cách khai thác đề tài của nhà văn Vũ Bão.
- Chiến tranh là đề tài quen thuộc trong văn học Việt Nam (1945 - 1975): Những đứa con trong gia đình (Nguyễn Thi), Hoa rừng (Dương Thị Xuân Quý), Mảnh trăng cuối rừng (Nguyễn Minh Châu), Vườn hoa cổng ô (Nguyễn Phan Hách), Những ngôi sao xa xôi (Lê Minh Khuê),… Hầu hết các sáng tác này đều mang cảm hứng anh hùng ca, ngợi ca chiến công của các chiến sĩ, những cô gái thanh niên xung phong, những cô giao liên,… trong cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc.
- Nét mới trong cách khai thác đề tài của nhà văn Vũ Bão: Vũ Bão hóm hỉnh, hài nước mà thâm thúy, sâu cay khi vạch trần, phê phán những kẻ hèn nhát nhưng thiếu tự trọng, háo danh trong chiến tranh.
Câu 15 [827769]: Cảm nhận của anh/chị về hình tượng nhân vật Vĩnh trong đoạn trích. (Trình bày trong khoảng 5 - 7 dòng)
Hình tượng nhân vật Vĩnh trong đoạn trích:
- Vĩnh là một người lính với sứ mệnh chiến đấu để giành lại độc lập, hòa bình cho dân tộc song lại hèn nhát, vị kỉ trong trận đánh đồn bốt Chè. Chiến tranh kết thúc, Vĩnh lãng quên lịch sử, cố tình che giấu sự hèn nhát, vị kỉ của mình và trơ trẽn nhận chiến công cắm cờ trên bốt Chè trong trận chiến hai mươi năm trước.
- Vĩnh là hình ảnh xấu xí, là vết đen đại diện cho những kẻ ích kỉ, hèn nhát nhưng lại háo danh, thiếu tự trọng.