Đọc đoạn trích:

“Thôi thì cũng tắm táp được một cái. Cơm nước bày sẵn. Cô vợ thằng bạn mỏng mày hay hạt, đon đả mời: “Anh dùng cơm rau dưa với nhà em”. Cơm rau dưa gì chả thấy, toàn thấy chân giò hun khói, salad Nga, bánh mì sốt vang, cơm quấn cá sống chấm mù tạt vừa ăn vừa giàn giụa nước mắt... Toàn những món bạn ở quê chưa từng được ăn. Nhưng mà cũng không... ăn nổi. Bạn ở quê thấy mình đang rất không phải với sự hiếu khách của gia chủ. Thức ăn thì gắp đầy bát, chỉ vừa cắn một miếng đã muốn nhổ ra. Nhưng không thể nhổ. Chả ai bất lịch sự như thế. Thành thử sau khi dại dột thử món sushi Nhật Bản, bạn ở quê chỉ biết tự phòng vệ bằng cách nhai bánh mì suông, uống rượu và nói chuyện. Chuyện trên trời dưới bể. Đến lúc vợ con thằng bạn đã đi lên phòng cả, hai ông bạn vẫn gác chân lên ghế gật gù với nhau.

Gật gù một hồi, bạn ở phố cũng phát hiện ra ông bạn vàng đang “cự tuyệt” đồ ăn nhà mình.

“Sao thế?”

“Có cơm nguội hay mì tôm thì tốt. Cái này tôi ăn không quen ông ạ. Nhưng sợ chị nhà phật ý.”

“Ôi dào, phật với chả bụt cái gì. Mà tôi cũng sơ ý. Thôi để tôi úp cho ông bát mì.”

Mì nóng, quả có ấm cái bụng. Bạn ở quê thấy bình tâm hơn.

“Chắc sáng mai tôi về thôi ông ạ”.

“Sao thế. Đã đi chơi đâu mà đòi về? Tôi đã xin nghỉ việc. Mai tôi đưa ông đi chơi quanh Hà Nội.”

“Thôi ông ạ. Còn nhiều việc trong quê. Để tôi về”.

Bạn ở quê nhìn bạn ở phố. Giọng khẩn cầu.

Thì mới có được một ngày với phố. Nhưng thấy đủ rồi ông ạ...
***

Đưa bạn ở quê lên phòng đi nghỉ, bạn ở phố vẫn bần thần ngồi đốt thuốc lá ngoài ban công. Phố đêm khuya khoắt. Thi thoảng mới có một chiếc xe máy roẹt qua.

Thực ra có nhiều chuyện mà bạn ở phố chưa nói được với bạn ở quê. Mà cũng chả biết nói làm sao được. Chả nhẽ lại bảo con vợ tôi nó giãy nảy lên khi bảo có khách xa về chơi mấy ngày. Cái giống đàn bà phố nông cạn và ích kỉ, nói làm sao đây?

Còn nữa, sáng nay, đúng là bạn ở phố phải họp. Một cuộc họp vô vị, vô tích sự ngồi vào cho đẹp đội hình. Nhưng không thể không ngồi. Trong khi rõ ràng biết bạn mình đang lang thang ngoài phố. Có phải nỗi khổ nào cũng gọi được thành tên đâu?

Họp xong thì vợ gọi điện:

“Anh có nhớ việc trưa nay không?”

“Việc gì?”

“Giời ạ. Đám cưới con sếp em. Anh phải đến ngay!”

Của đáng tội là con vợ đang nhấp nhổm cái chức Trưởng phòng. Đám cưới phải trưng ra cả mặt chồng cho ra dáng lễ độ, biết điều. Không đến không được. Thành thử ngồi bàn tiệc, cười cười nói nói, bia cụng chan chát trong khi biết rõ ràng bạn mình đang lang thang ngoài phố, cắm mặt vào bát cơm bụi giá 20.000đ sống chả ra sống khê chả ra khê. Miệng đắng ngắt.

Xong đám cưới thì sao? Thì ra sân bay đón đối tác. [...] Nhưng không thể không đón nó vì nó là đối tác kiếm cho mình tiền bạc. Trong khi biết rõ ràng bạn mình thì phải chui vào xó nào đấy mà nghỉ ngơi rồi.

Vậy là phải ngắt sóng điện thoại, số máy điện thoại thứ hai thì bạn ở quê không hề biết. Tắt máy rồi tự sỉ vả mình. Rồi như bị ma quỷ ám, tiếp tục cuốn vào những guồng quay đã định sẵn.

Chiều đón bạn về nhà bằng thực đơn tiếp khách muôn thuở của vợ: bánh mì sốt vang, sushi chấm mù tạt, chân giò hun khói. Trong khi thừa biết bạn mình dân nhà quê một cục nuốt làm sao được mấy thứ ấy.

Tất cả những điều ấy, biết nói thế nào cho bạn ở quê đây?

Mà xét cho cùng thì ai mới là người lạc phố? Hả trời?”
(Lạc phố - Phong Điệp, theo vannghethainguyen.vn)

Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1 [828291]: Đoạn trích viết về đề tài nào?
Đoạn trích viết về đề tài thành thị/ đô thị.
Câu 2 [828296]: Xác định bối cảnh trong đoạn trích.
Bối cảnh trong đoạn trích:
- Bữa cơm tối ở nhà bạn ở phố.
- Buổi sáng, không gian công sở - nơi bạn ở phố phải dự một cuộc họp ở cơ quan trong khi bạn ở quê lang thang ngoài phố.
- Buổi trưa, không gian bàn tiệc - nơi bạn ở phố phải dự đám cưới con sếp của vợ trong khi bạn ở quê vẫn tiếp tục lang thang ngoài phố; sau đó là không gian sân bay,… gắn liền với sự xuất hiện của đối tác bạn ở phố…
Câu 3 [828299]: Đoạn trích gồm các nhân vật nào? Việc tác giả không đặt tên cho nhân vật có ý nghĩa gì?
- Đoạn trích gồm các nhân vật: bạn ở quê, bạn ở phố, vợ bạn ở phố, vị Trưởng phòng, gã Tây đối tác của bạn ở phố,…
- Việc tác giả không đặt tên cho các nhân vật khiến các nhân vật mang ý nghĩa phổ quát, đại diện cho nhiều người.
Câu 4 [828301]: Tìm các chi tiết miêu tả bữa cơm bạn ở phố thiết đãi bạn ở quê. Anh/Chị có nhận xét gì về thực đơn của bữa cơm đó?
- Các chi tiết miêu tả bữa cơm bạn ở phố thiết đãi bạn ở quê: toàn thấy chân giò hun khói, salad Nga, bánh mì sốt vang, cơm quấn cá sống chấm mù tạt, sushi Nhật Bản.
- Thực đơn của bữa cơm thoáng qua có vẻ thịnh soạn song lại không hợp khẩu vị nhân vật bạn ở quê. Điều đó cho thấy chủ nhà (vợ của bạn ở phố) giàu có, sang trọng nhưng lại rất ơ hờ, không nhiệt tình đón tiếp khách như cách chị ta giả lả chào đưa.
Câu 5 [828302]: Tìm các chi tiết miêu tả chuỗi sự việc trong ngày của bạn ở phố khiến ông không thể đón tiếp bạn ở quê một cách thịnh tình. Từ đó, nhận xét nhịp sống của cuộc sống nơi phố thị được phản ánh trong đoạn trích.
- Các chi tiết miêu tả chuỗi sự việc trong ngày của bạn ở phố khiến ông không thể đón tiếp bạn ở quê một cách thịnh tình:
+ Sáng, bạn ở phố phải dự một cuộc họp vô vị, vô tích sự.
+ Trưa, bạn ở phố phải cùng vợ đi dự đám cưới con sếp của vợ.
+ Sau đám cưới, bạn ở phố lại phải ra sân bay đón đối tác.
- Chuỗi chi tiết trên phản ánh nhịp sống hối hả, bận rộn của con người nơi phố thị.
Câu 6 [828303]: Các chi tiết sau đây giúp anh/chị hiểu gì về một gương mặt thị dân?
- Cô vợ thằng bạn mỏng mày hay hạt, đon đả mời: “Anh dùng cơm rau dưa với nhà em”.
- Chả nhẽ lại bảo con vợ tôi nó giãy nảy lên khi bảo có khách xa về chơi mấy ngày.
Các chi tiết trên khắc họa hình ảnh vợ người bạn ở phố bề ngoài xinh đẹp (mỏng mày hay hạt), khéo giao tiếp (đon đả mời) nhưng thực chất bên trong lại là người hẹp hòi, kênh kiệu. Sự đối lập giữa vẻ bề ngoài với bản chất bên trong đã khắc họa hình ảnh một con người giả lả, thực dụng.
Câu 7 [828304]: Cảm nhận của anh/chị về nhân vật bạn ở phố qua các chi tiết:
- Đưa bạn ở quê lên phòng đi nghỉ, bạn ở phố vẫn bần thần ngồi đốt thuốc lá ngoài ban công.- ngồi bàn tiệc, cười cười nói nói, bia cụng chan chát trong khi biết rõ ràng bạn mình đang lang thang ngoài phố, cắm mặt vào bát cơm bụi giá 20.000đ sống chả ra sống khê chả ra khê. Miệng đắng ngắt.
- Tắt máy rồi tự sỉ vả mình.
- Tất cả những điều ấy, biết nói thế nào cho bạn ở quê đây?
Các chi tiết cho thấy bạn ở phố rất thấu hiểu tình cảnh bạn ở quê lang thang, vạ vật, khổ sở ở cái nơi không thuộc về mình hồi trưa (biết rõ ràng bạn mình đang lang thang ngoài phố, cắm mặt vào bát cơm bụi giá 20.000đ sống chả ra sống khê chả ra khê). Điều này khiến anh đau khổ, dằn vặt (ăn tiệc mà miệng đắng ngắt, tự sỉ vả mình, không biết nói thế nào với bạn) nên khi bạn đã đi nghỉ rồi, anh vẫn bần thần ngồi đốt thuốc lá ngoài ban công.
Các chi tiết chứng tỏ bạn ở phố không phải là người bạc bẽo mà chỉ vì hoàn cảnh và vì anh ta không đủ dũng khí để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn mưu sinh, cơm áo gạo tiền. Nỗi day dứt, dằn vặt trong anh bạn ở phố chứng tỏ anh chưa bị tha hóa về nhân cách. Hay nói cách khác, nhân cách bạn ở phố vẫn còn đáng quý, đáng trân trọng trong hoàn cảnh này.
Câu 8 [828306]: Từ đoạn trích, anh/chị hãy trả lời cho câu hỏi cuối truyện: Mà xét cho cùng thì ai mới là người lạc phố?
Từ đoạn trích, có thể thấy bạn ở quê ra lạc phố (lạc đường) nhưng bạn ở phố cũng đã lạc mất con người tốt đẹp thuở nào trong anh ta (việc anh ta để bạn ở quê ra lạc lõng giữa chốn phồn hoa đô hội là bằng chứng cho thấy anh ta đã bị cuốn theo cuộc sống hối hả, bận rộn chốn thị thành. Và cũng như anh bạn ở phố, biết bao con người khác nữa cũng đã lạc mất đi cốt cách, tâm hồn tốt đẹp vốn có của mình.
Câu 9 [828310]: Chỉ ra thông điệp từ đoạn trích.
Thông điệp từ đoạn trích: Cuộc sống dẫu có hối hả, bận rộn thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng hãy chủ động sống chậm lại, để lắng nhận, đón nhận và trao đi tình người.
Câu 10 [828312]: Trình bày suy nghĩ của anh/chị về lời bình sau đây của nhà văn Nguyễn Đức Hạnh: Ánh sáng hi vọng vẫn loé lên ở cuối tác phẩm, khi bạn ở phố sau khi bố trí cho bạn ở quê đi nghỉ, đã ngồi đốt thuốc lá mà buồn, mà day dứt. Còn tự ý thức được bi kịch “lạc phố” của bản thân mình thì còn đáng quý, đáng trân trọng trong hoàn cảnh này. (Trong khoảng 5 - 7 dòng)
Tôi đồng tình với ý kiến của nhà văn Nguyễn Đức Hạnh. Tâm trạng buồn, day dứt của bạn ở phố ở phần cuối truyện là bằng chứng cho thấy bạn ở phố chưa bị tha hóa. Nguyễn Đức Hạnh gọi đó là ánh sáng hi vọng với niềm tin vào nhân tính con người và khả năng cứu rỗi của nhân tính ấy trong cuộc đời.