Quay lại
Đáp án
1D 2A 3C
THÍ NGHIỆM CỦA GRIFFITH VÀ AVERY
Những đầu năm của thế kỷ XX, con người chưa biết đến trong sinh vật sống, chất nào là vật chất di truyền. Đã có nhiều nhà khoa học tham gia khám phá bí mật này.
- Năm 1928, Grifith đã sử dụng 2 dòng vi khuẩn để thăm dò về vật chất di truyền (dòng S – gây bệnh và dòng R – lành tính, những đặc tính này do vật chất di truyền chi phối). Ông tiến hành thí nghiệm được mô tả như hình dưới đây:

- Đến năm 1940, người ta nghi ngờ 1 trong 3 chất: protein, DNA, RNA là vật chất di truyền. Ba nhà khoa học là Avery, MacLeod và McCarty tiến hành thực nghiệm tiếp nối của thực nghiệm kể trên:
Câu 1 [1074371]: Trong thí nghiệm của Griffith, nếu dòng R sống được tiêm cùng với dòng S chết nhưng không thấy chuột chết và không tìm thấy dòng S sống, điều nào dưới đây có thể là lời giải thích đúng nhất?
A, Dòng R không thể biến nạp được vật chất di truyền từ dòng S chết.
B, Dòng S chết không chứa vật chất di truyền quan trọng.
C, Dòng R đã tự phát triển cơ chế đề kháng với dòng S.
D, Vật chất di truyền từ dòng S chết đã bị hủy hoại trước khi có thể biến nạp.
Griffith không xác định được chính xác chất nào là vật chất di truyền, nhưng ông phát hiện ra hiện tượng mà ông gọi là biến nạp: dòng R đã tiếp nhận một yếu tố nào đó từ dòng S chết, khiến nó trở nên gây bệnh. Yếu tố này sau đó được xác định chính là DNA.
Hiện tượng biến nạp sẽ không xảy ra nếu vật chất di truyền của dòng S chết (là DNA) đã bị hủy hoại trước khi tiếp xúc với dòng R. Điều này ngăn cản quá trình chuyển đổi và biến dòng R thành dòng S gây bệnh. Đáp án: D
Câu 2 [1074372]: Trong thí nghiệm tiếp nối của Avery, MacLeod và McCarty năm 1940, 3 nhà khoa học sẽ thực hiện điều nào sau đây để chứng minh DNA là vật chất di truyền?
A, Phân lập DNA, RNA và protein từ dòng S, sau đó phá hủy protein và RNA rồi quan sát sự truyền đặc tính gây bệnh.
B, Phân lập protein từ dòng S và truyền vào dòng R để xem xét khả năng gây bệnh.
C, Loại bỏ hoàn toàn DNA từ dòng S và truyền RNA vào dòng R để kiểm tra khả năng truyền đặc tính gây bệnh.
D, Truyền RNA từ dòng S vào dòng R mà không cần xử lý gì thêm.
Thí nghiệm của Avery, MacLeod và McCarty (1940): Tiếp nối thí nghiệm của Griffith, các nhà khoa học này đã phân lập các thành phần khác nhau từ vi khuẩn dòng S: protein, DNA, và RNA. Sau đó, họ tiến hành loại bỏ từng thành phần:
- Khi protein và RNA bị phá hủy, vi khuẩn dòng R vẫn biến đổi thành dòng S.
- Khi DNA bị phá hủy, vi khuẩn dòng R không biến đổi thành dòng S.
Điều này chứng minh rằng DNA là vật chất di truyền, không phải protein hay RNA. Đáp án: A
Câu 3 [1074373]: Ngày nay, khi đã biết được phân tử là vật chất di truyền, các nhà khoa học đã tìm cách ứng dụng kiến thức này trong y học và công nghệ sinh học. Nếu một loại vi khuẩn kháng thuốc có khả năng truyền đặc tính kháng thuốc qua việc giải phóng vật chất di truyền vào môi trường, giải pháp nào sau đây có thể ngăn chặn sự lây lan của tính kháng thuốc giữa các vi khuẩn?
A, Sử dụng enzyme phá hủy RNA để ngăn chặn vi khuẩn nhận thông tin kháng thuốc.
B, Sử dụng enzyme phân hủy protein để ngăn vi khuẩn tiếp nhận đặc tính kháng thuốc.
C, Sử dụng enzyme phân hủy DNA trong môi trường để ngăn chặn vi khuẩn nhận DNA chứa gen kháng thuốc.
D, Sử dụng nhiệt để tiêu diệt tất cả vi khuẩn và loại bỏ sự lây lan của tính kháng thuốc.
Theo kết quả của các thí nghiệm, DNA là vật chất di truyền. Do đó, nếu vi khuẩn kháng thuốc truyền tính kháng thuốc qua việc giải phóng DNA, việc sử dụng enzyme phân hủy DNA sẽ phá hủy DNA trong môi trường, ngăn cản các vi khuẩn khác nhận được thông tin di truyền về tính kháng thuốc, từ đó ngăn chặn sự lây lan của đặc tính kháng thuốc. Đáp án: C