Chùm 11. Dựa vào thông tin dưới đây để trả lời các câu từ 01 đến 05
“Trong thành phố có một vườn cây mát
Trong triệu người có em của ta
Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật
Vào vườn rồi ong chẳng nhớ lối ra

Vườn em là nơi động gió trời xa
Hoa tím, chim kêu, bàng thưa lá nắng
Con nhện đi về giăng tơ trắng
Trái tròn căng mập nhựa sinh sôi

Nơi ban mai cỏ ướt sương rơi
Một hạt nhỏ mơ hồ trên lá
Hơi lạnh nào ngón tay cầm se giá?
Suốt cuộc đời cũng chẳng hiểu vì sao…

Nơi đêm khuya vọng lại tiếng còi tàu
Bỗng nhớ xa xôi những miền đất nước
Nơi bài hát lên đường ta hẹn ước
Nơi góc vườn ta để quên chùm hoa…

Nơi vòm lá rì rào xao động cơn mưa
Quả ngọt chín khi mùa ve lại đến
Những chân trời màu hồng
Những chân trời màu tím
Những ngôi sao bàng bạc cả hoàng hôn

Nơi lá chuối che nghiêng như một cánh buồm
Cánh buồm xanh đi về trong hạnh phúc
Se sẽ chứ, không cánh buồm bay mất
Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi”
(Lưu Quang Vũ, Vườn trong phố)
Câu 1 [1042754]: Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ trong câu thơ nào?
A, Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật.
B, Vườn em là nơi động gió trời xa.
C, Bỗng nhớ xa xôi những miền đất nước.
D, Nơi vòm lá rì rào xao động cơn mưa.
Giải thích chi tiết:
- Câu thơ “Vườn em là nơi động gió trời xa” có sử dụng biện pháp ẩn dụ:
- “Vườn em” là hình ảnh ẩn dụ cho tâm hồn người con gái, đó không chỉ là nơi có cây cối, nắng gió,... mà là hình ảnh tượng trưng cho tâm hồn “em”. Đó là một tâm hồn nhạy cảm, dễ rung động trước những tác động của ngoại cảnh.
- “Nơi động gió trời xa” là hình ảnh ẩn dụ cho sự rung cảm tinh tế. “Gió trời xa” là những yếu tố tưởng như mơ hồ, xa xôi, nhỏ nhẹ. Vậy mà “vườn em” lại “động gió” có nghĩa là dễ rung động, bởi cả những gì mong manh nhất.
→ Đó là tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, có khả năng cảm nhận và rung động trước những gì mỏng manh, nhỏ bé nhất.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 2 [1042755]: Tác giả chủ yếu sử dụng cách gieo vần nào trong đoạn trích?
A, Vần chân.
B, Vần lưng.
C, Vần chân và vần lưng.
D, Không gieo vần.
Giải thích chi tiết:
Tác giả chủ yếu gieo vần chân:
ta – ra – xa – lá – giá,...
nắng – trắng,...
nước – ước,...

→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 3 [1042756]: Đối tượng trữ tình của bài thơ là
A, vườn cây.
B, em.
C, vườn cây và em.
D, vườn cây và khung cảnh thiên nhiên.
Giải thích chi tiết:
- Bài thơ xoay quanh hình ảnh khu vườn trong thành phố, nhưng khu vườn ấy lại luôn gắn liền với “em” – người con gái, biểu tượng của tình yêu, tuổi trẻ, hạnh phúc.
- Nhiều câu thơ cho thấy sự hòa quyện này: “Vườn em là nơi động gió trời xa”, “Nơi góc vườn ta để quên chùm hoa…”.
→ Như vậy, đối tượng trữ tình vừa là vườn cây, vừa là em
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 4 [1042757]: Giọng điệu nổi bật của đoạn trích là gì?
A, Sôi nổi, hào hứng, lạc quan.
B, Giản dị, mộc mạc.
C, Sâu lắng, thiết tha, da diết.
D, Trữ tình, đắm đuối, nhẹ nhàng.
Giải thích chi tiết:
Trong đoạn thơ, tác giả sử dụng giọng điệu không phải sôi nổi, hào hứng, cũng không chỉ là giản dị, mộc mạc mà là một âm hưởng trữ tình, đắm đuối, nhẹ nhàng, khi nhà thơ say mê miêu tả khu vườn và gắn nó với tình yêu, tuổi trẻ, hạnh phúc như:
“Nơi lá chuối che nghiêng như một cánh buồm
Cánh buồm xanh đi về trong hạnh phúc
Se sẽ chứ, không cánh buồm bay mất
Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi”

→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Câu 5 [1042758]: Ý nghĩa sâu xa của hình ảnh “Những chân trời màu hồng, những chân trời màu tím” là gì?
A, Miêu tả một khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp.
B, Thể hiện ước mơ, hy vọng về tương lai.
C, Diễn tả nỗi buồn, sự cô đơn của tác giả.
D, Ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên.
Giải thích chi tiết:
Hình ảnh “Những chân trời màu hồng, những chân trời màu tím” là hình ảnh ẩn dụ:
- “Màu hồng, màu tím” tượng trưng cho tuổi trẻ, tình yêu, sự mơ mộng, khát vọng lãng mạn.
- “Chân trời” gợi không gian rộng mở, gắn với tương lai, những ước mơ và hy vọng mà con người hướng đến.
→ B là đáp án đúng, thể hiện ước mơ, hy vọng về tương lai. Đáp án: B
Chùm 12. Dựa vào thông tin dưới đây để trả lời các câu từ 01 đến 05
“Trong cơn mê, con từ mẹ ra đi
Con muốn đi tận cùng trời đất
Để tìm kiếm tình yêu đẹp nhất
Trong đôi cánh tay con sẽ ôm ghì

Con tìm tình yêu khắp nơi khắp nẻo
Con đập vào các cửa mỏi rời tay
Con đã van xin như một kẻ ăn mày
Nhưng chỉ nhận những cái nhìn lạnh lẽo

Tìm không thấy tình yêu con trở về bên mẹ
Tâm trí chán chê, thân thể rã rời
Con bỗng thấy một tình yêu chân thật
Trong đôi mắt dịu hiền của mẹ, mẹ ơi.”
(Heinrich Heine, Tế Hanh dịch, Gửi mẹ)
Câu 6 [1042759]: Trong đoạn trích trên, nhân vật “con” đang tìm kiếm điều gì?
A, Sự giàu có.
B, Tình yêu.
C, Danh vọng.
D, Sức khỏe.
Giải thích chi tiết:
Trong đoạn thơ, nhân vật “con” muốn “đi tận cùng trời đất” để tìm kiếm tình yêu đẹp nhất.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 7 [1042760]: Nhân vật “con” đã phải trải qua những điều gì trong hành trình tìm kiếm tình yêu?
A, Những khoảnh khắc vui vẻ và hạnh phúc.
B, Sự đón tiếp nồng nhiệt từ người khác.
C, Sự lạnh lùng và khó khăn từ người đời.
D, Những cảm xúc bình yên, thoải mái.
Giải thích chi tiết:
Nhân vật “con” đã phải trải qua sự khó khăn, bế tắc “Con đập vào các cửa mỏi rời tay”, ngoài ra con còn phải trải qua sự thờ ơ, lạnh lùng của người đời “Con đã van xin như một kẻ ăn mày/Nhưng chỉ nhận những cái nhìn lạnh lẽo”.
Có thể thấy, hành trình tìm kiếm tình yêu của “con” trải qua muôn vàn khó khăn, mệt mỏi, bị người đời lạnh nhạt.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 8 [1042761]: Câu thơ “Con đã van xin như một kẻ ăn mày” thể hiện cảm xúc nào của “con”?
A, Sự tuyệt vọng và khao khát được yêu thương.
B, Sự kiêu ngạo và ích kỷ.
C, Sự thờ ơ và lạnh nhạt.
D, Sự tràn đầy hy vọng và hạnh phúc.
Giải thích chi tiết:
Câu thơ “Con đã van xin như một kẻ ăn mày” thể hiện sự khao khát mãnh liệt được yêu thương, ngoài ra còn cho thấy sự tủi nhục, tuyệt vọng, bất lực khi không nhận được tình cảm mình mong muốn.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 9 [1042762]: Trong đoạn thơ, hành trình tìm kiếm tình yêu của "con" có thể được coi là một phép ẩn dụ cho điều gì trong cuộc sống?
A, Sự khám phá bản thân và cuộc sống.
B, Quá trình trưởng thành và tìm kiếm bản sắc.
C, Nỗ lực không ngừng nghỉ để đạt được thành công.
D, Tìm kiếm sự chấp nhận và tình yêu từ xã hội.
Giải thích chi tiết:
Trong đoạn thơ, hành trình “con” đi khắp nơi tìm tình yêu, trải qua đập cửa, van xin, tuyệt vọng, rồi cuối cùng trở về với mẹ và nhận ra tình yêu thiêng liêng ấy, có thể xem là một phép ẩn dụ cho quá trình trưởng thành của con người: Khi còn trẻ, con thường khao khát tình yêu, hạnh phúc từ bên ngoài. Trên hành trình đó, con sẽ phải nếm trải những khó khăn, thất vọng, sự lạnh nhạt của đời. Và chỉ khi trưởng thành hơn, con mới nhận ra giá trị sâu xa, bền vững nhất chính là tình yêu của mẹ – tình yêu chân thật nhất cuộc đời ban tặng cho con.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 10 [1042763]: Đoạn thơ phản ánh quan điểm của tác giả về tình yêu và gia đình như thế nào?
A, Tình yêu đích thực chỉ tồn tại trong tuổi thơ của mỗi người.
B, Tình yêu lãng mạn là thứ duy nhất có giá trị trong cuộc sống.
C, Gia đình là nơi giúp ta tìm kiếm tình yêu lãng mạn.
D, Tình yêu chân thật và ấm áp nhất thường xuất phát từ gia đình.
Giải thích chi tiết:
Đoạn thơ tác giả nhận ra “một tình yêu chân thật/trong đôi mắt dịu hiền của mẹ” từ đó cho thấy quan điểm của tác giả về tình yêu và gia đình đó là: tình yêu chân thành, thiêng liêng, ấm áp và bền vững nhất chính là tình mẹ - tình cảm xuất phát từ gia đình.
→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Chùm 13. Dựa vào thông tin dưới đây để trả lời các câu từ 01 đến 05
“Tối hôm ấy, sau khi đã uể oải ăn xong bữa cơm nguội rắc vừng, Hồng uống nước rồi lẳng lặng vào giường ngủ. Một lát sau, người bố vào, nằm bên con, quạt cho con. Một bàn tay y vuốt ve những sợi tóc mềm như tơ. Con bé nhắm nghiền đôi mắt, không dẫy dọn. Nhưng nó chưa ngủ hẳn... Bỗng nó nghe thấy mẹ khẽ bảo:
- Hôm nay, tôi tức quá, tát cái Hồng một cái, rồi thương đứt ruột. Suốt hôm, nghĩ đến lúc nào, tôi lại khóc. Không biết tôi điên hay sao ấy.
Thầy Hồng bảo:
- Đấy là mình lo lắng quá. Tôi cũng vậy: lắm lúc tôi biết mình mắng nó bất công mà cứ mắng; tại ruột mình lúc nào cũng nóng như lửa đốt; hơi một tí là mình cáu.
- Ấy tôi cũng thế...
- Nhưng chúng mình phải coi chừng! Tôi thấy nó ít lâu nay chậm chạp và ngơ ngẩn lắm, không được nhanh nhẹn, ngộ nghĩnh như trước. Đừng mắng lắm, nó mụ người đi đấy. Mà mình bắt nó làm vừa chứ! Nó còn non tuổi lắm: Đến tháng chín này mới đầy năm tuổi. Đã làm, làm sao được?
- Thì ai chả biết! Hồng nó thì làm gì được? Có mà còn phải hầu nó chán.
- Thế sao mình cứ bắt làm? Mà nó làm không được thì lại đánh?
- Thì đã bảo: điên mà lại! Con bé thật có nết. Chỉ vì mình túng cho nên nó khổ... Mẹ nó! Ấy thế mà ngủ ù ỉ như lợn rồi đấy!...
Thật ra thì Hồng có ngủ đâu. Nó nghe thấy tất. Tự nhiên nó thấy nước mắt giàn giụa chảy ra đầy má. Nó không dám chùi, sợ thầy nó biết. Nhưng bỗng thầy nó quay vào, ôm lấy nó, áp môi vào má nó, ngạc nhiên một thoáng rồi bùi ngùi bảo:
- Tội nghiệp con tôi! Đang khóc mê đây này...”
(Nam Cao, Bài học quét nhà)
Câu 11 [1042764]: Điểm nhìn của câu chuyện được thể hiện từ nhân vật nào?
A, Mẹ Hồng.
B, Thầy Hồng.
C, Hồng.
D, Người kể chuyện ngôi thứ ba.
Giải thích chi tiết:
Câu chuyện được kể bằng ngôi thứ ba nhưng người kể chuyện đi sâu vào thế giới nội tâm nhân vật, khắc họa cảm xúc, suy nghĩ của nhân vật Hồng “nó không dám chùi, sợ thầy nó biết,...”, “tự nhiên nó thấy nước mắt giàn giụa...”
→ Điểm nhìn trần thuật được đặt ở nhân vật Hồng
→ C là đáp án đúng Đáp án: C
Câu 12 [1042766]: Hành động của thầy Hồng khi thấy Hồng khóc cho thấy điều gì?
A, Thầy Hồng rất nghiêm khắc.
B, Thầy Hồng quan tâm đến cách giao tiếp với con.
C, Thầy Hồng rất yêu thương con.
D, Thầy Hồng không biết cách an ủi con.
Giải thích chi tiết:
- A sai vì dù có lúc mắng con, nhưng đoạn trích thể hiện rõ sự ân hận, yêu thương, không phải sự nghiêm khắc.
- B sai vì thầy Hồng có nói về chuyện không nên mắng con nhiều, nhưng trọng tâm không nằm ở giao tiếp mà ở tình cảm cha dành cho con.
- D sai vì thầy Hồng có ôm con, áp má, nói lời xót xa, tất cả những chi tiết cho thấy đó là một cách an ủi rất chân thành và cảm động của người cha.
→ C đúng vì:
Trong văn bản có chi tiết “Bỗng thầy nó quay vào, ôm lấy nó, áp môi vào má nó, ngạc nhiên… “Tội nghiệp con tôi! Đang khóc mê đây này…”
Chính hành động ôm lấy con, áp môi vào má nó, những lời nói cử chỉ của thầy Hồng đều cho thấy sự dịu dàng, âu yếm, thể hiện tình yêu thương sâu sắc, đầy xót xa và ân hận của người cha. Đáp án: C
Câu 13 [1042767]: Việc Hồng “không dám chùi nước mắt” khi nghe bố mẹ nói chuyện cho thấy
A, Hồng là đứa trẻ kiên cường, mạnh mẽ.
B, Hồng nhạy cảm, dễ tổn thương nhưng cũng rất hiếu thảo.
C, Hồng không biết cách thể hiện cảm xúc trước mặt bố mẹ.
D, Hồng là đứa trẻ nhút nhát, dễ sợ hãi và không dám bộc lộ cảm xúc.
Giải thích chi tiết:
Chi tiết “Hồng không dám chùi nước mắt, sợ thầy nó biết” cho thấy: Hồng là một người nhạy cảm, dễ tổn thương trước hoàn cảnh gia đình và những lời bố mẹ nói. Đồng thời em cũng biết nghĩ cho ba mẹ, sợ cha mẹ phát hiện mình khóc lại thêm lo.
→ Biểu hiện của tấm lòng hiếu thảo, biết cảm thông của một đứa trẻ dù nhỏ nhưng rất hiểu chuyện.
→ B là đáp án đúng, Hồng nhạy cảm, dễ tổn thương nhưng cũng rất hiếu thảo. Đáp án: B
Câu 14 [1042768]: Qua lời nói của thầy Hồng về việc không nên mắng Hồng nhiều, ta có thể suy ra điều gì về cách giáo dục của ông?
A, Ông rất yêu thương con vì thế không thể đánh mắng khi con mắc lỗi.
B, Ông chỉ muốn con ngoan ngoãn nên không quan tâm đến cảm xúc của con.
C, Ông đồng tình với cách giáo dục con bằng đòn roi.
D, Ông là người hiểu biết và có kinh nghiệm trong việc nuôi dạy con.
Giải thích chi tiết:
Qua lời nói của thầy Hồng về việc không nên mắng Hồng nhiều cho thấy ông là người có sự quan sát tinh tế sự thay đổi của con, nhận ra Hồng “chậm chạp và ngơ ngẩn lắm, khong được nhanh nhẹn như trước” vì bị mắng nhiều. Ông khuyên vợ nên hạn chế la mắng, đừng bắt con làm những việc quá sức.
→ Cho thấy ông hiểu chuyện, giàu kinh nghiệm trong việc nuôi dạy con cái.
→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Câu 15 [1042769]: Qua câu chuyện, ta có thể suy luận gì về việc nuôi dạy trẻ?
A, Cần phải nghiêm khắc và mắng mỏ trẻ khi chúng sai.
B, Cần phải yêu thương, thông cảm và hiểu tâm tư của trẻ.
C, Cần để trẻ tự do làm những gì mình thích.
D, Cần cho trẻ làm nhiều việc để chúng có khả năng tự lập.
Giải thích chi tiết:
Trong câu chuyện, Hồng mới “đầy năm tuổi”, còn rất nhỏ nhưng bố mẹ vì cảnh nghèo túng mà nhiều lúc nóng giận, mắng mỏ, thậm chí đánh con. Cuối cùng họ nhận ra điều đó không phù hợp với lứa tuổi và sức lực của con, dễ làm con “mụ người đi”. Thầy Hồng còn dặn vợ phải bớt mắng con, vì thương con, hiểu con.
→ Rút ra bài học về việc nuôi dạy trẻ: cần yêu thương, thông cảm, thấu hiểu tâm tư, sức lực và độ tuổi của trẻ.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Chùm 14. Dựa vào thông tin dưới đây để trả lời các câu từ 01 đến 05
KẺ KHÓC MƯỚN
“Ngày xưa, ông nhà giàu kia có hai đứa con gái. Một hôm, đứa con đầu rủi ro mất sớm. Ông mướn một nhóm đàn bà đến khóc bên mộ con.
Ðứa con thứ không bằng lòng đến thưa với mẹ:
- Mẹ ơi! Thật là xấu hổ. Chính chúng ta là kẻ đau buồn mới phải. Thế mà mấy bà kia khóc to hơn mình, làm như chỉ họ mới biết thương biết nhớ.
Người mẹ trả lời:
- Con đừng ngạc nhiên. Mấy người đó chỉ có một ước mong. Họ than khóc vì chưa được tiền, chứ không phải thương tiếc chi người khuất bóng đâu.”
(Truyện ngụ ngôn Aesop)
Câu 16 [1042770]: Lý do ông nhà giàu mướn người đến khóc bên mộ con là gì?
A, Vì ông muốn thể hiện nỗi buồn sâu sắc của gia đình.
B, Vì ông không muốn gia đình phải chịu đựng nỗi đau.
C, Vì ông nghĩ rằng mướn người khóc sẽ giúp xoa dịu nỗi đau.
D, Vì ông muốn tạo không khí bi thương bằng cách mướn người khóc.
Giải thích chi tiết:
- A sai vì nếu buồn thật thì gia đình, người thân sẽ tự khóc, không cần thuê người, việc “mướn đàn bà đến khóc” chỉ cho thấy ông muốn tạo hình thức, không phải cảm xúc thật.
- B sai vì thuê người khóc không giúp gia đình bớt đau lòng mà chỉ là hình thức tạo không khí tang thương.
- C sai vì khóc thuê không thể xoa dịu nỗi buồn thật sự trong lòng người ở lại mà chỉ tạo âm thanh, không có tình cảm chân thành.
→ D là đáp án đúng, nội dung truyện ngụ ngôn và cách kể cho người đọc thấy rằng ông nhà giàu mướn người khóc để tạo không khí bi thương, thể hiện tang lễ có vẻ trang nghiêm. Đáp án: D
Câu 17 [1042771]: Đứa con thứ có thái độ như thế nào khi thấy người khác khóc mướn cho chị mình?
A, Buồn bã vì thấy nỗi đau của gia đình không được tôn trọng.
B, Vui mừng vì thấy có nhiều người chia sẻ nỗi đau.
C, Tự hào vì gia đình giàu có thể mướn được người khóc.
D, Thờ ơ, không quan tâm đến việc người khác khóc mướn.
Giải thích chi tiết:
- Đoạn trích có chi tiết: “Ðứa con thứ không bằng lòng đến thưa với mẹ: - Mẹ ơi! Thật là xấu hổ. Chính chúng ta là kẻ đau buồn mới phải. Thế mà mấy bà kia khóc to hơn mình, làm như chỉ họ mới biết thương biết nhớ.” cho thấy đứa con buồn bã, xấu hổ vì thấy nỗi đau của gia đình không được tôn trọng.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 18 [1042772]: Qua lời của người mẹ, nhân vật người mẹ thể hiện quan điểm gì về việc mướn người khóc?
A, Người mẹ đồng ý với việc mướn người khóc để tạo ra không khí tang thương.
B, Người mẹ cũng cảm thấy xấu hổ như đứa con thứ.
C, Người mẹ chấp nhận việc khóc mướn vì hiểu động cơ của những người đó.
D, Người mẹ phê phán việc khóc mướn và yêu cầu chấm dứt.
Giải thích chi tiết:
- Đoạn trích có chi tiết: “Người mẹ trả lời: - Con đừng ngạc nhiên. Mấy người đó chỉ có một ước mong. Họ than khóc vì chưa được tiền, chứ không phải thương tiếc chi người khuất bóng đâu.” cho thấy người mẹ hiểu rõ động cơ thực sự của những người khóc mướn nhưng không tỏ ý phê phán hay xấu hổ, cũng không nhấn mạnh việc tạo không khí tang thương.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 19 [1042773]: Qua hình ảnh người khóc mướn, câu chuyện muốn phê phán điều gì?
A, Sự thiếu hiểu biết của những người đi khóc mướn.
B, Tính chất hình thức, thiếu chân thật trong một số hành vi xã hội.
C, Cách tổ chức đám tang rườm rà, phô trương.
D, Sự vô tâm của con người trước nỗi đau của người khác.
Giải thích chi tiết:
- Đoạn trích có chi tiết: “Mấy người đó chỉ có một ước mong. Họ than khóc vì chưa được tiền, chứ không phải thương tiếc chi người khuất bóng đâu.”, cho thấy được sự hình thức, giả tạo, làm việc vì lợi ích cá nhân.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 20 [1042774]: Câu tục ngữ nào lột tả được tâm lý và động cơ của những người khóc mướn trong câu chuyện?
A, Bói cò ra quạ.
B, Thùng rỗng kêu to.
C, Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe.
D, Đồng tiền đi liền khúc ruột.
Giải thích chi tiết:
- Câu tục ngữ “Đồng tiền đi liền khúc ruột” để chỉ đồng tiền rất quý giá, gắn bó như máu thịt, con người có thể làm mọi cách để có tiền.
- Trong ngữ cảnh đoạn trích, những người đàn bà khóc không phải vì tình cảm thật sự mà vì ham muốn tiền bạc. Họ dùng những giọt nước mắt giả tạo của mình để được trả công. Chi tiết: “Họ than khóc vì chưa được tiền, chứ không phải thương tiếc chi người khuất bóng đâu.”, đã cho thấy động cơ vì tiền, vì lợi ích của bản thân chứ không phải hành động vì người khác, vì tình thương của những người đàn bà.
→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Chùm 15. Dựa vào thông tin dưới đây để trả lời các câu từ 01 đến 10
“Ngày phủ lên cây những vệt mờ mờ
Buồn rệu rã

Con nhớ
Ngày mưa ngõ nhà mình
Lênh láng nước
Ngày nắng cửa nhà mình
Nhuộm vàng con mực

Ngày nào không chiêm bao
Cha vác cuốc ra đồng
Đêm đêm vác tù và
Mẹ giấu nước mắt vào tro bếp

Ngày nào mẹ ngồi hiên nhà
Đợi anh Hai về từ mặt trận
Anh Hai giờ thành cây dứa dại làng An Đại
Mà mẹ ơi sao dáng mẹ ngồi không đổi
Có phải dáng mẹ ngồi hay là đá núi?

Con nhớ
Ngày ấy mẹ không khóc
Lúc tiễn con đi lính
Mẹ sợ con dẫm lên dấu chân anh Hai
Rồi mẹ vỡ nước mắt
Khi con về
Mẹ của chúng con chiến tranh và giông bão
Người chắt chiu đến nước mắt cũng để dành!

Bây giờ sao dời vật đổi
Lũ trẻ không còn mê bong bóng màu
Không còn thấy cầu vồng bảy sắc
Không còn ngồi trong nhà nhìn bong bóng nước
Ngồi đếm sao rơi dạt góc trời nào

Chợt thấy mình
Ngày đã chiêm bao”
(Ngày đã chiêm bao, Phạm Đương)
Câu 21 [1042775]: Từ “chiêm bao” trong câu thơ “Ngày nào không chiêm bao” có nghĩa là gì?
A, Một giấc mơ đẹp.
B, Một ký ức xa xăm.
C, Một điều ước mơ.
D, Một cơn ác mộng.
Giải thích chi tiết:
- Bài thơ có câu thơ: “Ngày nào không chiêm bao / Cha vác cuốc ra đồng / Đêm đêm vác tù và / Mẹ giấu nước mắt vào tro bếp
- Từ “chiêm bao” xuất hiện trong bối cảnh bài thơ nhớ về những ngày chiến tranh, nỗi nhớ và mất mát, gợi lên ký ức xa xăm của quá khứ, không chỉ đơn thuần là giấc mơ hay điều ước. Toàn bộ khổ thơ gợi lên hình ảnh người cha, người mẹ chịu đựng khó nhọc và nỗi đau mất mát khi có con đi lính. Việc tác giả dùng “chiêm bao” để mở đầu câu thơ là nhắc lại quá khứ đã qua, những điều từng diễn ra nhưng giờ chỉ còn trong tâm trí, trong ký ức. Đáp án: B
Câu 22 [1042776]: Biện pháp nghệ thuật nào được sử dụng trong câu thơ “Anh Hai giờ thành cây dứa dại làng An Đại”?
A, Hoán dụ.
B, So sánh.
C, Nhân hóa.
D, Ẩn dụ.
Giải thích chi tiết:
- Cây dứa dại là loài cây mọc nơi quê nhà, bền bỉ mà khắc khổ.
- Hình ảnh cây dứa dại ẩn dụ cho sự hóa thân, sự hiện diện khác của anh Hai sau khi mất.
→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Câu 23 [1042777]: Tác dụng của biện pháp đối lập trong khổ thơ thứ hai là gì?
A, Phản ánh sự đa dạng của cuộc sống thường ngày.
B, Nhấn mạnh sự đơn giản trong cuộc sống quê hương.
C, Tạo nên bức tranh sống động về quê hương qua sự thay đổi của thời tiết.
D, Chỉ ra những khó khăn mà người dân nông thôn gặp phải.
Giải thích chi tiết:
- Trong câu thơ thứ hai có sự đối lập giữa ngày mưa – ngày nắng, gian khó – đẹp đẽ bình dị nhằm tạo nên bức tranh sống động về quê hương qua sự thay đổi của thời tiết.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 24 [1042778]: Tác giả đã dùng hình ảnh “dáng mẹ ngồi” để biểu đạt điều gì về tâm trạng của người mẹ?
A, Sự chờ đợi mỏi mòn và nỗi đau kéo dài.
B, Niềm hạnh phúc khi các con trở về.
C, Thói quen ngồi của mẹ mỗi khi mong con.
D, Sự chờ đợi với niềm hy vọng âm ỉ.
Giải thích chi tiết:
- B sai vì bài thơ không tập trung vào niềm vui mà ngược lại, nó gợi lên nỗi buồn và sự mất mát. Câu thơ “Rồi mẹ vỡ nước mắt/Khi con về” cho thấy sự vờ òa của cảm xúc, tuy có chút nhẹ nhõm nhưng cũng chất chứa nỗi đau đã kìm nén bấy lâu.
- C sai vì chưa diễn tả hết chiều sâu của hình ảnh, “dáng mẹ ngồi” không chỉ đơn thuần là một thói quen, nó còn là biểu tượng cho sự kiên trì, cho nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ.
- D sai vì chưa diễn tả hết tư tưởng của tác giả, dù người mẹ vẫn có thể hy vọng một điều gì đó nhưng nỗi đau và sự mỏi mòn là yếu tố chủ đạo mà tác giả muốn nhấn mạnh. Niềm hy vọng đã bị lu mờ đi bởi nỗi đau và sự mất mát quá lớn.
→ A là đáp án đúng vì hình ảnh “dáng mẹ ngồi” vừa mang tính hiện thực vừa mang ý nghĩa biểu tượng: sự mòn mỏi, bền bỉ, nặng trĩu đau thương của người mẹ có con ra trận. Dáng ngồi ấy như “đá núi” gợi lên nỗi chờ đợi khắc khoải, dài lâu. Đáp án: A
Câu 25 [1042779]: Qua câu thơ “Người chắt chiu đến nước mắt cũng để dành,” tác giả muốn làm nổi bật phẩm chất nào của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh?
A, Sự vất vả lam lũ và cam chịu của người phụ nữ Việt Nam.
B, Sự dịu dàng, chu đáo và trung hậu của người phụ nữ Việt Nam.
C, Sự chịu đựng, hy sinh và kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.
D, Sự mạnh mẽ và tình yêu thương con vô bờ của người phụ nữ Việt Nam.
Giải thích chi tiết:
- A sai vì câu thơ trên không gợi lên sự vất vả lam lũ mà nhấn mạnh đến sự kiểm soát cảm xúc một cách phi thường của người mẹ.
- B sai vì câu thơ không trực tiếp nói về sự dịu dàng hay chu đáo mà tập trung vào sự kìm nén cảm xúc để vượt qua khó khăn.
- D sai vì câu thơ không trực tiếp nói về tình yêu thương con vô bờ của người mẹ mà tập trung vào sự mạnh mẽ, kìm nén cảm xúc của người mẹ.
→ C là đáp án đúng vì câu thơ “Người chắt chiu đến nước mắt cũng để dành” gợi ra hình ảnh người mẹ Việt Nam trong chiến tranh: không chỉ chắt chiu cơm áo, hạt gạo mà còn chắt chiu cảm xúc, kìm nén nỗi đau. Qua đó cho thấy sự hy sinh thầm lặng, sức chịu đựng kiên cường của mẹ. Đáp án: C
Câu 26 [1042780]: Nhân vật trữ tình trong bài thơ là ai?
A, Một người mẹ từng tiễn những đứa con của mình ra trận và chịu nhiều mất mát trong chiến tranh.
B, Một người anh đã hy sinh và hóa thân vào cây cỏ làng quê.
C, Một người con từng ra trận, nay hồi tưởng về mẹ, anh trai và tuổi thơ trong chiến tranh.
D, Một người lính đang chiến đấu nơi chiến trường xa.
Giải thích chi tiết:
- Nhân vật trữ tình là người con, xưng “con”: “con nhớ”, “ngày nào không chiêm bao/cha vác cuốc ra đồng’, “mẹ sợ con dẫm lên dấu chân anh Hai”,...
→ C là đáp án đúng, nhân vật trữ tình là một người con từng ra trận, nay hồi tưởng về mẹ, anh trai và tuổi thơ trong chiến tranh. Đáp án: C
Câu 27 [1042781]: Trong bài thơ, khi thấy “Lũ trẻ không còn mê bong bóng màu”, tác giả muốn nhấn mạnh điều gì về cuộc sống hiện tại?
A, Trẻ em ngày nay không còn hứng thú với những trò chơi đơn sơ, mộc mạc như trước.
B, Nhịp sống hiện đại đang dần làm phai nhạt những nét hồn nhiên, trong trẻo vốn có của tuổi thơ.
C, Tác giả mong muốn trẻ em nên chơi ngoài trời nhiều hơn.
D, Hình ảnh bong bóng màu đã trở nên vắng bóng trong đời sống vui chơi của trẻ em thời hiện đại.
Giải thích chi tiết:
Chi tiết “lũ trẻ không còn mê bong bóng màu” tác giả gợi sự thay đổi của đời sống hiện tại so với tuổi thơ ngày xưa: trẻ em không còn say mê những trò chơi mộc mạc, giản dị mà bị cuốn theo nhịp sống hiện đại.
→ B là đáp án đúng, nhịp sống hiện đại đang dần làm phai nhạt những nét hồn nhiên, trong trẻo vốn có của tuổi thơ. Đáp án: B
Câu 28 [1042782]: Câu thơ “Mẹ giấu nước mắt vào tro bếp” cho thấy tâm trạng nào của người mẹ?
A, Người mẹ mạnh mẽ và đã quen với những mất mát, hi sinh.
B, Người mẹ nén đau thương, hi sinh thầm lặng vì gia đình.
C, Người mẹ cam chịu, lặng lẽ gánh vác mọi nhọc nhằn trong cuộc sống.
D, Người mẹ không muốn người khác thấy được nỗi đau của mình.
Giải thích chi tiết:
- A sai vì việc “giấu nước mắt” không có nghĩa là bà đã quen với nỗi đau mà cho thấy nỗi đau vẫn còn đó nhưng phải kìm nén.
- C sai vì “cam chịu” thường mang hàm ý thụ động, chấp nhận số phận nhưng “giấu nước mắt” là một hành động có ý thức, một sự lựa chọn mạnh mẽ để kìm nén, không phải sự chấp nhận một cách đơn thuần.
- D sai vì không chỉ “không muốn người khác thấy” nỗi đau của mình mà sâu xa hơn là muốn hi sinh, bảo vệ những người xung quanh, đặc biệt là con cái. Việc “giấu nước mắt vào tro bếp” không chỉ là hành động che giấu mà còn để biến nỗi đau cá nhân thành sức mạnh làm điểm tựa cho gia đình.
- B đúng vì câu thơ “Mẹ giấu nước mắt vào tro bếp” là một hình ảnh giàu sức gợi, “nước mắt” không chỉ là nỗi đau mất mát mà còn là sự thương nhớ, tủi phận. Việc giấu “vào tro bếp” cho thấy người mẹ không bộc lộ nỗi buồn ra ngoài mà nén lại trong âm thầm, không muốn ai biết để giữ gìn sự bình yên cho gia đình.
→ B là đáp án đúng, người mẹ nén đau thương, hi sinh thầm lặng vì gia đình. Đáp án: B
Câu 29 [1042783]: Dòng nào sau đây nêu đúng về nội dung của bài thơ?
A, Những kỉ niệm hạnh phúc bên gia đình trong tuổi thơ.
B, Những kỉ niệm đáng nhớ về tình yêu tuổi trẻ và gia đình.
C, Cuộc sống của một gia đình trong chiến tranh và sau chiến tranh.
D, Cuộc sống của một người chiến sĩ nơi chiến trường ác liệt.
Giải thích chi tiết:
Bài thơ tái hiện kí ức tuổi thơ của nhân vật trữ tình gắn với gia đình trong thời chiến và sự thay đổi của cuộc sống sau chiến tranh, lũ trẻ không còn giữ được những niềm vui hồn nhiên xưa. Đồng thời bộc lộ cảm xúc thương nhớ và sự hoài niệm của nhân vật trữ tình.
→ C là đáp án đúng, nội dung bài thơ là cuộc sống của một gia đình trong chiến tranh và sau chiến tranh. Đáp án: C
Câu 30 [1042784]: Qua bài thơ, tác giả muốn nhắn nhủ điều gì tới người đọc?
A, Ký ức tuổi thơ là những điều khá quan trọng, ảnh hưởng một phần đến tâm lí của con người trong quá trình trưởng thành.
B, Ký ức tuổi thơ là chỉ là một phần trong cuộc đời nhưng lại ảnh hưởng tới nhịp sống hiện tại của con người.
C, Ký ức tuổi thơ và gia đình không còn đóng vai trò quá quan trọng trong đời sống hiện đại của con người.
D, Ký ức tuổi thơ và gia đình là những giá trị thiêng liêng, giúp con người hiểu về nguồn cội và lòng biết ơn.
Giải thích chi tiết:
- A sai vì chỉ nói về ảnh hưởng tâm lý, chưa đầy đủ các giá trị mà bài thơ mang lại về mặt đạo đức.
- B sai vì trong ngữ cảnh bài thơ “ký ức tuổi thơ” không phải “chỉ là một phần” mà là cội rễ tinh thần, mang giá trị vô cùng quan trọng đối với mỗi người.
- C sai vì bài thơ nhấn mạnh giá trị ký ức và gia đình.
→ D đúng vì trong bài thơ tác giả đã gợi lại hình ảnh của mẹ, của gia đình, của tuổi thơ, về sự hi sinh trong chiến tranh,... tất cả đã trở thành một mảng ký ức, giá trị tinh thần sâu nặng. Những ký ức ấy không chỉ làm giàu tâm hồn mà còn giúp con người nhớ về nguồn cội, nuôi dưỡng lòng biết ơn, trân trọng hiện tại.
Từ đó, tác giả muốn nhắn nhủ: Kí ức tuổi thơ và gia đình là những giá trị không thể thay thế, đó là cơ sở và nguồn cội nuôi dưỡng tình yêu thương, lòng biết ơn, và bản sắc cá nhân. Đáp án: D
Chùm 16. Dựa vào thông tin dưới đây để trả lời các câu từ 01 đến 10
“Chủ nhật, ngày mười lăm tháng sáu âm lịch. Hôm nay rằm tháng sáu, mưa rồi tạnh, tôi và Châu lên chùa. Cha tôi, bà của Châu, cháu tôi... nằm ở đây.
Tôi vào chùa, sau khi đã vượt qua hàng chục ăn mày, toàn là trẻ con, rồi vượt qua những đứa trẻ bán nhang vây quanh mời mọc. Đi lên tháp đựng cốt, tiểu sát nhau, nhang khói vòng quanh, ngỡ đây là một chung cư ở cõi âm. Tôi trèo lên thang tìm cha. Tiểu của cha hình tháp, ở cạnh Diệu Hồng, cháu tôi. Cả hai đứng sát nhau, sau một hàng tiểu khác che lấp. Tôi như giật mình: “Cha tôi đây sao?”. Người từng nấu cơm, nấu nước cho tôi tắm đi học, người từng giảng bài cho tôi... Cha tôi thu lại một hũ tro xương?
Châu ngơ ngác: “Bà tao ở đâu?” Chúng tôi cắm nhang rồi về, và tôi tin rằng người ta có linh hồn.
Châu nhắc: “Lên cắm nhang bàn thờ Phật”. Ừ nhỉ, đây là người “quản lý” cha tôi mà. Tôi chảy nước mắt vì khói hương, vì nhớ cha, và tôi xin Phật hãy thương cha tôi ở “bên đó”, bên cái thế giới tôi mong, tôi tin là có. Tượng Phật lúc nào cũng cười, một nụ cười hơi ba phải, không vui không buồn. Người cầu xin được hay không cũng chẳng ai trách.... Ngày rằm sao chùa vắng tanh. Tôi nhớ những ngôi chùa đã cùng đi chơi cùng cha. Chùa Hương mưa cả ngày, nhỏ thôi nhưng đủ làm đường lầy lội và đủ làm tôi nhớ đến giờ. Tôi muốn hái một bông ngân cúc bên vách núi và cái trò lãng mạn này suýt nữa làm tôi rơi xuống vực. Động Hương Tích, tôi biết viết thế nào đây? Lúc ấy, tôi còn cảm thấy sự vui sướng trong lòng khi động rộng lớn, đầy thạch nhũ, cổ thì đeo đầy khánh, tay cầm một cái gậy. Cha và các chú đứng xung quanh...
Rồi chùa Tây Phương, một ngày mùa đông lạnh cóng. Tôi đi theo cha và một bà nghệ sĩ múa rối CHDC Đức. Xe ngang qua cánh đồng, bà ấy hát bài “bắn súng”. Vui lắm. Trên đồng, một thằng bé và một con trâu nhìn theo xe. Lên chùa phải leo những bậc đá dài, chùa hôm ấy chỉ có chúng tôi... “Các vị La Hán chùa Tây Phương”... Tôi đã tìm thấy Phật Tuyết Sơn - là tên đùa của tôi lúc ấy do mẹ đặt cho vì cái ngực đầy những xương sườn giống Phật.
Chiều nay tôi lên chùa Vĩnh Nghiêm thăm cha. Một nắm tro lặng lẽ. Trời ơi, tôi nghĩ, người ta không thể “chết là hết” được. Từ khi cha mất, ý nghĩ “chết là hết” này theo đuổi tôi. Tôi sợ lắm, rồi cũng có lúc mình phải nằm im dưới đất, mưa nắng chầy chầy trong các nghĩa trang hoặc tồn tại dưới hình thức một nắm tro, một nắm xương hay sao? Một lần, ngồi trong quán cà phê ở cuối đường TQT, Ng - một đứa bạn giờ cũng đã xa tôi, chỉ một căn nhà trước mặt - một căn nhà xây theo kiểu cổ, quét vôi vàng và dưới vòm mái ngói, ở những khúc tường quanh, rêu bám xanh: “V.A nhìn kìa, cái nhà ấy cũng như cái chết, chúng mình ai cũng phải đi đến đấy. Trên đường đi, làm đủ việc: yêu, ghét, bon chen, kinh thật! Trước sau cũng phải chết!” Tôi bảo: “Ờ, kinh thật”. Rồi nghĩ lại, cũng chẳng có gì là kinh lắm, một tâm trạng mờ mờ chẳng hiểu ra làm sao. Ng bảo: “Thế nên Ng. cố học thật nhiều, cố làm thật nhiều...” Tôi sực tỉnh. Ờ, tôi đã chơi rất nhiều, chủ yếu là lơ vơ ngồi ở quán, đầu trống không, về đến nhà là vật ra ngủ. Tôi đã hai mươi hai, đi hết một phần ba đời người (nếu trời cho tôi sống đến sáu mươi sáu).
Đêm nay rằm, trăng sáng. Cổng chùa sẽ khép lại. Trong điện chính, các tượng Phật vẫn cười mơ hồ. Các hũ cốt đứng sát nhau, tối tăm, trong đó có cha tôi - thầy học của tôi.”
(Phan Thị Vàng Anh, Đi thăm cha)
Câu 31 [1042785]: Tác giả sử dụng những hình ảnh nào để thể hiện sự tĩnh lặng và thiêng liêng trong không gian chùa?
A, Tiểu sát nhau, nhang khói vòng quanh, nụ cười của tượng Phật.
B, Người ăn mày, những đứa trẻ bán nhang và các tượng Phật cười.
C, Những chú tiểu nhỏ và các vị sư đứng cạnh.
D, Tiếng nhạc, tiếng chuông chùa và tiếng gió qua cửa.
Giải thích chi tiết:
- Đoạn trích có chi tiết “Tiểu sát nhau, nhang khói vòng quanh, ngỡ đây là một chung cư ở cõi âm... Tượng Phật lúc nào cũng cười, một nụ cười hơi ba phải, không vui không buồn.” tạo cảm giác tĩnh lặng, trang nghiêm, gợi ra không gian chùa thiêng liêng, khác biệt với thế giới ồn ào bên ngoài.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 32 [1042786]: Câu văn nào trong đoạn trích thể hiện rõ nỗi bất an của nhân vật “tôi” về cái chết?
A, “Trong điện chính, các tượng Phật vẫn cười mơ hồ.”
B, “Cổng chùa sẽ khép lại.”
C, “Ngày rằm sao chùa vắng tanh.”
D, “Cha tôi thu lại một hũ tro xương?”
Giải thích chi tiết:
- Chi tiết “Cha tôi thu lại một hũ tro xương?” cho thấy nỗi sợ hãi, bất an của nhân vật “tôi” khi đứng trước thực tại cái chết, khi cha mất còn lại một nắm tro.
→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Câu 33 [1042787]: Hình ảnh căn nhà “quét vôi vàng và dưới vòm mái ngói, ở những khúc tường quanh, rêu bám xanh” trong đoạn trích nhằm biểu đạt điều gì?
A, Một cái nhìn u buồn về quá khứ.
B, Sự tôn kính đối với người đã khuất.
C, Sự ảm đạm, gợi lên suy nghĩ về cái chết.
D, Một nơi ấm áp, an toàn cho những ai đã ra đi.
Giải thích chi tiết:
- A sai vì hình ảnh căn nhà không phải để gợi lại một ký ức đã qua, “một cái nhìn u buồn về quá khứ” thường gắn với một ký ức đã qua nhưng trong đoạn trích, căn nhà gắn với suy nghĩ về cái chết, về sự kết thúc trong tâm trí của nhân vật.
- B sai vì hình ảnh căn nhà cũ kỹ, rêu phong không gợi sự tôn kính với người đã khuất mà gợi sự tàn phai, ảm đạm.
- D sai vì căn nhà hiện lên với sự lạnh lẽo chứ không ấm áp, an toàn.
- C đúng, hình ảnh căn nhà “quét vôi vàng và dưới vòm mái ngói, ở những khúc tường quanh, rêu bám xanh” trong đoạn trích gợi lên cảm giác cũ kỹ, tĩnh lặng, hơi u tối, tạo không khí ảm đạm. Hình ảnh có sự liên hệ với cảm xúc nhân vật đang suy ngẫm về cái chết và sự hữu hạn của cuộc đời, căn nhà cũng được ví như một biểu tượng cho cái chết, một điểm đến cuối cùng của mỗi người trong hành trình sống.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 34 [1042788]: Hình ảnh “các tượng Phật vẫn cười mơ hồ” cuối đoạn trích thể hiện điều gì?
A, Sự vui vẻ, an nhiên của Đức Phật.
B, Cảm giác hư vô, không rõ ràng của cái chết.
C, Sự bàng quan của tôn giáo với nỗi đau con người.
D, Niềm tin vào sự cứu rỗi của Đức Phật.
Giải thích chi tiết:
- A sai vì tượng Phật xuất hiện với chi tiết “cười mơ hồ” như diễn tả một sự không rõ ràng, gắn với cảm giác lưng chừng của nhân vật về sinh – tử.
- C sai vì văn bản không phê phán tôn giáo mà nhấn mạnh cảm giác cá nhân trước nụ cười của Phật.
- D sai vì nụ cười “mơ hồ” của Phật gợi ra sự không chắc chắn nên không thể khẳng định rằng hình ảnh đó thể hiện niềm tin vào sự cứu rỗi.
- B đúng vì “cười mơ hồ” tạo cảm giác không vui, không buồn, lưng chừng, mơ hồ khó nắm bắt. Điều này phản ánh tâm trạng nhân vật khi đối diện với cái chết – điều không ai có thể cắt nghĩa rạch ròi.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 35 [1042789]:Tôi như giật mình: “Cha tôi đây sao?”. Người từng nấu cơm, nấu nước cho tôi tắm đi học, người từng giảng bài cho tôi... Cha tôi thu lại một hũ tro xương?

Đoạn văn trên sử dụng biện pháp tu từ nào?
A, Câu hỏi tu từ, điệp ngữ, liệt kê.
B, Nói quá, liệt kê, đối lập.
C, So sánh, đảo ngữ, liệt kê.
D, Nói giảm nói tránh, nhân hóa, so sánh.
Giải thích chi tiết:
- Câu hỏi tu từ: “Cha tôi đây sao?”, “Cha tôi thu lại một hũ tro xương?” → bộc lộ cảm xúc bàng hoàng, không nhằm tìm câu trả lời.
- Điệp ngữ: “Người từng...người từng...” → nhấn mạnh hình ảnh cha gắn với những kỉ niệm bên người con.
- Liệt kê: “nấu cơm, nấu nước cho tôi tắm đi học, giảng bài,...” → liệt kê những việc làm hàng ngày của người cha với nhân vật “tôi”.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 36 [1042790]: Tại sao nhân vật “tôi” lại cảm thấy giật mình khi nhìn thấy tiểu của cha?
A, Vì hình ảnh cha trong ký ức khác xa với hiện thực.
B, Vì không tin cha đã mất.
C, Vì không tìm thấy tiểu của cha.
D, Vì cảm thấy sợ hãi khi đứng trước người cha đã mất.
Giải thích chi tiết:
Nhân vật “tôi” cảm thấy giật mình khi thấy tiểu của cha vì hình ảnh cha trong ký ức khác xa với hiện thực. Trong ký ức cha gần gũi, yêu thương con, hình ảnh cha hiện lên đầy sống động. Ở hiện tại cha chỉ còn lại “một hũ tro xương”.
→ Sự đối lập một cách đột ngột khiến nhân vật “tôi” giật mình, bàng hoàng.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 37 [1042791]: Tại sao nhân vật “tôi” lại có sự băn khoăn về việc “chết là hết”?
A, Vì “tôi” tin rằng ai cũng sẽ có cuộc sống vĩnh hằng sau khi chết.
B, Vì “tôi” thấy bất an khi nghĩ rằng cha mình chỉ còn là một hũ tro cốt.
C, Vì “tôi” không tin vào sự tồn tại của thế giới bên kia.
D, Vì “tôi” muốn vượt qua cảm giác đau buồn về cái chết.
Giải thích chi tiết:
- A sai vì trong đoạn trích nhân vật “tôi” không khẳng định có cuộc sống vĩnh hằng sau khi chết mà đang rơi vào trạng thái hoài nghi.
- C sai vì nhân vật không hẳn phủ nhận sự tồn tại của thế giới bên kia mà còn đang đau đáu, chưa có niềm tin rõ ràng.
- D sai vì việc “băn khoăn” không giúp nhân vật vượt qua nỗi buồn về cái chết mà khiến cảm giác bất an tăng lên.
- B đúng vì nhân vật “tôi” cảm thấy bất an, đau xót và khó chấp nhận rằng người cha thân yêu của mình giờ chỉ còn lại là một hũ tro cốt, sự thật phũ phàng ấy khiến nhân vật cảm thấy băn khoăn sâu sắc về cái chết và sự tồn tại của nó.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 38 [1042792]: Để làm nổi bật tâm trạng của nhân vật “tôi”, tác giả đã
A, so sánh cha với những đồ vật trong chùa.
B, lặp lại hình ảnh con người ở nghĩa trang và nắm tro.
C, miêu tả chi tiết cảnh vật chùa.
D, đối chiếu hình ảnh của cha khi còn sống và hiện tại.
Giải thích chi tiết:
- Trong đoạn trích, nhân vật “tôi” nhớ lại hình ảnh người cha khi còn sống: “người từng nấu cơm, nấu nước cho tôi tắm đi học, người từng giảng bài cho tôi...”. Ngay sau đó, đối diện với hiện tại: “Cha tôi thu lại một hũ tro xương?”.
- Sự đối chiếu giữa hai hình ảnh – khi cha còn sống (yêu thương, gần gũi) và hiện tại (một hũ tro xương) đã làm nổi bật tâm trạng bàng hoàng, giật mình, đau đớn của nhân vật “tôi”.
→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Câu 39 [1042793]: Từ nội dung câu chuyện, có thể suy luận gì về quan điểm của nhân vật “tôi” đối với cái chết?
A, Nhân vật hoàn toàn chấp nhận cái chết như một phần của cuộc sống.
B, Nhân vật phủ nhận hoàn toàn khả năng tồn tại của thế giới sau cái chết.
C, Nhân vật vừa sợ hãi cái chết vừa mong muốn có sự tồn tại sau cái chết.
D, Nhân vật không quan tâm đến cái chết vì cho rằng nó là tất yếu.
Giải thích chi tiết:
- A sai vì nhân vật chưa thể hoàn toàn chấp nhận cái chết mà còn cảm thấy hoang mang, bàng hoàng.
- B sai vì nhân vật không phủ nhận khả năng tồn tại sau cái chết mà cảm thấy băn khoăn, mong muốn có sự tồn tại sau khi chết.
- D sai vì đoạn trích cho thấy nhân vật quan tâm và băn khoăn nhiều về cái chết.
- C đúng vì đoạn trích có chi tiết “Chết là hết thật sao”, “Trời ơi, tôi nghĩ, người không thể “chết là hết” được” cho thấy sự băn khoăn của nhân vật. Đồng thời nhân vật “tôi” có mong muốn sau khi chết vẫn còn một sự tồn tại nào đó để cha không biến mất hoàn toàn.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 40 [1042794]: Tại sao nhân vật “tôi” lại nhắc đến việc “cố học thật nhiều, cố làm thật nhiều” khi trò chuyện với bạn?
A, Vì “tôi” cảm thấy sợ hãi khi phải đối mặt với cái chết.
B, Vì “tôi” cho rằng chỉ có tri thức và công việc mới giúp quên đi cái chết.
C, Vì “tôi” nhận ra giá trị của cuộc sống khi đối diện với cái chết.
D, Vì “tôi” muốn tìm kiếm cách sống khác để tránh nghĩ đến cái chết.
Giải thích chi tiết:
- Khi nhắc đến chuyện “cố học thật nhiều, cố làm thật nhiều”, nhân vật “tôi” không chỉ muốn lấp đi nỗi ám ảnh cái chết, mà quan trọng hơn, “tôi” đã ý thức rõ hơn giá trị của cuộc sống hữu hạn.
- Trước cái chết của cha, “tôi” hiểu rằng đời người ngắn ngủi, vô thường nên học tập, làm việc thật nhiều chính là cách để “tôi” khẳng định sự sống và trân trọng quỹ thời gian ít ỏi mà mình có.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Chùm 17. Dựa vào thông tin dưới đây để trả lời các câu từ 01 đến 10
“Em hãy vặn dây đàn lên tí nữa
Và hãy cao giọng hát khúc sầu bi!
Đưa ngón tay nhỏ mềm, em hãy lựa
Tiếng đàn sao cho nức nở lâm ly!

Em không khóc, nhưng sao anh muốn khóc
Em không than, anh lại những buồn đau
Con chim non không đợi chờ cánh mọc
Cơ khổ em mới ngần ấy tuổi đầu!

Vui sao được, hở em, thân gầy gõ
Ôm đàn đi, chưa vững trên đường mòn
Trí vẩn vơ nghĩ đến đàn em nhỏ
Vây quan giường mẹ ốm ngóng chờ con!

Trẻ nhà sang nô đùa trong bóng mát
Em lạnh lùng nhìn chúng, bước chân qua
Em mạnh bạo chống bất công tàn ác
Không cầu xin, không cất tiếng kêu ca.

Em sẵn có linh hồn người chiến sĩ
Ngạo nghễ cười với nắng sớm sương đêm
Buông tiếng dây não nùng, em mai mỉa
Cả một thời, dưới ách nặng nằm im!”
Huế, tháng 4-1938
(Hồn chiến sĩ, Tố Hữu)
Câu 41 [1042795]: Hình ảnh nào thể hiện rõ nhất sức mạnh và ý chí của nhân vật “em” trong đoạn thơ?
A, Em hãy cao giọng hát khúc sầu bi.
B, Em sẵn có linh hồn người chiến sĩ.
C, Con chim non không đợi chờ cánh mọc.
D, Em không than, anh lại những buồn đau.
Giải thích chi tiết:
Hình ảnh thể hiện rõ nhất sức mạnh và ý chí của nhân vật “em” trong đoạn thơ là “Em sẵn có linh hồn người chiến sĩ”, hình ảnh đã trực tiếp khẳng định tinh thần kiên cường, bất khuất, giàu nghị lực của nhân vật, vượt lên số phận, hình ảnh đó là biểu tượng cho sức mạnh tinh thần và ý chí đấu tranh của người chiến sĩ.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 42 [1042796]: Tác giả dùng hình ảnh nào để khắc họa hoàn cảnh khó khăn của em?
A, Trẻ nhà sang nô đùa trong bóng mát.
B, Em sẵn có linh hồn người chiến sĩ.
C, Vui sao được, hở em, thân gầy gõ.
D, Buông tiếng dây não nùng, em mai mỉa.
Giải thích chi tiết:
Hình ảnh khắc họa hoàn cảnh khó khăn của em là “Vui sao được, hở em, thân gầy gò”, câu thơ gợi lên thân hình gầy guộc, yếu ớt, biểu hiện sự thiếu thốn, cơ cực cả về vật chất lẫn tinh thần của em, qua đó cho thấy nỗi vất vả, bất hạnh trong cuộc sống.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 43 [1042797]: Bài thơ thể hiện những phẩm chất nào của nhân vật em?
A, Lạc quan, căm thù, can trường.
B, Chịu đựng, kiên cường, dũng cảm.
C, Buồn bã, thụ động, yếu đuối.
D, Căm phẫn, nổi loạn, bướng bỉnh.
Giải thích chi tiết:
Bài thơ thể hiện sự chịu đựng, kiên cường, dũng cảm của nhân vật em:
- Sự chịu đựng trong cảnh ngộ nghèo khó, thân gầy gò, mẹ ốm, em nhỏ nheo nhóc:
+ Vui sao được, hở em, thân gầy gò
Ôm đàn đi, chưa vững trên đường mòn.
+ Trí vẩn vơ nghĩ đến đàn em nhỏ
Vây quanh giường mẹ ốm ngóng chờ con

- Tinh thần kiên cường khi không than khóc, không cầu xin, vẫn cất tiếng đàn, đối diện bất công:
+ Em không khóc, nhưng sao anh muốn khóc
Em không than, anh lại những buồn đau
+ Trẻ nhà sang nô đùa trong bóng mát
Em lạnh lùng nhìn chúng, bước chân qua.

- Lòng dũng cảm của “linh hồn người chiến sĩ”, dám mai mỉa, thách thức cả một thời dưới ách nô lệ:
+ Em mạnh bạo chống bất công tàn ác
Không cầu xin, không cất tiếng kêu ca
+ Em sẵn có linh hồn người chiến sĩ
Ngạo nghễ cười với nắng sớm sương đêm
+ Buông tiếng dây não nùng, em mai mỉa
Cả một thời, dưới ách nặng nằm im.

→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 44 [1042798]: Ý nghĩa của câu thơ “Cả một thời, dưới ách nặng nằm im” là gì?
A, Sự chấp nhận số phận của con người trước những áp bức, bất công.
B, Nhấn mạnh sự cam chịu của con người trong thời gian dài.
C, Tượng trưng cho tinh thần nổi loạn, chống lại bất công.
D, Thể hiện niềm vui và hạnh phúc của con người.
Giải thích chi tiết:
Câu thơ “Cá một thời, dưới ách nặng nằm im” gợi hình ảnh một thời kỳ lịch sử u tối, con người phải sống trong cảnh áp bức bóc lột, bị đè nén, nô lệ, không thể cất tiếng phản kháng.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 45 [1042799]: Hình ảnh “vây quan giường mẹ ốm ngóng chờ con” gợi lên tâm trạng gì cho người đọc?
A, Vui mừng, hào hứng.
B, Buồn bã, xót xa.
C, Yên bình, thanh thản.
D, Phấn khởi, vui tươi.
Giải thích chi tiết:
Hình ảnh “vây quan giường mẹ ốm ngóng chờ con” gợi lên cảnh nghèo khó, bất hạnh: mẹ bệnh tật, các em thơ dại ngóng trông người chị nhỏ bé phải đi kiếm sống. Từ đó gợi mê tâm trạng buồn thương, xót xa cho những cảnh đời éo le nơi người đọc.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 46 [1042800]: Cảm xúc chủ đạo mà Tố Hữu muốn truyền tải qua bài thơ là gì?
A, Sự u buồn và thương cảm cho số phận em.
B, Niềm tự hào về tinh thần chiến đấu của em.
C, Sự phẫn nộ trước bất công xã hội.
D, Lòng biết ơn đối với người mẹ của em.
Giải thích chi tiết:
Mở đầu bài thơ, Tố Hữu bày tỏ nỗi thương cảm, xót xa cho em bé gầy gò, bất hạnh nhưng càng về sau giọng thơ chuyển sang khâm phục, ngợi ca tinh thần chiến đấu, sự dũng cảm của em, dù nhỏ tuổi nhưng có “linh hồn người chiến sĩ”.
→ Cảm xúc chủ đạo mà Tố Hữu muốn truyền tải qua bài thơ là niềm tự hào về tinh thần chiến đấu của em.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 47 [1042801]: Tại sao nhịp thơ trong bài lại có sự biến đổi linh hoạt?
A, Để phù hợp với từng giai đoạn phát triển của câu chuyện.
B, Để nhấn mạnh tính cách thay đổi của nhân vật em.
C, Để thể hiện sự đối lập giữa hoàn cảnh và tinh thần nhân vật em.
D, Để diễn tả các cung bậc cảm xúc khác nhau của nhân vật em.
Giải thích chi tiết:
Trong bài thơ, khi miêu tả cảnh ngộ éo le, nhịp thơ chậm rãi, ngắt nhịp nhiều, gợi sự nghẹn ngào, thương xót. Khi khắc họa tinh thần kiên cường, nhịp thơ trở nên dồn dập, mạnh mẽ, thể hiện ý chí đấu tranh. Sự biến đổi linh hoạt ấy giúp bài thơ giàu cảm xúc, phù hợp với những chuyển biến trong tâm trạng của tác giả trước hình tượng em.
Vi dụ:
- “Vui sao được, hở em, thân gầy gò” nhịp thơ ngắt 3/2/3, 3/4 ngắt ngắn, chậm, diễn tả những bước đi nhỏ bé, mệt nhọc của em.
- “Em mạnh bạo chống bất công tàn ác/Không cầu xin, không cất tiếng kêu ca” nhịp thơ ngắt 4/4 câu thơ dứt khoát, thể hiện sự cứng cỏi, kiên định.
→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Câu 48 [1042802]: Hình ảnh “Con chim non không đợi chờ cánh mọc” trong bài thơ là biện pháp tu từ gì?
A, Hoán dụ.
B, Nhân hóa.
C, Ẩn dụ.
D, Liệt kê.
Giải thích chi tiết:
Hình ảnh “Con chim non không đợi chờ cánh mọc” có sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ.
- “Con chim non” ẩn dụ cho sự non nớt, nhỏ tuổi của người em
- “Không đợi chờ cánh mọc” ẩn dụ cho việc không được sống và lớn lên một cách tự nhiên mà phải gánh vác gánh nặng cuộc sống quá sớm.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 49 [1042803]: Sự tương phản giữa hình ảnh “trẻ nhà sang nô đùa trong bóng mát” và “em lạnh lùng nhìn chúng, bước chân qua” cho thấy điều gì?
A, Sự ganh ghét của em đối với người khác.
B, Khát khao cuộc sống tốt đẹp của em.
C, Thực tại bất công giữa các tầng lớp xã hội.
D, Sự lạnh lùng của em với người khác.
Giải thích chi tiết:
Hình ảnh “trẻ nhà sang nô đùa trong bóng mát” đối lập với “em lạnh lùng nhìn chúng, bước chân qua” cho thấy sự chênh lệch rõ rệt: một bên là tuổi thơ êm đềm trong nhung lụa, một bên là cảnh đời cơ cực, phải sớm mưu sinh. Qua đó cho thấy thực tại bất công giữa các tầng lớp trong xã hội.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 50 [1042804]: Phong cách nghệ thuật nổi bật của Tố Hữu được thể hiện trong bài thơ là gì?
A, Sử dụng ngôn ngữ bình dân, gần gũi.
B, Đậm chất trữ tình, giàu cảm xúc và tính chiến đấu.
C, Tả thực chân thực, miêu tả chi tiết tỉ mỉ.
D, Sử dụng nhiều hình ảnh hiện đại và ngôn ngữ mới lạ.
Giải thích chi tiết:
- Tính cảm xúc, chất trữ tình: Bài thơ thể hiện những cảm xúc mãnh liệt của tác giả, đó là sự đồng cảm, xót xa với số phận người em "Em không khóc, nhưng sao anh muốn khóc", "Em không than, anh lại những buồn đau",...
- Tính chiến đấu: Tác giả đã khắc họa người em là một chiến sĩ, "mạnh bạo chống bất công tàn ác", "sẵn có linh hồn người chiến sĩ", tiếng đàn của em không chỉ là tiếng khóc mà còn là "tiếng mai mỉa" thể hiện sự phẫn nộ, ý chí phản kháng.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Chùm 18. Dựa vào thông tin dưới đây để trả lời các câu từ 01 đến 10
“Em muốn thơ em hoàn toàn vui,
Đừng sầu lá rụng, khóc hoa rơi,
Đừng than thở, tiếc ngày qua chóng.
Ước nguyện đành không đạt nguyện rồi!

Ô hay! Đâu thoát khỏi triền miên,
Hồn lặng trong mê, ý dậy phiền.
Đời ít khi vui, hoài cảm xúc,
Thương sen lẫn lộn sống trên bùn!

...

Cho nên nhiều lúc, muốn thơ cười,
Chợt nghĩ quanh mà bút bỗng rơi!
Ôm mảnh hồn thơ, dường oán hận,
Em dùng thổn thức, dãi nên lời.”
(Mảnh hồn thơ, Thu Hồng)
Câu 51 [1042805]: Biện pháp tu từ nào được sử dụng trong câu “Thương sen lẫn lộn sống trên bùn”?
A, So sánh.
B, Nhân hóa.
C, Ẩn dụ.
D, Hoán dụ.
Giải thích chi tiết:
Trong câu “Thương sen lẫn lộn sống trên bùn” có sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ.
- Sen: tượng trưng cho cái đẹp, sự thanh cao.
- Bùn: tượng trưng cho những vất vả, khổ đau, xấu xa, tăm tối của cuộc sống
Từ đó, tác giả muốn diễn tả nỗi buồn và sự trăn trở khi cái đẹp, cái thanh cao phải chịu sống chen lẫn với những điều tầm thường, ngang trái.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 52 [1042806]: Tác dụng của việc lặp lại hình ảnh “thơ” trong bài thơ là gì?
A, Nhấn mạnh vai trò của thơ trong cuộc sống của tác giả.
B, Tạo nhịp điệu cho bài thơ thêm hấp dẫn.
C, Làm cho bài thơ trở nên dài hơn.
D, Thể hiện sự nhàm chán trong việc sáng tác.
Giải thích chi tiết:
Việc lặp lại hình ảnh “thơ” trong nhiều câu như: “Em muốn thơ em hoàn toàn vui, Đời ít khi vui, hoài cảm xúc, Cho nên nhiều lúc, muốn thơ cười”,... cho thấy vai trò của thơ trong cuộc sống của tác giả: thơ không phải để biểu đạt cảm xúc mà còn là nỗi niềm, khát vọng và lẽ sống của tác giả.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 53 [1042807]: Câu thơ “Ôm mảnh hồn thơ, dường oán hận” thể hiện điều gì về tình cảm của tác giả?
A, Tác giả cảm thấy hài lòng với cuộc sống.
B, Tác giả đang đấu tranh giữa cảm xúc và lý trí.
C, Tác giả không quan tâm đến những điều xung quanh.
D, Tác giả thể hiện sự kiên cường trong cuộc sống.
Giải thích chi tiết:
Câu thơ “Ôm mảnh hồn thơ, dường oán hận” cho thấy tác giả đang đấu tranh giữa cảm xúc và lý trí, tác giả mang trong mình nhiều nỗi buồn, muốn thơ ca trọn vẹn vui tươi nhưng lại không thể thoát khỏi cảm giác bi lụy, u buồn của hiện thực. Giữa khát vọng làm thơ vui và thực tại nhiều đau thương nảy sinh một sự giằng xé, khiến tác giả vừa tha thiết với thơ vừa chất chứa nỗi oán hận, day dứt.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 54 [1042808]: Trong bài thơ, hình ảnh “mảnh hồn thơ” mang ý nghĩa gì?
A, Tâm hồn nghệ sĩ bị tổn thương.
B, Nỗi niềm và cảm xúc của tác giả trong quá trình sáng tác.
C, Hình ảnh của một tác phẩm chưa hoàn thiện.
D, Tình yêu và sự khao khát sống của tác giả.
Giải thích chi tiết:
- Mảnh: gợi lên sự không trọn vẹn, sự chia cắt, thể hiện một phần tâm hồn của nhà thơ gửi gắm vào thơ ca.
- Hồn thơ: là nơi lưu giữ những suy tư, cảm xúc, nỗi niềm của người nghệ sĩ.
- Trong bài thơ, tác giả mong thơ mình vui, nhưng hiện thực cuộc sống nhiều nỗi buồn, nên thơ luôn trĩu nặng cảm xúc, đầy suy tư, trăn trở. “Mảnh hồn thơ” chính là phần tâm trạng thổn thức, dằn vặt, u uất của tác giả được gửi gắm thành lời thơ, phản ánh quá trình sáng tác luôn gắn liền với cảm xúc thật của người viết.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 55 [1042809]: Trong bài thơ, hình ảnh “lá rụng” và “hoa rơi” mang ý nghĩa gì trong mối liên hệ với tâm trạng của tác giả?
A, Biểu tượng cho sự tàn phai và nỗi buồn.
B, Thể hiện sự chuyển mình của thiên nhiên.
C, Làm nổi bật vẻ đẹp của cuộc sống.
D, Gợi nhớ về những kỷ niệm đẹp nhưng buồn.
Giải thích chi tiết:
- “Lá rụng” và “hoa rơi” là những hình ảnh gắn với quy luật tàn phai của tự nhiên được tác giả sử dụng như biểu tượng cho sự mất mát, chia ly và nỗi buồn. Những hình ảnh đó phản chiếu tâm trạng u buồn, bất lực của tác giả trước hiện thực đầy khắc nghiệt và ngang trái.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 56 [1042810]: Từ “dãi” trong câu “Em dùng thổn thức, dãi nên lời” có ý nghĩa gì trong bối cảnh của bài thơ?
A, Thể hiện sự nhẹ nhàng và thanh thoát.
B, Gợi cảm giác nặng nề và u uất.
C, Biểu thị sự chân thành và sâu sắc trong cảm xúc.
D, Khẳng định sự quyết tâm trong sáng tác.
Giải thích chi tiết:
Trong câu “Em dùng thổn thức, dãi nên lời”, từ “dãi” có nghĩa là giãi bày, thổ lộ. Trong ngữ cảnh câu thơ từ này diễn tả việc tác giả đem hết nỗi niềm, cảm xúc dồn nén trong lòng để trút vào thơ. Qua đó, người đọc thấy được sự chân thành, tha thiết và sâu sắc của người viết khi xem thơ là phương tiện để giãi bày tâm sự, tìm sự đồng điệu giữa trong tâm hồn. Đáp án: C
Câu 57 [1042811]: Trong bài thơ, việc thể hiện cảm xúc đối lập giữa “muốn thơ cười” và “bút bỗng rơi” nói lên điều gì về quá trình sáng tác của tác giả?
A, Sự chuyển đổi nhanh chóng giữa cảm hứng và nỗi buồn.
B, Tính nhất quán trong cảm xúc sáng tác.
C, Sự đau khổ trong việc tạo ra tác phẩm thơ.
D, Tâm trạng bình yên khi viết thơ.
Giải thích chi tiết:
Cặp hình ảnh đối lập “muốn thơ cười” - khát vọng sáng tác lạc quan, vui tươi và “bút bỗng rơi” - sự bất lực, cho thấy trong quá trình sáng tác, tác giả luôn rơi vào trạng thái giằng xé: mong muốn đem đến sự lạc quan, niềm vui, nhưng hiện thực buồn đau như làm mất cảm hứng. Việc thể hiện cảm xúc đối lập giữa “muốn thơ cười” và “bút bỗng rơi” cho thấy sự chuyển đổi nhanh chóng giữa cảm hứng và nỗi buồn.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 58 [1042812]: Câu thơ “Cho nên nhiều lúc, muốn thơ cười” phản ánh khát khao nào của tác giả?
A, Tìm kiếm sự hài hước trong cuộc sống.
B, Mong muốn thoát khỏi nỗi buồn và tìm kiếm niềm vui.
C, Khao khát sự công nhận từ độc giả.
D, Tìm kiếm nguồn cảm hứng từ thiên nhiên.
Giải thích chi tiết:
Câu thơ “Cho nên nhiều lúc, muốn thơ cười” như thể hiện khát khao muốn thơ ca của mình tràn ngập niềm vui, sự lạc quan hướng về tương lai tươi sáng, muốn thoát khỏi bế tắc, u buồn, sự tiêu cực.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 59 [1042813]: Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nào để thể hiện sự chênh lệch giữa mong muốn và thực tại trong bài thơ?
A, Hoán dụ.
B, Nhân hóa.
C, Ẩn dụ.
D, Đối lập.
Giải thích chi tiết:
Tác giả sử dụng biện pháp tu từ đối lập để thể hiện sự chênh lệch giữa mong muốn và thực tại trong thơ:
• “Em muốn thơ em hoàn toàn vui” >< “Ước nguyện đành không đạt nguyện rồi!”
• “Muốn thơ cười” >< “bút bỗng rơi”

Biện pháp tu từ đối lập giúp làm nổi bật sự giằng xé trong tâm trạng: khát vọng hướng tới niềm vui, cái đẹp của thi ca nhưng hiện thực thì nghiệt ngã, buồn đau đè nặng, khiến thơ trở thành nơi giãi bày nỗi buồn đau, tiêu cực về con người và cuộc đời.
→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Câu 60 [1042814]: Câu thơ “Ô hay! Đâu thoát khỏi triền miên” thể hiện quan điểm nào của tác giả về cuộc sống và sáng tác?
A, Cuộc sống luôn mang đến niềm vui và hạnh phúc trong khi sáng tác chỉ đem lại sự u sầu.
B, Cuộc sống và sáng tác luôn có những khó khăn, thử thách.
C, Nghệ thuật luôn phải đối mặt với sự tàn nhẫn của cuộc đời.
D, Cuộc sống là một chuỗi những khoảnh khắc đáng nhớ và nghệ sĩ sáng tác tác phẩm nghệ thuật để ghi lại những khoảnh khắc đó.
Giải thích chi tiết:
Câu thơ “Ô hay! Đâu thoát khỏi triền miên” diễn tả sự bất lực của tác giả khi nhận ra rằng cuộc sống và sáng tác nghệ thuật luôn có sự ám ảnh và bao vây bởi nỗi buồn, sự tiêu cực, luôn có những khó khăn, thử thách cần kề. Và con người nhận thức được điều đó, thậm chí chấp nhận sự thật hiển nhiên này.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Chùm 19. Dựa vào thông tin dưới đây để trả lời các câu từ 01 đến 10
“Như mọi khi, chúng tôi ngồi bên nhau trên chiếc sofa cũ trong thư phòng của cha tôi. Quạ thích căn phòng này và tất cả những đồ vật nho nhỏ rải rác quanh đó. Lúc này, nó đang mân mê một cái chặn giấy bằng thủy tinh hình con ong. Nếu cha tôi có nhà, ắt chẳng đời nào Quạ mon men được tới gần đó.
“Nhưng tớ cần ra khỏi nơi này”, tôi nói với nó. “Không còn con đường nào khác.”
“Ờ, tớ đồ là cậu có lý.” Nó đặt cái chặn giấy lên bàn. “Bỏ nhà đi đâu có giải quyết được mọi chuyện. Tớ không muốn can ngăn cậu, nhưng nếu tớ là cậu, tớ sẽ không tính chuyện trốn khỏi nơi này. Bất kể đi xa đến đâu chăng nữa. Khoảng cách chẳng giải quyết được gì hết.”
Thằng cu tên là Quạ buông một tiếng thở dài rồi đặt hai đầu ngón tay lên hai mí mắt nhắm nghiền và nói với tôi từ trong bóng tối được tạo ra bằng cách đó.
“Có muốn chơi trò của chúng mình không?” nó nói.
“Được.” tôi nói. Tôi nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu.
“Ô-kê. Hãy tưởng tượng một trận bão cát ghê gớm” nó nói. “Gạt bỏ mọi thứ khác ra khỏi đầu. Tôi làm theo lời nó, gạt mọi thứ khác ra khỏi đầu. Thậm chí quên cả mình là ai. Tôi là một cái gì hoàn toàn trống trơn. Rồi các thứ bắt đầu nổi lên. Những thứ mà, trong khi chúng tôi ngồi đây trên chiếc sofa bọc da cũ kỹ trong thư phòng cha tôi, cả hai chúng tôi đều có thể trông thấy.
“Đôi khi, số phận giống như một cơn bão cát nhỏ cứ xoay chiều đổi hướng liên tục”, Quạ nói.
Đôi khi, số phận giống như một cơn bão cát nhỏ cứ xoay chiều đổi hướng liên tục. Mày đổi hướng nhưng cơn bão cát đuổi theo mày. Mày lại quặt ngả khác, nhưng cơn bão cũng chỉnh hướng theo. Cứ thế quay tới quay lui, mày diễn tới cùng cái trò ấy như một điệu nhảy báo điềm gở với cái chết dữ ngay trước bình minh. Tại sao? Vì cơn bão cát ấy không phải là một cái gì từ xa thổi tới, một cái gì không liên quan đến mày. Cơn bão ấy là mày. Một cái gì bên trong mày. Cho nên tất cả những gì mày có thể làm là cam chịu nó, bước thẳng vào trong cơn bão, nhắm mắt lại và bịt chặt tai để cát khỏi lọt vào và từng bước một đi xuyên qua nó. Ở đó, không có mặt trời, không có mặt trăng, không phương hướng, cũng chẳng có ý thức gì về thời gian. Chỉ có cát trắng mịn xoáy lốc lên trời như xương nghiền tơi thành bụi. Đó là một thứ bão cát mà mày cần tưởng tượng ra.
Và tôi làm đúng như thế. Tôi tưởng tượng một cái phễu trắng dựng thẳng đứng như một sợi dây chão lớn. Mắt tôi nhắm nghiền, hai tay úp vào tai để cho những hạt cát nhỏ không lọt được vào. Cơn bão cát mỗi lúc một đến gần. Tôi có thể cảm thấy sức ép của không khí trên làn da. Nó thực sự đang nuốt chửng tôi.
Thằng cu tên là Quạ khẽ khàng đặt tay lên vai tôi và thế là cơn bão tan biến.
“Từ giờ trở đi, bất kể thế nào, cậu cũng chỉ là trang thiếu niên mười lăm tuổi kiên cường nhất thế giới. Chỉ có bằng cách ấy cậu mới sống qua nổi. Và để làm điều đó, cậu phải hiểu rõ kiên cường nghĩa là thế nào. Cậu nghe tớ đấy chứ?”
Tôi tiếp tục nhắm mắt và không trả lời. Tôi chỉ muốn cứ thế này ngụp vào giấc ngủ với bàn tay nó đặt trên vai tôi. Tôi nghe thấy tiếng vỗ cánh rất nhẹ.
“Cậu sắp là trang thiếu niên mười lăm tuổi kiên cường nhất thế giới”, Quạ thì thầm trong khi tôi cố ngủ. Như thể nó đang khắc những lời đó thành một hình xăm xanh thẳm vào tim tôi.”
(Haruki Murakami, Kafka Bên Bờ Biển)
Câu 61 [1042815]: Nhân vật chính trong đoạn trích có cảm xúc như thế nào khi ở trong căn phòng thư phòng của cha?
A, Thoải mái và bình yên.
B, Muốn thoát khỏi cuộc sống hiện tại.
C, Đầy hy vọng và lạc quan.
D, Thờ ơ và không quan tâm.
Giải thích chi tiết:
Trong đoạn trích, nhân vật chính thổ lộ: “Nhưng tớ cần ra khỏi nơi này. Không còn con đường nào khác.” Điều này cho thấy nhân vật cảm thấy bức bách, muốn rời bỏ thực tại ngột ngạt trong căn phòng và cả trong cuộc sống hiện tại.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 62 [1042816]: Hình ảnh “cơn bão cát” trong đoạn trích tượng trưng cho điều gì?
A, Cuộc phiêu lưu của nhân vật chính.
B, Tình bạn thân thiết giữa nhân vật chính và Quạ.
C, Một thử thách thể chất mà nhân vật chính phải vượt qua.
D, Sự bất an và khó khăn nội tâm mà nhân vật phải đối mặt.
Giải thích chi tiết:
Hình ảnh “cơn bão cát” trong đoạn trích tượng trưng cho những biến động, những giằng xé trong nội tâm nhân vật. Đó cũng chính là nỗi bất an, sự tổn thương và thử thách tinh thần mà nhân vật chính buộc phải đối diện “cho nên tất cả những gì mày có thể làm là cam chịu nó, bước thẳng vào trong cơn bão...”
→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Câu 63 [1042817]: Theo lời của “Quạ,” điều gì giúp nhân vật chính vượt qua mọi thử thách?
A, Sự kiên cường và hiểu rõ bản thân.
B, Rời khỏi gia đình và tìm kiếm sự tự do.
C, Học cách từ bỏ quá khứ.
D, Niềm tin vào một tương lai tươi sáng.
Giải thích chi tiết:
Qua lời nhân vật Quạ, điều giúp nhân vật chính vượt qua khó khăn, thử thách đó là:
- Sự kiên cường: Quạ nói nhân vật chính phải trở thành “trang thiếu niên mười lăm tuổi kiên cường nhất thế giới” và hãy đối diện với “cơn bão” bằng cách “bước thẳng vào trong cơn bão, nhắm mắt lại và bịt chặt tai” đây chính biểu hiện của sự chấp nhận và dũng cảm đối diện với khó khăn.
- Hiểu rõ bản thân: Chi tiết Quạ giải thích “Cơn bão ấy là mày. Một cái gì bên trong mày” chính là muốn nhắn nhủ những thử thách lớn nhất không đến từ bên ngoài mà từ chính những vấn đề, suy nghĩ và cảm xúc nội tại của mỗi người và để vượt qua nhân vật chính cần lắng nghe và hiểu rõ chính bản thân mình.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 64 [1042818]: Câu “Cậu sắp là trang thiếu niên mười lăm tuổi kiên cường nhất thế giới” ngụ ý điều gì?
A, Nhân vật chính có một tương lai đầy thử thách phía trước.
B, Quạ yêu cầu nhân vật chính phải trở nên mạnh mẽ vì lợi ích của người khác.
C, Quạ động viên nhân vật chính tự tin vào bản thân.
D, Nhân vật chính không cần quan tâm đến những khó khăn.
Giải thích chi tiết:
Câu “Cậu sắp là trang thiếu niên mười lăm tuổi kiên cường nhất thế giới” ngụ ý nhằm khẳng định và động viên để nhân vật chính có thêm những sức mạnh tinh thần, tự tin vào bản thân mình hơn. Câu nói đó không phủ nhận những khó khăn mà nhấn mạnh hãy tin vào sức mạnh, sự kiên cường của bản thân, điều đó mới giúp nhân vật vượt qua khó khăn.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 65 [1042819]: Vì sao nhân vật chính muốn nhắm mắt và ngụp vào giấc ngủ trong lúc “Quạ” nói chuyện?
A, Vì cảm thấy buồn chán và mệt mỏi.
B, Vì cảm giác an toàn và yên bình khi ở bên Quạ.
C, Vì không muốn nghe lời khuyên của Quạ.
D, Vì muốn tránh nghĩ đến tương lai.
Giải thích chi tiết:
Trong đoạn trích có chi tiết “Thằng cu Quạ khẽ khàng đặy tay lên vai tôi và thế là cơn bão tan biến” hay “Tôi tiếp tục nhắm mắt và không trả lời. Tôi chỉ muốn cứ thế này ngụp vào giấc ngủ với bàn tay nó đặt trên vai tôi”,...
Có thể thấy khi Quạ đặt tay lên vai, nhân vật chính cảm nhận được cảm giác an toàn, hành động nhắm mắt và muốn chìm vào giấc ngủ thể hiện trạng thái thư giãn, được xoa dịu, được chở che.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 66 [1042820]: Thời điểm nào diễn ra cuộc trò chuyện giữa nhân vật chính và Quạ?
A, Buổi sáng.
B, Buổi trưa.
C, Buổi chiều.
D, Không được đề cập rõ.
Giải thích chi tiết:
Trong đoạn trích, tác giả chỉ miêu tả bối cảnh “như mọi khi, chúng tôi ngồi bên nhau trên chiếc sofa cũ trong thư phòng của cha tôi” mà không có chi tiết xác định thời điểm nào trong ngày.
→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Câu 67 [1042821]: Trình tự nào đúng với diễn biến các sự việc trong đoạn trích?
A, Nhân vật chính bày tỏ ý định rời đi – Quạ khuyên cậu không nên trốn tránh – Quạ dẫn dắt cậu vào hình dung cơn bão cát.
B, Quạ dẫn dắt cậu vào hình dung cơn bão cát – Nhân vật chính bày tỏ ý định rời đi – Quạ khuyên cậu không nên trốn tránh.
C, Nhân vật chính bày tỏ ý định rời đi – Quạ dẫn dắt cậu vào hình dung cơn bão cát – Quạ khuyên cậu không nên trốn tránh.
D, Quạ khuyên cậu không nên trốn tránh – Nhân vật chính bày tỏ ý định rời đi – Quạ dẫn dắt cậu vào hình dung cơn bão cát.
Giải thích chi tiết:
Trong đoạn trích cung cấp các chi tiết cho thấy trình tự diễn biến các sự việc như sau:
- “Nhưng tớ cần ra khỏi nơi này...” → nhân vật chính bày tỏ ý định rời đi.
- “Bỏ nhà đi đâu có giải quyết được mọi chuyện... Khoảng cách chẳng giải quyết được gì hết.” → Quạ khuyên cậu không nên trốn tránh.
- “Có muốn chơi trò của chúng mình không?...Hãy tưởng tượng một trận bão cát ghê gớm.” → Quạ dẫn dắt vào hình dung cơn bão cát.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 68 [1042822]: Câu chuyện muốn gửi gắm điều gì qua lời khuyên của Quạ?
A, Đôi khi ta cần sự giúp đỡ của người khác để vượt qua nỗi sợ hãi trong cuộc sống.
B, Cuộc sống luôn đầy rẫy những thử thách từ bên ngoài mà ta không thể tránh.
C, Đôi khi chạy trốn không giúp giải quyết được vấn đề mà cần phải đối diện với nó.
D, Khoảng cách và thay đổi địa điểm có thể làm giảm đi áp lực trong cuộc sống.
Giải thích chi tiết:
Trong đoạn trích có chi tiết Quạ nói với nhân vật chính: “Bỏ nhà đi đâu có giải quyết được mọi chuyện… Khoảng cách chẳng giải quyết được gì hết. Nếu có một cơn bão, cậu phải bước thẳng vào nó, không thể trốn tránh.
Từ đó có thể thấy thông điệp mà câu chuyện muốn gửi gắm: đôi khi chạy trốn không giúp giải quyết được vấn đề mà cần phải đối diện với nó.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 69 [1042823]: Giá trị nhân sinh nào được thể hiện qua sự hiện diện của Quạ trong cuộc đời nhân vật chính?
A, Trong những lúc khó khăn, tình bạn có thể là nguồn an ủi tinh thần vô cùng lớn.
B, Chỉ khi một mình, con người mới thực sự mạnh mẽ.
C, Cần dựa vào sự trợ giúp của người khác để giải quyết mọi khó khăn.
D, Khó khăn chỉ có thể được giải quyết bằng sự can thiệp của ngoại cảnh.
Giải thích cụ thể:
Giá trị nhân sinh được thể hiện qua sự hiện diện của Quạ trong cuộc đời nhân vật chính đó là: Trong những lúc khó khăn, tình bạn có thể là nguồn an ủi tinh thần vô cùng lớn.
Bởi trong đoạn trích chúng ta thấy rất rõ: Quạ luôn ở bên cạnh lắng nghe, trò chuyện, đưa ra lời khuyên chân thành cho nhân vật chính mỗi khi cảm thấy lạc lõng, muốn từ bỏ, buông xuôi “Cậu sắp là trang thiếu niên mười lăm tuổi kiên cường nhất thế giới”.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 70 [1042824]: Kết thúc đoạn trích, Quạ nhắn nhủ nhân vật chính điều gì?
A, Hãy giữ bình tĩnh và cẩn trọng.
B, Hãy trở nên mạnh mẽ nhất để đối mặt với cuộc sống.
C, Hãy tìm cách giải quyết mọi khó khăn bên trong mình.
D, Hãy dựa vào bạn bè và người thân khi cần giúp đỡ.
Giải thích chi tiết:
Ở cuối đoạn trích, Quạ khẳng định: “Cậu sắp là trang thiếu niên mười lăm tuổi kiên cường nhất thế giới.” → Đây là một lời nhắn nhủ, cũng là động viên để nhân vật chính hiểu rằng chỉ khi mạnh mẽ và kiên cường thì mới có thể vượt qua được những khó khăn, thử thách của cuộc sống. Đáp án: B
Chùm 20. Dựa vào thông tin dưới đây để trả lời các câu từ 01 đến 10
“Em, chồng và Tam, Nhàn cưới nhau cùng năm. Tam và Nhàn cưới trước, hai bảy tháng hai. Em nhớ vì đêm hai sáu đi đám đãi bạn ở nhà Nhàn về, em và chồng (lúc ấy chưa gọi là chồng) cùng say, ngọn đuốc trên tay anh lắc lư trên con đường xóm. Rồi tự dưng anh dừng lại, nhìn em mê dại. Cái nhìn ngây ngất và bừng cháy ngay cả khi anh quăng con cúi xuống sông. Tàn đóm lịm trong làn nước tối thẫm. Một cách dứt khoát, anh vùi em vào trong một đống rơm, vùi vào giữa hai đùi em cơn cơn nóng hổi.
Năm đó em mười bảy tuổi, bốn tháng sau mới biết mình đang mang bầu. Suốt từ cái đêm nằm trên rơm đến khi bụng em phình ra không cứu vãn được, anh không gặp em. Anh ngoắc tàu đò ra cửa Gành Hào đi bạn cho ghe biển. Chán ruộng đồng rồi, ra chơi với biển, anh bảo vậy. Chắc nụi, như một lời thề. Như một cuộc trốn chạy. Một bữa má anh nhắn tàu đò kêu thằng con về gấp. Về cưới vợ. Bụng con nhỏ chang bang rồi. Chắc anh mất nhiều thời gian mới nhớ ra con nhỏ mà má nói là em, nhớ ra một đêm tối trời, say, đuốc chìm trên mặt nước, và mấy cọng rơm cứ cọ vào bẹn nhột ran.
Đám cưới rước dâu bằng cửa sau, em lủn tủn tròn quay với cái bụng đội áo. Cái khác biệt duy nhất mà đám cưới mang lại là em chuyển sang nhà chồng sống, phụ mẹ chồng ép chuối phơi khô, bán cho thương lái. Chồng lại đi biển. Em nối xứ Thơm Rơm vào chồng bằng những câu chuyện kể, lúc hết con nước, chồng về. Ờ, cái hôm em sanh con Tí, trăng sáng lắm, nằm trên xuồng ra trạm xá, em cứ nghĩ chắc là đẻ trên xuồng. Con nhỏ thiệt lì, láu ăn nữa, đem ra là mút tay chóc chóc. Em lo là mẹ lẫn, hôm rồi lấy dầu lửa nhỏ mắt, gần đui. Chị Nhàn sinh đứa thứ hai hơi khó, em bé chết lưu. Em đi thăm thấy chị cứ nằm co, kệ sữa ướt đầm đìa áo. Ông Tam dạo này hay nhậu.
Em kể và kể, vờ như bâng quơ, chuyện nọ xọ chuyện kia, như nhớ gì nói nấy. Như không phải em ấp ủ từng đêm trên cái giường trống hoác, những gì nên kể, những gì mà em nghĩ chồng muốn biết nhất. Chúng làm chồng muốn về nhà, để nghe. […] Ngồi đòng đưa trên cây khế mỗi khi thấy thèm chua, em nhấm nháp cái ánh mắt nóng rực kia, dù biết vốn cũng không phải vì mình và cho mình. Nhưng có sao đâu, đêm đó bóng em in mắt anh, trọn vẹn. Ý nghĩ đó làm em không khóc cả khi ba em bắt nằm dài ra bộ ngựa đánh bằng bất cứ gì ông vớ được trong tay. Lúc ấy bụng đội lên làm người em không làm sao sát ván, đầu và chân như hai phía của bập bênh, nhừ nhẫm vì roi vọt.
Nhưng cái nhìn đó không bao giờ em còn thấy lại. Cả khi em nói anh ơi con Tí lại có em rồi, đạp mạnh lắm, chắc con trai. Mắt chồng vẫn tối, lạnh, sâu. Sau mỗi chuyến đi biển chồng về, tiếng võng lại nghiến mòn đêm. Cho nhà có tiếng người, cho nó giống một gia đình đúng nghĩa, tiếng đàn bà nói rốp rẻn, đàn ông khạc nhổ và trẻ con cười, em lại kể chuyện, mong lấp đầy khoảng lặng. Má sưng phổi vừa nằm ở nhà thương huyện cả tuần. Cô giáo chọn con Tí đi thi viết chữ đẹp cấp xã. Thằng Lanh thì mọc được sáu cái răng. Hôm chị Nhàn vớt con Hoa dưới mé kinh lên, ông Tam đang gặt. Nghe người ta kêu, ông chạy về đánh Nhàn lăn ra đất, đạp túi bụi vào bụng chị, xong cứ ôm xác con không chịu buông.
Có hồi em thấy tuyệt vọng, đó là lúc em không biết nói gì lúc chồng về nằm cuộn trên võng như chui vào kén. Tẻ nhạt hết sức nói cái xóm Thơm Rơm này, nơi những người đàn ông ngập trong rượu và mối lo thất mùa rớt giá, con cái ốm đau; nơi những người đàn bà suốt ngày cắm mặt vá víu những chỗ rách trong nhà. Chị Nhàn ít ra đường, em không thể tả cho chồng nghe giờ chị ốm hay đen, ăn mặc như xưa hay rách rưới, vẫn cười hay khóe miệng đìu hiu.
(Nguyễn Ngọc Tư, Tro tàn rực rỡ)
Câu 71 [1042825]: Ai là nhân vật chính trong câu chuyện?
A, Nhàn.
B, Em.
C, Tam.
D, Chồng em.
Giải thích chi tiết:
Trong đoạn trích, câu chuyện được kể qua lời kể và góc nhìn của nhân vật xưng “em”, mọi sự kiện, cảm xúc, suy nghĩ đều xoay quanh cuộc đời cô.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 72 [1042826]: Giọng điệu của người kể chuyện khi kể về cuộc sống hôn nhân của mình có thể được miêu tả là:
A, Cay đắng và thất vọng.
B, Đầy yêu thương và hy vọng.
C, Nhạt nhòa và thờ ơ.
D, Đầy giận dữ và quyết liệt.
Giải thích chi tiết:
Mặc dù nhân vật “em” cố gắng che giấu cảm xúc thật, nhưng giọng điệu của cô vẫn bộc lộ sự cay đắng và thất vọng sâu sắc qua từng lời kể:
- Sự thay đổi của người chồng: Từ ánh mắt “mê dại”, “nóng rực” thuở ban đầu đến sự “tối, lạnh, sâu” sau này.
- Những nỗ lực vô vọng: “Em” cố gắng “nối xứ Thơm Rơm vào chồng bằng những câu chuyện kể”, “mong lấp đầy khoảng lặng.” Nhưng kết quả chồng vẫn “cuộn trên võng như chui vào kén.”
- Sự chấp nhận đầy bi kịch: “Em nhấm nháp cái ánh mắt nóng rực kia, dù biết vốn cũng không phải vì mình và cho mình.”
Giọng điệu của “em” không phải là giận dữ hay quyết liệt mà là sự chấp nhận một cách cam chịu, thấm thía nỗi buồn và sự cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 73 [1042827]: Chi tiết “anh không gặp em” từ khi nhân vật “em” mang bầu thể hiện gì về tính cách của người chồng?
A, Chồng là người vô tâm và trốn tránh trách nhiệm.
B, Chồng là người ngại giao tiếp.
C, Chồng là người làm việc xa nhà nên không thể gặp.
D, Chồng là người luôn bị gia đình ràng buộc.
Giải thích chi tiết:
Chi tiết “anh không gặp em” từ khi nhân vật “em” mang bầu thể hiện chồng là người vô tâm và trốn tránh trách nhiệm:
- Người chồng không đối diện với hậu quả từ hành động bồng bột của mình, thay vì ở bên cạnh để chăm sóc, anh lại bỏ đi biển như một cuộc trốn chạy. “Suốt từ cái đêm nằm trên rơm đến khi bụng em phình ra không cứu vãn được, anh không gặp em. Anh ngoắc tàu đò ra cửa Gành Hào đi bạn cho ghe biển. Chán ruộng đồng rồi, ra chơi với biển, anh bảo vậy. Chắc nụi, như một lời thề. Như một cuộc trốn chạy.”
→ Qua đó cho thấy sự vô trách nhiệm, vô tâm trong tình cảm và nghĩa vụ làm cha, làm chồng.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 74 [1042828]: Vì sao nhân vật “em” không bao giờ thấy lại “cái nhìn ngây ngất và bừng cháy” của chồng?
A, Vì chồng không còn yêu cô như trước nữa.
B, Vì chồng đã nhận ra cuộc sống hôn nhân không như anh mong muốn.
C, Vì đó chỉ là cảm xúc nhất thời trong lúc say rượu.
D, Vì cuộc sống của chồng đã thay đổi hoàn toàn sau khi cưới.
Giải thích chi tiết:
Trong đoạn trích có chi tiết:
- Lúc “em” nhớ lại đêm đầu tiên, tác giả viết: “Một cách dứt khoát, anh vùi em vào trong một đống rơm… Năm đó em mười bảy tuổi, bốn tháng sau mới biết mình đang mang bầu. Suốt từ cái đêm nằm trên rơm đến khi bụng em phình ra không cứu vãn được, anh không gặp em.
- Sau khi cưới, “Nhưng cái nhìn đó không bao giờ em còn thấy lại. Cả khi em nói anh ơi con Tí lại có em rồi, đạp mạnh lắm, chắc con trai. Mắt chồng vẫn tối, lạnh, sâu.
→ C là đáp án đúng, ánh nhìn “ngây ngất và bừng cháy” kia chỉ là sự bốc đồng trong men say, không xuất phát từ tình yêu thật sự, nên nó không bao giờ lặp lại trong đời sống hôn nhân đầy lạnh lẽo. Đáp án: C
Câu 75 [1042829]: Câu “như một lời thề, như một cuộc trốn chạy” ám chỉ điều gì về cách người chồng nhìn nhận cuộc hôn nhân này?
A, Người chồng muốn tạo dựng sự nghiệp để lo cho gia đình trước khi trở về.
B, Người chồng muốn dành sự quan tâm cho cuộc sống gia đình.
C, Người chồng yêu thích công việc đi biển hơn mọi thứ khác.
D, Người chồng cảm thấy bị áp lực và muốn tránh xa khỏi gia đình.
Giải thích chi tiết:
Trong đoạn trích có chi tiết “Anh ra biển như một lời thề, như một cuộc trốn chạy.”
Có thể thấy, nhân vật “anh” coi việc đi biển như một điều không thể từ bỏ và “cuộc trốn chạy” cho thấy người chồng cũng không hạnh phúc, cảm thấy bị ràng buộc và áp lực. Việc đi biển như một cuộc chạy trốn, né tránh trách nhiệm với gia đình, với vợ với con anh.
→ D là đáp án đúng. Đáp án: D
Câu 76 [1042830]: Cách nhân vật “em” nhắc đến những câu chuyện trong xóm, như chuyện của Tam và Nhàn, cho thấy điều gì?
A, Sự chia sẻ và đồng cảm với những người phụ nữ khác.
B, Sự ghen tị với cuộc sống của người khác.
C, Sự thất vọng với chồng mình.
D, Sự hờn giận với gia đình chồng.
Giải thích chi tiết:
Việc “em” kể cho chồng nghe về gia đình Tam và Nhàn, về chuyện Nhàn mất con, chuyện Tam bạo hành Nhàn, không chỉ đơn thuần là lấp đầy khoảng trống cho cuộc hôn nhân của họ mà từ đó muốn bộc lộ sự đồng cảm trước nỗi đau và sự chịu đựng của những người phụ nữ có cùng cảnh ngộ.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 77 [1042831]: Lời kể của người kể chuyện có đặc điểm nào dưới đây?
A, Khách quan, trung thực, không liên quan đến cảm xúc cá nhân.
B, Mang tính tự sự, chia sẻ nội tâm và những suy nghĩ thầm kín.
C, Ngắn gọn, chủ yếu tường thuật hành động.
D, Vui tươi, hài hước, và không đặt nặng cảm xúc.
Giải thích chi tiết:
Lời kể của người kể chuyện có đặc điểm mang tính tự sự, chia sẻ nội tâm và những suy nghĩ thầm kín:
- Tính tự sự: Câu chuyện được kể lại từ góc nhìn của “em”, với những hồi tưởng về quá khứ (“đêm hai sáu đi đám đãi bạn”, “năm đó em mười bảy tuổi”) và những trăn trở ở hiện tại.
- Chia sẻ nội tâm: Nhân vật “em” không chỉ kể về các sự kiện mà còn bộc lộ cảm giác của mình về chúng. Cô kể về nỗi nhớ “cái ánh mắt nóng rực kia”, sự thất vọng khi “mắt chồng vẫn tối, lạnh, sâu”, và sự cô đơn khi chồng “nằm cuộn trên võng như chui vào kén”. Tất cả cho thấy nhân vật “em” đang bộc lộ những suy nghĩ sâu sắc nhất, những điều mà cô không thể nói ra với người khác.
- Suy nghĩ thầm kín: “Em kể và kể, vờ như bâng quơ, chuyện nọ xọ chuyện kia, như nhớ gì nói nấy. Như không phải em ấp ủ từng đêm trên cái giường trống hoác, những gì nên kể, những gì mà em nghĩ chồng muốn biết nhất.” Câu văn này đã trực tiếp xác nhận rằng lời kể của “em” là một sự bày tỏ có chủ đích, một nỗ lực để kết nối với người chồng, cho thấy những điều đó xuất phát từ nỗi niềm sâu kín của cô.
→ B là đáp án đúng. Đáp án: B
Câu 78 [1042832]: Hình ảnh “võng lại nghiến mòn đêm” thể hiện điều gì về cuộc sống hôn nhân của nhân vật chính?
A, Niềm vui từ những đêm bình yên.
B, Sự bình yên trong cuộc sống gia đình.
C, Sự nhạt nhòa, đơn điệu, và bế tắc trong hôn nhân.
D, Mối quan hệ khăng khít, êm ấm giữa hai vợ chồng.
Giải thích chi tiết:
Hình ảnh “võng lại nghiến mòn đêm” thể hiện sự nhạt nhòa, đơn điệu, và bế tắc trong hôn nhân của nhân vật.
- Hình ảnh “võng lại nghiến mòn đêm” gợi ra âm thanh lặp đi lặp lại, đơn điệu, gò bó, biểu trưng cho những đêm dài buồn tẻ, trống rỗng của người vợ trong hôn nhân.
- Từ “mòn” còn cho thấy sự mỏi mệt, rệu rã, bào mòn tinh thần, phản ánh sự bế tắc và nhạt nhòa trong đời sống tình cảm vợ chồng.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C
Câu 79 [1042833]: Câu chuyện về chị Nhàn và ông Tam được nhắc đến trong đoạn văn nhằm:
A, Làm nổi bật sự nhẫn nhục và đau khổ của những người phụ nữ trong xóm.
B, Phê phán cách sống của người dân làng quê.
C, Chứng minh rằng xóm Thơm Rơm không phải là nơi tốt đẹp.
D, Tạo thêm không khí yên bình, nhàn nhã cho câu chuyện.
Giải thích chi tiết:
Câu chuyện về chị Nhàn và ông Tam được nhắc đến trong đoạn văn nhằm làm nổi bật sự nhẫn nhục và đau khổ của những người phụ nữ trong xóm:
- Việc người kể nhắc đến chuyện chị Nhàn, ông Tam không nhằm tạo không khí yên bình, mà để soi chiếu và đồng cảm với cảnh đời cam chịu, bất hạnh của những người phụ nữ khác trong xóm.
- Qua đó, nỗi đau hôn nhân của nhân vật “em” cũng được đặt vào một bức tranh chung, nơi phụ nữ thường phải gánh chịu nhiều hy sinh, nhẫn nhục.
→ A là đáp án đúng. Đáp án: A
Câu 80 [1042834]: Nội dung chính của đoạn trích xoay quanh điều gì?
A, Hành trình tìm kiếm tự do của người chồng.
B, Cuộc sống tẻ nhạt nhưng yên bình và hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ.
C, Cuộc sống hôn nhân đầy đau khổ và sự chịu đựng của người vợ.
D, Sự ấm áp và yêu thương của gia đình nhân vật chính.
Giải thích chi tiết:
Nội dung chính của đoạn trích xoay quanh cuộc hôn nhân đầy đau khổ và sự chịu đựng của người vợ.
- Đoạn trích tập trung vào lời kể của nhân vật “em”, người phụ nữ phải sống trong sự thờ ơ, lạnh nhạt của chồng.
- Các chi tiết như “anh không gặp em từ khi em mang bầu”, “em không bao giờ thấy lại cái nhìn ngây ngất và bừng cháy ấy nữa”, hay hình ảnh “võng lại nghiến mòn đêm” đều thể hiện một cuộc hôn nhân đơn điệu, buồn tẻ và đầy cay đắng.
→ C là đáp án đúng. Đáp án: C