Một bạn học sinh có vài viên thuốc, chúng có khả năng sủi bọt và hòa tan khi cho vào trong nước. Bạn học sinh tiến hành thử nghiệm: Cho một viên thuốc nguyên vẹn vào ống A, một viên thuốc vỡ vụn vào ống B như hình vẽ:

Bạn học sinh muốn đo lường tốc độ phản ứng của hai phản ứng trên theo các bước như sau:
▪ Bước 1: Cho cùng thể tích nước lạnh vào mỗi ống nghiệm cùng một thời điểm.
▪ Bước 2: Bắt đầu bấm giờ.

Bạn học sinh muốn đo lường tốc độ phản ứng của hai phản ứng trên theo các bước như sau:
▪ Bước 1: Cho cùng thể tích nước lạnh vào mỗi ống nghiệm cùng một thời điểm.
▪ Bước 2: Bắt đầu bấm giờ.
Câu 1 [1073472]: Khi nào thì bạn học sinh dừng bấm giờ?
A, Khi bọt khí xuất hiện.
B, Khi hết sủi.
C, Khi bắt đầu sủi.
D, Khi lượng viên thuốc còn ít.
Ta cần đo tốc độ phản ứng của quá trình sủi bọt và hòa tan của viên thuốc.
→ Thời gian phản ứng được tính từ lúc bắt đầu phản ứng đến khi phản ứng kết thúc.
- “Khi bọt khí xuất hiện” hoặc “khi bắt đầu sủi” là lúc phản ứng bắt đầu, không phải lúc dừng.
- “Khi lượng viên thuốc còn ít” chưa xác định rõ khi nào phản ứng kết thúc.
- “Khi hết sủi” là lúc không còn khí thoát ra, tức là phản ứng đã kết thúc.
Đáp án: B. Khi hết sủi. Đáp án: B
→ Thời gian phản ứng được tính từ lúc bắt đầu phản ứng đến khi phản ứng kết thúc.
- “Khi bọt khí xuất hiện” hoặc “khi bắt đầu sủi” là lúc phản ứng bắt đầu, không phải lúc dừng.
- “Khi lượng viên thuốc còn ít” chưa xác định rõ khi nào phản ứng kết thúc.
- “Khi hết sủi” là lúc không còn khí thoát ra, tức là phản ứng đã kết thúc.
Đáp án: B. Khi hết sủi. Đáp án: B
Câu 2 [1073473]: Trạng thái nào của viên thuốc phản ứng nhanh hơn?
A, Cả viên nguyên vẹn.
B, Cả hai viên phản ứng cùng tốc độ.
C, Viên bị vỡ vụn.
D, Tùy vào lượng nước.
Đáp án: C. Viên bị vỡ vụn.
Viên vỡ vụn có diện tích tiếp xúc với nước lớn hơn nên có tốc độ phản ứng nhanh hơn. Đáp án: C
Viên vỡ vụn có diện tích tiếp xúc với nước lớn hơn nên có tốc độ phản ứng nhanh hơn. Đáp án: C
Câu 3 [1073474]: Kết luận nào sau đây có thể được đưa ra từ hiện tượng phản ứng trong hai ống nghiệm A và B?
A, Khi vỡ vụn, thuốc có diện tích tiếp xúc với dung môi lớn hơn.
B, Vì các mảnh vụn có ít tạp chất hơn viên nguyên.
C, Vì khi vỡ vụn, cấu tạo phân tử của thuốc thay đổi thành chất khác phản ứng nhanh hơn.
D, Vì thuốc vỡ vụn thì phản ứng sẽ tự động mạnh hơn mà không cần điều kiện.
Đáp án: A. Khi vỡ vụn, thuốc có diện tích tiếp xúc với dung môi lớn hơn.
Hiện tượng thường thấy là: viên thuốc vỡ vụn phản ứng nhanh hơn viên nguyên.
Giải thích đúng là do diện tích tiếp xúc giữa chất rắn và dung môi (nước) tăng lên → tốc độ phản ứng tăng. Đáp án: A
Hiện tượng thường thấy là: viên thuốc vỡ vụn phản ứng nhanh hơn viên nguyên.
Giải thích đúng là do diện tích tiếp xúc giữa chất rắn và dung môi (nước) tăng lên → tốc độ phản ứng tăng. Đáp án: A