Đọc văn bản:
Cậu Ba nhắc, hồi nhỏ tao sợ chở con nhỏ này đi chơi. Nó hỏi bất tận làm tao trả lời muốn tắt thở.
Trong kí ức của cậu, cứ đặt con bé lên yên sau xe đạp, ngay lập tức nó sẽ thẽ thọt, cậu ơi, sao cái áo cậu có màu xanh vậy, sao mồ hôi cậu có mùi chua chua vậy. Cảm hứng từ cái lưng áo to bè phần phật trước mặt nó, những câu hỏi bắt đầu tuôn tràn. Nước ở đâu mà ông trời lấy làm mưa? Nếu cậu chở con đi tới mai thì có hết đường chưa? Tại sao con chuồn chuồn biết bay mà người ta không biết? Tại sao con cá lội dưới nước không chết ngộp? Tại sao cậu cười với cái dì đẹp kia mà không cười với dì xấu xấu? Sao cậu không làm... con gái để thắt bím cho dễ thương?
Sau buổi đi dạo về thì cậu mệt đứt hơi. Bởi nó luôn luôn nảy ra câu hỏi mới sau khi cậu trả lời. Trả lời bừa bãi thì ân hận, quấy quá cho qua tất nhiên con bé không chịu, trẻ con thích khám phá tận cùng, đi đến tận cùng. Bởi trẻ con tin có tận cùng.
Con bé ám ảnh cậu bằng những câu hỏi miên man, hỏi bất tận, hỏi dai dẳng... giờ đã lớn, vẫn tin có tận cùng, nhưng không hay hỏi nữa. Lâu lâu nhìn lại trong mớ đồ lưu niệm, thấy cái chân dung mà cậu Ba từng vẽ nó trên cuốn tập học trò, cậu khoanh tròn vo, sau đó đánh dấu chấm hỏi ở giữa, nó tự hỏi, đây là mình hồi nhỏ?
Bây giờ vẽ nó còn đơn giản hơn nữa, chỉ bằng một nét chì khoanh tròn là xong. Những câu hỏi khum khum như cái lưỡi câu nó không còn mang theo bên mình. Mười hai tuổi hỏi cô giáo sao đáp án của em giống hệt của bạn mà em ít điểm hơn. Cô cười chát như lá sung, tại bạn có đi học thêm. Nó định hỏi nữa nhưng nụ cười chát ngấm của cô giáo làm nó tần ngần.
Con bé bắt đầu từ bỏ một khả năng thiên phú của mình, khả năng hỏi. Bởi càng lớn càng hoang mang trước cái gọi là tận cùng, hoặc không có tận cùng hoặc tận cùng là cái gì đó mơ hồ, nhưng buồn. Giống như bóc từng lớp vỏ của củ hành, để tìm ra cái chân lí nhỏ xíu ở trong, đôi khi, nó cũng héo quắt mất rồi, sau một hành trình cay xé chảy ròng nước mắt. Hồi mới đi làm cứ muốn hỏi cho bằng được, tại sao cái anh không biết chuyên môn gì hết mà ngồi vung vinh ở ghế trưởng phòng. Đồng nghiệp cười, vẽ một cái hình rộng trên đầu, hình dung như cái dù. Dấu chấm hỏi quăng ra bỗng như xóc ngược cái móc nhọn vào cổ, nghe rát.
Thôi không hỏi như trẻ con nữa. Người ta ai cũng vậy thôi, cũng lớn lên, cũng thôi ngây thơ hồn nhiên, cũng biết ít nhiều, cũng nín... hỏi. Cơ quan quy định mặc áo đỏ không còn ai hỏi, “tôi thích màu xanh, tôi có thể mặc áo xanh?”. Phường gọi nộp thuế thì nộp, chẳng thắc mắc số tiền này năm ngoái các anh dùng làm những việc gì?
Đọc tin sáng thấy nói chuyện chạy chức, câu hỏi cứ nhảy nhót trên trang báo, vậy thì cái chức đó mang lại cho người ta lời lãi bao nhiêu mà họ đầu tư hàng trăm triệu, hàng tỉ? Mà, vị công chức nọ thu vốn bằng cách nào, chứ tiền lương cộng lai sao đủ số tiền bỏ ra?
Hỏi, ít ra sẽ làm cho người ta giật mình, toát mồ hôi tìm câu trả lời. Nhưng ngay cả chị bán vải ngoài chợ không lên tiếng hỏi, con bé kĩ sư nín thinh, cậu Ba nuôi cá dưới quê chỉ chặc lưỡi cho qua... Không hỏi vì đã ngấm ngầm biết, hoặc từng hỏi mà không nhận được câu trả lời, hoặc nhận được câu trả lời xa xa sự thật, hoặc đã đi đến tận cùng sự thật mà không được nói ra...
Một cộng đồng im lặng. Và những người lớn cứ viết trang đời mình bằng vài dấu hỏi ít ỏi, chỉ dấu chấm, dấu phẩy, chấm than và nhiều lắm những cái chấm lửng thẩn thơ trên giấy. Nghe trẻ con hỏi chuyện trăng sao trên trời mà nửa sợ nửa thương. Trẻ con ơi, trước khi khôn lớn giùm ơn chia sẻ ban tặng tụi người lớn chúng tôi sự khát khao... hỏi.
Thực hiện các yêu cầu:
NHỮNG DẤU HỎI PHAI...
(Nguyễn Ngọc Tư)
Cậu Ba nhắc, hồi nhỏ tao sợ chở con nhỏ này đi chơi. Nó hỏi bất tận làm tao trả lời muốn tắt thở.
Trong kí ức của cậu, cứ đặt con bé lên yên sau xe đạp, ngay lập tức nó sẽ thẽ thọt, cậu ơi, sao cái áo cậu có màu xanh vậy, sao mồ hôi cậu có mùi chua chua vậy. Cảm hứng từ cái lưng áo to bè phần phật trước mặt nó, những câu hỏi bắt đầu tuôn tràn. Nước ở đâu mà ông trời lấy làm mưa? Nếu cậu chở con đi tới mai thì có hết đường chưa? Tại sao con chuồn chuồn biết bay mà người ta không biết? Tại sao con cá lội dưới nước không chết ngộp? Tại sao cậu cười với cái dì đẹp kia mà không cười với dì xấu xấu? Sao cậu không làm... con gái để thắt bím cho dễ thương?
Sau buổi đi dạo về thì cậu mệt đứt hơi. Bởi nó luôn luôn nảy ra câu hỏi mới sau khi cậu trả lời. Trả lời bừa bãi thì ân hận, quấy quá cho qua tất nhiên con bé không chịu, trẻ con thích khám phá tận cùng, đi đến tận cùng. Bởi trẻ con tin có tận cùng.
Con bé ám ảnh cậu bằng những câu hỏi miên man, hỏi bất tận, hỏi dai dẳng... giờ đã lớn, vẫn tin có tận cùng, nhưng không hay hỏi nữa. Lâu lâu nhìn lại trong mớ đồ lưu niệm, thấy cái chân dung mà cậu Ba từng vẽ nó trên cuốn tập học trò, cậu khoanh tròn vo, sau đó đánh dấu chấm hỏi ở giữa, nó tự hỏi, đây là mình hồi nhỏ?
Bây giờ vẽ nó còn đơn giản hơn nữa, chỉ bằng một nét chì khoanh tròn là xong. Những câu hỏi khum khum như cái lưỡi câu nó không còn mang theo bên mình. Mười hai tuổi hỏi cô giáo sao đáp án của em giống hệt của bạn mà em ít điểm hơn. Cô cười chát như lá sung, tại bạn có đi học thêm. Nó định hỏi nữa nhưng nụ cười chát ngấm của cô giáo làm nó tần ngần.
Con bé bắt đầu từ bỏ một khả năng thiên phú của mình, khả năng hỏi. Bởi càng lớn càng hoang mang trước cái gọi là tận cùng, hoặc không có tận cùng hoặc tận cùng là cái gì đó mơ hồ, nhưng buồn. Giống như bóc từng lớp vỏ của củ hành, để tìm ra cái chân lí nhỏ xíu ở trong, đôi khi, nó cũng héo quắt mất rồi, sau một hành trình cay xé chảy ròng nước mắt. Hồi mới đi làm cứ muốn hỏi cho bằng được, tại sao cái anh không biết chuyên môn gì hết mà ngồi vung vinh ở ghế trưởng phòng. Đồng nghiệp cười, vẽ một cái hình rộng trên đầu, hình dung như cái dù. Dấu chấm hỏi quăng ra bỗng như xóc ngược cái móc nhọn vào cổ, nghe rát.
Thôi không hỏi như trẻ con nữa. Người ta ai cũng vậy thôi, cũng lớn lên, cũng thôi ngây thơ hồn nhiên, cũng biết ít nhiều, cũng nín... hỏi. Cơ quan quy định mặc áo đỏ không còn ai hỏi, “tôi thích màu xanh, tôi có thể mặc áo xanh?”. Phường gọi nộp thuế thì nộp, chẳng thắc mắc số tiền này năm ngoái các anh dùng làm những việc gì?
Đọc tin sáng thấy nói chuyện chạy chức, câu hỏi cứ nhảy nhót trên trang báo, vậy thì cái chức đó mang lại cho người ta lời lãi bao nhiêu mà họ đầu tư hàng trăm triệu, hàng tỉ? Mà, vị công chức nọ thu vốn bằng cách nào, chứ tiền lương cộng lai sao đủ số tiền bỏ ra?
Hỏi, ít ra sẽ làm cho người ta giật mình, toát mồ hôi tìm câu trả lời. Nhưng ngay cả chị bán vải ngoài chợ không lên tiếng hỏi, con bé kĩ sư nín thinh, cậu Ba nuôi cá dưới quê chỉ chặc lưỡi cho qua... Không hỏi vì đã ngấm ngầm biết, hoặc từng hỏi mà không nhận được câu trả lời, hoặc nhận được câu trả lời xa xa sự thật, hoặc đã đi đến tận cùng sự thật mà không được nói ra...
Một cộng đồng im lặng. Và những người lớn cứ viết trang đời mình bằng vài dấu hỏi ít ỏi, chỉ dấu chấm, dấu phẩy, chấm than và nhiều lắm những cái chấm lửng thẩn thơ trên giấy. Nghe trẻ con hỏi chuyện trăng sao trên trời mà nửa sợ nửa thương. Trẻ con ơi, trước khi khôn lớn giùm ơn chia sẻ ban tặng tụi người lớn chúng tôi sự khát khao... hỏi.
(Theo Yêu người ngóng núi - Nguyễn Ngọc Tư, NXB Trẻ, 2022)
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1 [829207]: Văn bản viết về vấn đề gì?
Văn bản viết về sự mai một, biến mất của những câu hỏi - thực chất là những băn khoăn, trăn trở trước cuộc sống của con người hiện đại.
Câu 2 [829208]: Nhân vật trữ tình trong tác phẩm là ai?
Nhân vật trữ tình trong tác phẩm là tác giả.
Câu 3 [829209]: Chỉ ra và nêu tác dụng của yếu tố trữ tình trong văn bản.
- Yếu tố trữ tình trong văn bản:
+ Thể hiện qua nỗi băn khoăn, trăn trở trong nhân vật trữ tình về sự phôi phai của những dấu hỏi, những câu hỏi, những băn khoăn, thắc mắc trong cuộc đời, về những điều tai chướng trong cuộc sống (Lâu lâu nhìn lại trong mớ đồ lưu niệm, thấy cái chân dung mà cậu Ba từng vẽ nó trên cuốn tập học trò, cậu khoanh tròn vo, sau đó đánh dấu chấm hỏi ở giữa, nó tự hỏi, đây là mình hồi nhỏ?; tần ngần trước nụ cười chát ngấm của cô giáo; Dấu chấm hỏi quăng ra bỗng như xóc ngược cái móc nhọn vào cổ, nghe rát.;...); khao khát sự trở lại của những câu hỏi (Trẻ con ơi, trước khi khôn lớn giùm ơn chia sẻ ban tặng tụi người lớn chúng tôi sự khát khao... hỏi.).
+ Thể hiện qua một số yếu tố thuộc hình thức nghệ thuật của văn bản như:
• Từ ngữ giàu sức gợi cảm: những dấu hỏi phai..., cái chân lí nhỏ xíu ở trong, câu hỏi cứ nhảy nhót trên trang báo,...
• Câu văn: đan xen các hình thức câu trần thuật, câu hỏi, câu cảm thán.
• Giọng điệu: nghi vấn (Đọc tin sáng thấy nói chuyện chạy chức, câu hỏi cứ nhảy nhót trên trang báo, vậy thì cái chức đó mang lại cho người ta lời lãi bao nhiêu mà họ đầu tư hàng trăm triệu, hàng tỉ? Mà, vị công chức nọ thu vốn bằng cách nào, chứ tiền lương cộng lai sao đủ số tiền bỏ ra?); thất vọng (Một cộng đồng im lặng.); xót xa (Nghe trẻ con hỏi chuyện trăng sao trên trời mà nửa sợ nửa thương.); hi vọng (Trẻ con ơi, trước khi khôn lớn giùm ơn chia sẻ ban tặng tụi người lớn chúng tôi sự khát khao... hỏi.)
- Tác dụng: Giúp người viết bộc lộ tình cảm, cảm xúc băn khoăn, trăn trở của mình trước vấn đề được nêu trong văn bản; mang lại sức biểu cảm cho văn bản; lan toả đến người đọc xúc cảm đồng điệu từ người viết, từ văn bản.
+ Thể hiện qua nỗi băn khoăn, trăn trở trong nhân vật trữ tình về sự phôi phai của những dấu hỏi, những câu hỏi, những băn khoăn, thắc mắc trong cuộc đời, về những điều tai chướng trong cuộc sống (Lâu lâu nhìn lại trong mớ đồ lưu niệm, thấy cái chân dung mà cậu Ba từng vẽ nó trên cuốn tập học trò, cậu khoanh tròn vo, sau đó đánh dấu chấm hỏi ở giữa, nó tự hỏi, đây là mình hồi nhỏ?; tần ngần trước nụ cười chát ngấm của cô giáo; Dấu chấm hỏi quăng ra bỗng như xóc ngược cái móc nhọn vào cổ, nghe rát.;...); khao khát sự trở lại của những câu hỏi (Trẻ con ơi, trước khi khôn lớn giùm ơn chia sẻ ban tặng tụi người lớn chúng tôi sự khát khao... hỏi.).
+ Thể hiện qua một số yếu tố thuộc hình thức nghệ thuật của văn bản như:
• Từ ngữ giàu sức gợi cảm: những dấu hỏi phai..., cái chân lí nhỏ xíu ở trong, câu hỏi cứ nhảy nhót trên trang báo,...
• Câu văn: đan xen các hình thức câu trần thuật, câu hỏi, câu cảm thán.
• Giọng điệu: nghi vấn (Đọc tin sáng thấy nói chuyện chạy chức, câu hỏi cứ nhảy nhót trên trang báo, vậy thì cái chức đó mang lại cho người ta lời lãi bao nhiêu mà họ đầu tư hàng trăm triệu, hàng tỉ? Mà, vị công chức nọ thu vốn bằng cách nào, chứ tiền lương cộng lai sao đủ số tiền bỏ ra?); thất vọng (Một cộng đồng im lặng.); xót xa (Nghe trẻ con hỏi chuyện trăng sao trên trời mà nửa sợ nửa thương.); hi vọng (Trẻ con ơi, trước khi khôn lớn giùm ơn chia sẻ ban tặng tụi người lớn chúng tôi sự khát khao... hỏi.)
- Tác dụng: Giúp người viết bộc lộ tình cảm, cảm xúc băn khoăn, trăn trở của mình trước vấn đề được nêu trong văn bản; mang lại sức biểu cảm cho văn bản; lan toả đến người đọc xúc cảm đồng điệu từ người viết, từ văn bản.
Câu 4 [829210]: Những câu hỏi khi đã lớn khác gì những câu hỏi thuở nhỏ?
Những câu hỏi khi đã lớn khác những câu hỏi thuở nhỏ:
- Về số lượng: Mỗi ngày một ít dần đi, thậm chí biến mất.
- Về nội dung: Có những câu hỏi khó hơn về bản chất, đắng đót hơn về nội dung và không thể cất thành lời.
+ Thuở bé chủ yếu là những câu hỏi mang tính khám phá bản chất tự nhiên của thế giới: Nước ở đâu mà ông trời lấy làm mưa? Nếu cậu chở con đi tới mai thì có hết đường chưa? Tại sao con chuồn chuồn biết bay mà người ta không biết? Tại sao con cá lội dưới nước không chết ngộp? Tại sao cậu cười với cái dì đẹp kia mà không cười với dì xấu xấu? Sao cậu không làm... con gái để thắt bím cho dễ thương?...
+ Lớn lên, những câu hỏi dần trở nên khó hơn và không có lời đáp: Mười hai tuổi hỏi cô giáo sao đáp án của em giống hệt của bạn mà em ít điểm hơn.; Hồi mới đi làm cứ muốn hỏi cho bằng được, tại sao cái anh không biết chuyên môn gì hết mà ngồi vung vinh ở ghế trưởng phòng.; cái chức đó mang lại cho người ta lời lãi bao nhiêu mà họ đầu tư hàng trăm triệu, hàng tỉ? Mà, vị công chức nọ thu vốn bằng cách nào, chứ tiền lương cộng lai sao đủ số tiền bỏ ra?;...
- Về số lượng: Mỗi ngày một ít dần đi, thậm chí biến mất.
- Về nội dung: Có những câu hỏi khó hơn về bản chất, đắng đót hơn về nội dung và không thể cất thành lời.
+ Thuở bé chủ yếu là những câu hỏi mang tính khám phá bản chất tự nhiên của thế giới: Nước ở đâu mà ông trời lấy làm mưa? Nếu cậu chở con đi tới mai thì có hết đường chưa? Tại sao con chuồn chuồn biết bay mà người ta không biết? Tại sao con cá lội dưới nước không chết ngộp? Tại sao cậu cười với cái dì đẹp kia mà không cười với dì xấu xấu? Sao cậu không làm... con gái để thắt bím cho dễ thương?...
+ Lớn lên, những câu hỏi dần trở nên khó hơn và không có lời đáp: Mười hai tuổi hỏi cô giáo sao đáp án của em giống hệt của bạn mà em ít điểm hơn.; Hồi mới đi làm cứ muốn hỏi cho bằng được, tại sao cái anh không biết chuyên môn gì hết mà ngồi vung vinh ở ghế trưởng phòng.; cái chức đó mang lại cho người ta lời lãi bao nhiêu mà họ đầu tư hàng trăm triệu, hàng tỉ? Mà, vị công chức nọ thu vốn bằng cách nào, chứ tiền lương cộng lai sao đủ số tiền bỏ ra?;...
Câu 5 [829212]: Đọc tin sáng thấy nói chuyện chạy chức, câu hỏi cứ nhảy nhót trên trang báo, vậy thì cái chức đó mang lại cho người ta lời lãi bao nhiêu mà họ đầu tư hàng trăm triệu, hàng tỉ? Mà, vị công chức nọ thu vốn bằng cách nào, chứ tiền lương cộng lai sao đủ số tiền bỏ ra?
(Những) vấn đề xã hội nào được đặt ra từ đoạn văn trên?
(Những) vấn đề xã hội nào được đặt ra từ đoạn văn trên?
Vấn đề xã hội được đặt ra từ đoạn văn trên: vấn đề chạy chức chạy quyền/ mua quan bán chức.
Câu 6 [829215]: Hỏi, ít ra sẽ làm cho người ta giật mình, toát mồ hôi tìm câu trả lời. Nhưng ngay cả chị bán vải ngoài chợ không lên tiếng hỏi, con bé kĩ sư nín thinh, cậu Ba nuôi cá dưới quê chỉ chặc lưỡi cho qua... Không hỏi vì đã ngấm ngầm biết, hoặc từng hỏi mà không nhận được câu trả lời, hoặc nhận được câu trả lời xa xa sự thật, hoặc đã đi đến tận cùng sự thật mà không được nói ra...
Tâm trạng nào của nhân vật trữ tình được bộc trong đoạn văn trên?
Tâm trạng nào của nhân vật trữ tình được bộc trong đoạn văn trên?
Đoạn văn trên bộc lộ tâm trạng xót xa cùng nỗi day dứt, trăn trở của người viết trước sự phôi phai, biến mất của những câu hỏi quan trọng trong cuộc sống.
Câu 7 [829216]: Thông điệp nào được gửi tới từ câu văn cuối trong của văn bản?
- Câu văn cuối trong văn bản: Trẻ con ơi, trước khi khôn lớn giùm ơn chia sẻ ban tặng tụi người lớn chúng tôi sự khát khao... hỏi.
- Thông điệp từ câu văn: Mong muốn những câu hỏi, những dấu hỏi sẽ ở lại với người lớn, những người lớn sẽ biết hỏi để thể hiện nỗi trăn trở trước cuộc đời.
- Thông điệp từ câu văn: Mong muốn những câu hỏi, những dấu hỏi sẽ ở lại với người lớn, những người lớn sẽ biết hỏi để thể hiện nỗi trăn trở trước cuộc đời.
Câu 8 [829219]: Từ văn bản, anh/chị suy nghĩ gì về ý nghĩa của những câu hỏi trong cuộc sống? (Trình bày trong khoảng 5 - 7 dòng)
Ý nghĩa từ những câu hỏi trong cuộc sống:
- Những câu hỏi kích thích tư duy, kích thích khả năng sáng tạo của con người.
- Những câu hỏi buộc con người phải tự vấn lương tâm (khi con người tự hỏi bản thân mình); gắn kết, kết nối con người với nhau (trong giao tiếp thường ngày); góp phần ngăn chặn cái xấu, cái ác trong xã hội (có những câu hỏi được nêu buộc cái xấu, cái ác phải do dự, chùn bước);...
- Những câu hỏi kích thích tư duy, kích thích khả năng sáng tạo của con người.
- Những câu hỏi buộc con người phải tự vấn lương tâm (khi con người tự hỏi bản thân mình); gắn kết, kết nối con người với nhau (trong giao tiếp thường ngày); góp phần ngăn chặn cái xấu, cái ác trong xã hội (có những câu hỏi được nêu buộc cái xấu, cái ác phải do dự, chùn bước);...