Câu hỏi hướng dẫn đọc
Câu 1 [561688]: Bài thơ được viết theo thể thơ nào? Thể thơ đó có tác dụng gì trong việc bộc lộ tình cảm, cảm xúc của nhân vật trữ tình?
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Thể thơ tự do rất phù hợp để nhân vật trữ tình bộc lộ tình cảm, cảm xúc.
Câu 2 [561689]: Nêu ý nghĩa nhan đề của bài thơ.
Nhan đề của bài thơ gợi không gian nghệ thuật của cái đẹp. Chiều nhưng không trĩu nặng nỗi buồn mà ngưng đọng hương sắc thanh tao.
Câu 3 [561690]: Chỉ ra cấu tứ của bài thơ.
Chỉ ra cấu tứ của bài thơ: Cảm xúc trong bài thơ được dẫn dắt từ ngoại cảnh tới nội tâm con người và sợi dây đan kết ngoại cảnh - nội tâm là sự giao cảm (giữa hoa sen với gió, giữa ta - chiều - hoa, giữa ta - em).
Câu 4 [561691]: Vẻ đẹp của khung cảnh chiều hoa sen được gợi tả qua các chi tiết nào trong bài thơ?
Vẻ đẹp của khung cảnh chiều hoa sen được gợi tả qua các chi tiết:
- lá trôi như sóng, hương trinh trắng, gió đa tình đắm đuối môi hôn, nắng mơ màng: Các chi tiết gợi tả thiên nhiên vừa cụ thể, hiện hữu (lá, hương hoa, gió, nắng) vừa trữ tình, khát khao giao cảm (đa tình, đắm đuối môi hôn, mơ màng).
- chiều miên man, chiều mơn mởn, nồng nàn lửa cháy, chiều thăng hoa: Các chi tiết gợi cảm nhận về không gian chiều chủ yếu qua việc lắng nhận cảm xúc trong tâm hồn con người ở khoảnh khắc chiều buông.
Câu 5 [561692]: Nêu cảm nhận của anh/chị về hình tượng nhân vật trữ tình trong bài thơ.
Nhân vật trữ tình trong bài thơ (ta) là một tâm hồn nhạy cảm với cái đẹp, nhạy cảm trước vẻ đẹp của thiên nhiên (Chiều hoa sen/ chiều dâng hương trinh trắng/ gió đa tình đắm đuối môi hôn); giàu cảm xúc (bỗng nghe da diết trong hồn, Chiều miên man/ chiều mơn mởn non, nồng nàn lửa cháy, Chiều thăng hoa,...); lãng mạn, đa tình (chẳng lối nào đến được duyên em, Phải thế lòng choáng ngợp bốn bề sen);...
Bài tập viết
Câu 6 [561693]: Viết đoạn văn (khoảng 8 - 10 dòng) ghi lại cảm nhận của anh/chị về vẻ đẹp mong manh, mơ hồ được khơi gợi từ bài thơ Chiều hoa sen (Nguyễn Trọng Hoàn).
Đoạn văn ghi lại cảm nhận về vẻ đẹp mong manh, mơ hồ được khơi gợi từ bài thơ Chiều hoa sen (Nguyễn Trọng Hoàn) có thể được triển khai theo hướng:
- Bài thơ Chiều hoa sen (Nguyễn Trọng Hoàn) mang đến cảm nhận về vẻ đẹp mong manh, mơ hồ qua nhiều chi tiết: hương sắc hoa sen (hương trinh trắng), nụ hôn của gió (gió đa tình đắm đuối môi hôn), những khoảnh khắc với đủ mọi cung bậc, sắc thái của chiều (miên man, mơn mởn non, nồng nàn lửa cháy, thăng hoa, mơ màng,...), bức tường vô hình ngăn cách ta và em (chẳng lối nào đến được duyên em).
- Vẻ đẹp ấy tuy mong manh, mơ hồ nhưng có sức thanh lọc, thanh tẩy tâm hồn con người (Phải thế lòng choáng ngợp bốn bề sen/ ta không lỗi, em không có lỗi/ Ý nghĩ vu vơ... ý nghĩ không có tội); cần được nâng niu, trân trọng.