Quay lại
Đáp án
1A 2C 3B
CHUẨN ĐỘ ĐIỆN LƯỢNG H2S
Mức tối đa cho phép của H2S trong không khí là 0,01 mg/L. Phương pháp chuẩn độ điện lượng được dùng để đánh giá sự ô nhiễm không khí của nhà máy. Phương pháp được tiến hành như sau:
▪ Bước 1: Iodine được điều chế bằng cách điện phân dung dịch KI trong khoảng thời gian 2 phút bằng dòng điện 2 mA. Sau đó cho 2 L khí thải lội từ từ qua dung dịch điện phân làm cho iodine hoàn toàn mất màu.
▪ Bước 2: Thêm hồ tinh bột vào và lại tiếp tục điện phân thêm 35 giây nữa với cùng cường độ dòng thì dung dịch bắt đầu xuất hiện màu xanh.
Biết hiệu suất dòng là 100%, F = 96500 C/mol, các phản ứng xảy ra như sau:
• Phương trình điện phân: KI + H2O → KOH + I2 + H2.
• Phương trình chuẩn độ: H2S + I2 → 2HI + S.
Câu 1 [382327]: Điện lượng tiêu tốn tổng cộng để điều chế iodine là
A, 0,310 C.
B, 0,155 C.
C, 2,35 C.
D, 4,70 C.
Đáp án: A
Câu 2 [382328]: Hàm lượng H2S trong khí thải của nhà máy là bao nhiêu? (tính theo mg/L).
A, 0,012 mg/L.
B, 0,008 mg/L.
C, 0,027 mg/L.
D, 0,015 mg/L.
Đáp án: C
Câu 3 [382329]: Phát biểu nào sau đây là không đúng?
A, Nếu tổng thời gian điện phân là 50 giây thì sự nhiễm bẩn của khí thải nhà máy ở mức dưới cho phép.
B, Với cùng kết quả như trên, nếu sử dụng 4L khí thải thì kết quả đánh giá cho biết sự nhiễm bẩn của khí thải nhà máy ở mức dưới cho phép.
C, Sau kết quả bước 1 thì đã có thể đánh giá được sự nhiễm bẩn của khí thải nhà máy ở mức trên cho phép.
D, Nếu ở bước 1, iodine chưa mất màu thì sự nhiễm bẩn của khí thải nhà máy chưa đánh giá được trên hay dưới mức cho phép.
Đáp án: B