Câu 1 [1122247]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Sinh trắc học là phép đo và phân tích thống kê các đặc điểm sinh học và hành vi độc đáo của con người. Công nghệ này chủ yếu được sử dụng để nhận dạng và kiểm soát truy cập, hoặc để xác định các cá nhân thuộc diện bị giám sát.
Xác thực sinh trắc học (biometric authentication) ngày càng trở nên phổ biến trong các hệ thống an ninh công cộng và doanh nghiệp, điện tử tiêu dùng và các ứng dụng điểm bán lẻ POS. Ngoài vấn đề bảo mật, động lực thúc đẩy xác thực sinh trắc học là sự tiện lợi vì công nghệ này không yêu cầu phải nhớ mật khẩu khẩu hay mang theo mã thông báo bảo mật (security tokens). Xác thực sinh trắc học thực hiện thông qua các dấu hiệu nhận diện như: dấu vân tay, dái tai, võng mạc, hình dạng bàn tay, khuôn mặt hoặc chữ kí bằng văn bản. Trong đó, dấu vân tay là loại xác thực sinh trắc học được sử dụng phổ biến và lâu đời nhất.”
“Sinh trắc học là phép đo và phân tích thống kê các đặc điểm sinh học và hành vi độc đáo của con người. Công nghệ này chủ yếu được sử dụng để nhận dạng và kiểm soát truy cập, hoặc để xác định các cá nhân thuộc diện bị giám sát.
Xác thực sinh trắc học (biometric authentication) ngày càng trở nên phổ biến trong các hệ thống an ninh công cộng và doanh nghiệp, điện tử tiêu dùng và các ứng dụng điểm bán lẻ POS. Ngoài vấn đề bảo mật, động lực thúc đẩy xác thực sinh trắc học là sự tiện lợi vì công nghệ này không yêu cầu phải nhớ mật khẩu khẩu hay mang theo mã thông báo bảo mật (security tokens). Xác thực sinh trắc học thực hiện thông qua các dấu hiệu nhận diện như: dấu vân tay, dái tai, võng mạc, hình dạng bàn tay, khuôn mặt hoặc chữ kí bằng văn bản. Trong đó, dấu vân tay là loại xác thực sinh trắc học được sử dụng phổ biến và lâu đời nhất.”
(Văn Toản, Top 10 công nghệ trí tuệ nhân tạo hàng đầu hiện nay, theo nhandan.vn)
Phương án nào sau đây không phải là động lực thúc đẩy xác thực sinh trắc học? A, Vấn đề bảo mật.
B, Không yêu cầu phải nhớ mật khẩu.
C, Được sử dụng phổ biến và lâu đời nhất.
D, Không yêu cầu mang theo mã thông báo bảo mật.
Câu 2 [1122248]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Công nghệ 3D ngày càng trở nên thiết yếu khi được ứng dụng để tạo ra mô hình giải phẫu bộ phận cơ thể con người. Các thiết bị định vị phẫu thuật giúp các bác sĩ xác định và có hình dung rõ ràng về vị trí tổn thương, từ đó tối ưu hoá quá trình phẫu thuật và điều trị. Công nghệ được áp dụng không chỉ tạo ra cuộc cách mạng trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe mà còn mở ra cơ hội phát triển y học cá thể hoá, từ sản xuất các viên thuốc đến việc thực hiện các ca phẫu thuật phù hợp với từng cá thể bệnh nhân, đảm bảo hỗ trợ phẫu thuật đạt độ chính xác tối đa, giảm thiểu các tai biến xuống mức thấp nhất.”
“Công nghệ 3D ngày càng trở nên thiết yếu khi được ứng dụng để tạo ra mô hình giải phẫu bộ phận cơ thể con người. Các thiết bị định vị phẫu thuật giúp các bác sĩ xác định và có hình dung rõ ràng về vị trí tổn thương, từ đó tối ưu hoá quá trình phẫu thuật và điều trị. Công nghệ được áp dụng không chỉ tạo ra cuộc cách mạng trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe mà còn mở ra cơ hội phát triển y học cá thể hoá, từ sản xuất các viên thuốc đến việc thực hiện các ca phẫu thuật phù hợp với từng cá thể bệnh nhân, đảm bảo hỗ trợ phẫu thuật đạt độ chính xác tối đa, giảm thiểu các tai biến xuống mức thấp nhất.”
(Lệ Hà, Ứng dụng công nghệ in 3D giúp giảm chi phí, tai biến trong y khoa, theo laodong.vn)
Phương án nào sau đây không phải là thành quả ứng dụng công nghệ 3D trong lĩnh vực y học được đề cập đến trong đoạn trích? A, Tạo ra mô hình giải phẫu bộ phận cơ thể con người.
B, Mở ra cơ hội phát triển y học cá thể hóa.
C, Sản xuất các viên thuốc.
D, Thực hiện các ca phẫu thuật phù hợp.
Câu 3 [1122249]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“(1) Tạp chí năng lượng trực tuyến Mỹ Energysage (ESC) số cuối tháng 5 - 2022 cho biết: Về cơ bản, tiết kiệm năng lượng là thực hành sử dụng ít năng lượng hơn để giảm chi phí và giảm tác động đến môi trường. Điều này có nghĩa, sử dụng ít điện, khí đốt hoặc bất kì dạng năng lượng nào khác nhận được từ công ty tiện ích tới gia đình hay doanh nghiệp tiêu thụ. Với nguồn năng lượng hữu hạn sẵn có trên hành tinh, việc tiết kiệm năng lượng khi có thể, sẽ có lợi cho cá nhân và cho cả hệ thống năng lượng chung.
(2) Tiết kiệm năng lượng so với hiệu quả năng lượng, hai khái niệm này có điểm khác biệt. Tiết kiệm năng lượng là hoạt động cố gắng sử dụng ít năng lượng hơn vì các lí do chi phí và môi trường, còn hiệu quả năng lượng có nghĩa, sử dụng các sản phẩm cụ thể được thiết kế để sử dụng ít năng lượng hơn. Hai khái niệm này vốn tương tự nhưng liên quan đến các phương pháp khác nhau. Ví dụ, tiết kiệm năng lượng bao gồm sử dụng các thiết bị thông minh và bóng đèn tiết kiệm năng lượng trong nhà của các gia đình.”
“(1) Tạp chí năng lượng trực tuyến Mỹ Energysage (ESC) số cuối tháng 5 - 2022 cho biết: Về cơ bản, tiết kiệm năng lượng là thực hành sử dụng ít năng lượng hơn để giảm chi phí và giảm tác động đến môi trường. Điều này có nghĩa, sử dụng ít điện, khí đốt hoặc bất kì dạng năng lượng nào khác nhận được từ công ty tiện ích tới gia đình hay doanh nghiệp tiêu thụ. Với nguồn năng lượng hữu hạn sẵn có trên hành tinh, việc tiết kiệm năng lượng khi có thể, sẽ có lợi cho cá nhân và cho cả hệ thống năng lượng chung.
(2) Tiết kiệm năng lượng so với hiệu quả năng lượng, hai khái niệm này có điểm khác biệt. Tiết kiệm năng lượng là hoạt động cố gắng sử dụng ít năng lượng hơn vì các lí do chi phí và môi trường, còn hiệu quả năng lượng có nghĩa, sử dụng các sản phẩm cụ thể được thiết kế để sử dụng ít năng lượng hơn. Hai khái niệm này vốn tương tự nhưng liên quan đến các phương pháp khác nhau. Ví dụ, tiết kiệm năng lượng bao gồm sử dụng các thiết bị thông minh và bóng đèn tiết kiệm năng lượng trong nhà của các gia đình.”
(Khắc Nam, Tiết kiệm năng lượng theo khuyến cáo của giới chuyên gia năng lượng, theo nangluongvietnam.vn)
Nội dung chính của đoạn (2) là gì? A, Định nghĩa “tiết kiệm năng lượng”.
B, Phân biệt hai khái niệm “tiết kiệm năng lượng” và “hiệu quả năng lượng”.
C, Điểm tương đồng giữa niệm “tiết kiệm năng lượng” và “hiệu quả năng lượng”.
D, Lợi ích của “tiết kiệm năng lượng”.
Câu 4 [1122250]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Dự thảo Hiệp ước yêu cầu các nước giàu cung cấp 20% vaccine, vật tư y tế như bộ xét nghiệm, phương pháp điều trị để WHO phân phối ở các nước nghèo hơn trong trường hợp khẩn cấp. Đây cũng là điểm mấu chốt dẫn đến bất đồng khi các nước giàu không chấp nhận con số này. Vào đầu tháng 5, Vương quốc Anh từ chối kí Hiệp định vì chưa sẵn sàng cung cấp 20% số vaccine của mình.
Dự thảo hướng đến việc thiết lập Hệ thống chia sẻ lợi ích và tiếp cận mầm bệnh - một nền tảng mới cho phép chia sẻ nhanh chóng dữ liệu mầm bệnh với các hãng dược phẩm, nhằm đẩy nhanh việc phát triển các sản phẩm hỗ trợ chống lại đại dịch.
Tuy nhiên, các nước đang phát triển lo ngại Hiệp ước có thể buộc họ phải cung cấp mẫu virus cho các nước giàu để phát triển vaccine và phương pháp điều trị nhưng sau đó lại không đủ khả năng chi trả cho những sản phẩm này. Các nước giàu thì lo ngại vấn đề bản quyền vaccine, quyền sở hữu trí tuệ đối với dược phẩm.”
“Dự thảo Hiệp ước yêu cầu các nước giàu cung cấp 20% vaccine, vật tư y tế như bộ xét nghiệm, phương pháp điều trị để WHO phân phối ở các nước nghèo hơn trong trường hợp khẩn cấp. Đây cũng là điểm mấu chốt dẫn đến bất đồng khi các nước giàu không chấp nhận con số này. Vào đầu tháng 5, Vương quốc Anh từ chối kí Hiệp định vì chưa sẵn sàng cung cấp 20% số vaccine của mình.
Dự thảo hướng đến việc thiết lập Hệ thống chia sẻ lợi ích và tiếp cận mầm bệnh - một nền tảng mới cho phép chia sẻ nhanh chóng dữ liệu mầm bệnh với các hãng dược phẩm, nhằm đẩy nhanh việc phát triển các sản phẩm hỗ trợ chống lại đại dịch.
Tuy nhiên, các nước đang phát triển lo ngại Hiệp ước có thể buộc họ phải cung cấp mẫu virus cho các nước giàu để phát triển vaccine và phương pháp điều trị nhưng sau đó lại không đủ khả năng chi trả cho những sản phẩm này. Các nước giàu thì lo ngại vấn đề bản quyền vaccine, quyền sở hữu trí tuệ đối với dược phẩm.”
(Nỗ lực đạt đến Hiệp ước toàn cầu ứng phó đại dịch, theo vtv.vn)
Chi tiết nào sau đây không phải là bằng chứng cho những khó khăn trong việc hiện thực hoá Hiệp ước toàn cầu ứng phó đại dịch? A, Hiệp ước có thể buộc các nước đang phát triển phải cung cấp mẫu virus cho các nước giàu để phát triển vaccine và phương pháp điều trị nhưng sau đó lại không đủ khả năng chi trả cho những sản phẩm này.
B, Các nước giàu phải cung cấp 20% vaccine, vật tư y tế như bộ xét nghiệm, phương pháp điều trị để WHO phân phối ở các nước nghèo hơn trong trường hợp khẩn cấp.
C, Vương quốc Anh từ chối kí Hiệp định vì chưa sẵn sàng cung cấp 20% số vaccine của mình.
D, Các nước giàu lo ngại vấn đề bản quyền vaccine, quyền sở hữu trí tuệ đối với dược phẩm.
Câu 5 [1122251]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Linh hồn của ca trù chính là ca nương, nữ hát chính có thanh sắc vẹn toàn, được đào tạo bài bản, công phu, vừa hát vừa gõ nhịp phách, kĩ thuật hát rất tinh tế, điêu luyện, nắn nót, trau chuốt từng câu, từng lời. Kế tiếp là nhạc công, thường gọi là kép đàn. Người này chơi đàn đáy luyến láy, nhặt khoan, lúc thánh thót, lúc ngân nga rất hòa nhịp với giọng hát của ca nương. Một phần không thể thiếu khác đó là người nghe, gọi là quan viên. Trong số các quan viên ấy người nào sành âm luật, thanh nhạc, vũ đạo... thì được mời ngồi cầm trống chầu. Quan viên cầm trống chầu vừa giữ vai trò là người thẩm âm, giữ nhịp, vừa để biểu hiện sự khen - chê, thưởng - phạt bằng cách thể hiện qua cách gõ trống của mình mỗi khi nghe ca nương, kép đàn trình diễn. Vì thế mỗi khi nghe đào kép thể hiện lúc nhặt lúc khoan, lúc tha thiết lúc dặt dìu, lúc cứng cỏi lúc đài các... quan viên sẽ tùy theo cảm nhận, cảm xúc của mình để có cách gõ trống chầu khác nhau. Do đó tiếng trống chầu thể hiện rất rõ trình độ của người thưởng thức cũng như tài nghệ của người biểu diễn.”
“Linh hồn của ca trù chính là ca nương, nữ hát chính có thanh sắc vẹn toàn, được đào tạo bài bản, công phu, vừa hát vừa gõ nhịp phách, kĩ thuật hát rất tinh tế, điêu luyện, nắn nót, trau chuốt từng câu, từng lời. Kế tiếp là nhạc công, thường gọi là kép đàn. Người này chơi đàn đáy luyến láy, nhặt khoan, lúc thánh thót, lúc ngân nga rất hòa nhịp với giọng hát của ca nương. Một phần không thể thiếu khác đó là người nghe, gọi là quan viên. Trong số các quan viên ấy người nào sành âm luật, thanh nhạc, vũ đạo... thì được mời ngồi cầm trống chầu. Quan viên cầm trống chầu vừa giữ vai trò là người thẩm âm, giữ nhịp, vừa để biểu hiện sự khen - chê, thưởng - phạt bằng cách thể hiện qua cách gõ trống của mình mỗi khi nghe ca nương, kép đàn trình diễn. Vì thế mỗi khi nghe đào kép thể hiện lúc nhặt lúc khoan, lúc tha thiết lúc dặt dìu, lúc cứng cỏi lúc đài các... quan viên sẽ tùy theo cảm nhận, cảm xúc của mình để có cách gõ trống chầu khác nhau. Do đó tiếng trống chầu thể hiện rất rõ trình độ của người thưởng thức cũng như tài nghệ của người biểu diễn.”
(Thảo Vy, Ca trù - di sản “thính phòng” của người Việt, theo vietnam.vnanet.vn)
Từ nào sau đây không cùng nhóm với các từ còn lại trong đoạn trích? A, “trau chuốt”.
B, “thánh thót”.
C, “linh hồn”.
D, “sành”.
Đáp án: C
Câu 6 [1122252]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Nếu muốn AI nhận diện khuôn mặt, nó sẽ được “dạy” bằng hàng nghìn bức ảnh khuôn mặt khác nhau.
Sau khi có dữ liệu, AI sẽ sử dụng các thuật toán - giống như những công thức toán học phức tạp - để phân tích, tìm ra các mẫu, quy luật hoặc mối liên hệ trong dữ liệu đó. Quá trình này gọi là “học máy” (Machine Learning). Càng được cung cấp nhiều dữ liệu và được huấn luyện kỹ lưỡng, AI càng trở nên thông minh và chính xác hơn.
Hay chúng ta cũng có thể hình dung AI hoạt động giống như việc bạn dạy một đứa trẻ nhận biết trái táo và trái cam. Bạn cho bé xem nhiều hình ảnh của hai loại quả này và giải thích đặc điểm từng loại. Dần dần, bé sẽ biết phân biệt và gọi đúng tên từng loại quả khi nhìn thấy”.
“Nếu muốn AI nhận diện khuôn mặt, nó sẽ được “dạy” bằng hàng nghìn bức ảnh khuôn mặt khác nhau.
Sau khi có dữ liệu, AI sẽ sử dụng các thuật toán - giống như những công thức toán học phức tạp - để phân tích, tìm ra các mẫu, quy luật hoặc mối liên hệ trong dữ liệu đó. Quá trình này gọi là “học máy” (Machine Learning). Càng được cung cấp nhiều dữ liệu và được huấn luyện kỹ lưỡng, AI càng trở nên thông minh và chính xác hơn.
Hay chúng ta cũng có thể hình dung AI hoạt động giống như việc bạn dạy một đứa trẻ nhận biết trái táo và trái cam. Bạn cho bé xem nhiều hình ảnh của hai loại quả này và giải thích đặc điểm từng loại. Dần dần, bé sẽ biết phân biệt và gọi đúng tên từng loại quả khi nhìn thấy”.
(Quang Huy, Hiểu đúng về trí tuệ nhân tạo, theo nhandan.vn)
Phương án nào sau đây không tham gia định nghĩa quá trình “học máy” của AI? A, Sử dụng các thuật toán.
B, Được nạp hàng nghìn bức ảnh.
C, Phân tích, tìm ra các mẫu.
D, Tìm ra mối liên hệ trong dữ liệu.
Câu 7 [1122253]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Rừng đang tham gia tích cực trong cuộc chiến chống biến đổi khí hậu toàn cầu, cung cấp ô-xy cho khí quyển và giữ lại lượng lớn CO2 thải ra; là nguồn cung cấp nước cho gần 50% các thành phố lớn nhất thế giới.
Rừng tạo ra và duy trì độ phì nhiêu cho đất; giúp điều chỉnh tác động tiêu cực của hiện tượng thời tiết cực đoan như bão, lũ và hạn hán... Những giá trị của rừng đối với cuộc sống rất to lớn. Tuy nhiên, bất chấp những lợi ích vô giá của rừng về kinh tế, xã hội, sinh thái và sức khỏe, rừng đang bị chính con người tàn phá một cách nghiêm trọng. Không phải là quá muộn để chúng ta hành động bảo vệ và phát triển những cánh rừng bền vững, góp phần xây dựng nền kinh tế xanh toàn cầu, vì sức khỏe cộng đồng.”
“Rừng đang tham gia tích cực trong cuộc chiến chống biến đổi khí hậu toàn cầu, cung cấp ô-xy cho khí quyển và giữ lại lượng lớn CO2 thải ra; là nguồn cung cấp nước cho gần 50% các thành phố lớn nhất thế giới.
Rừng tạo ra và duy trì độ phì nhiêu cho đất; giúp điều chỉnh tác động tiêu cực của hiện tượng thời tiết cực đoan như bão, lũ và hạn hán... Những giá trị của rừng đối với cuộc sống rất to lớn. Tuy nhiên, bất chấp những lợi ích vô giá của rừng về kinh tế, xã hội, sinh thái và sức khỏe, rừng đang bị chính con người tàn phá một cách nghiêm trọng. Không phải là quá muộn để chúng ta hành động bảo vệ và phát triển những cánh rừng bền vững, góp phần xây dựng nền kinh tế xanh toàn cầu, vì sức khỏe cộng đồng.”
(Vũ Thành, Chung tay bảo vệ rừng, theo nhandan.vn)
Từ ngữ nào trong đoạn trích có ý nghĩa khẳng định giá trị vô cùng to lớn của rừng? A, “cung cấp nước”.
B, “cung cấp ô-xy cho khí quyển”.
C, “lợi ích vô giá”.
D, “tham gia tích cực”.
Câu 8 [1122254]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Tăng trưởng kinh tế là sự gia tăng trong sản lượng (số lượng hàng hóa và dịch vụ) mà các nền kinh tế có thể sản xuất ra trong một giai đoạn. Để làm được điều này, các nền kinh tế có thể gia tăng: (1) khối lượng đầu vào sản xuất như vốn (nhà xưởng, máy móc, thiết bị), lao động hay tài nguyên (đất đai); và/hoặc (2) năng suất (sản xuất ra nhiều sản lượng hơn với cùng một khối lượng đầu vào). Robert Solow, chủ nhân giải Nobel Kinh tế 1987, là người đặt nền tảng cho các lí thuyết này. Robert Solow đã chỉ ra rằng các nền kinh tế không thể duy trì tăng trưởng cao trong dài hạn nếu chỉ dựa vào đầu tư tích lũy vốn, thay vào đó gia tăng năng suất mới là yếu tố quyết định. Ở thời điểm này, quan điểm phổ biến cho rằng thay đổi công nghệ chính là yếu tố quan trọng nhất quyết định gia tăng năng suất. Lí thuyết tăng trưởng này cũng cho rằng các nền kinh tế đang phát triển có tiềm năng sinh lợi của vốn cao tương đối so với các nền kinh tế đã phát triển và có thể học được công nghệ từ các nền kinh tế này. Theo đó vốn đầu tư sẽ di chuyển đến các nước đang phát triển, thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và giúp các nước này bắt kịp các nước phát triển. Tăng trưởng kinh tế ngoạn mục ở Anh sau các cuộc cách mạng công nghiệp và việc các nước phương Tây sau đó lần lượt gia nhập câu lạc bộ các nước phát triển là nguồn dinh dưỡng dồi dào cho niềm tin này.”
“Tăng trưởng kinh tế là sự gia tăng trong sản lượng (số lượng hàng hóa và dịch vụ) mà các nền kinh tế có thể sản xuất ra trong một giai đoạn. Để làm được điều này, các nền kinh tế có thể gia tăng: (1) khối lượng đầu vào sản xuất như vốn (nhà xưởng, máy móc, thiết bị), lao động hay tài nguyên (đất đai); và/hoặc (2) năng suất (sản xuất ra nhiều sản lượng hơn với cùng một khối lượng đầu vào). Robert Solow, chủ nhân giải Nobel Kinh tế 1987, là người đặt nền tảng cho các lí thuyết này. Robert Solow đã chỉ ra rằng các nền kinh tế không thể duy trì tăng trưởng cao trong dài hạn nếu chỉ dựa vào đầu tư tích lũy vốn, thay vào đó gia tăng năng suất mới là yếu tố quyết định. Ở thời điểm này, quan điểm phổ biến cho rằng thay đổi công nghệ chính là yếu tố quan trọng nhất quyết định gia tăng năng suất. Lí thuyết tăng trưởng này cũng cho rằng các nền kinh tế đang phát triển có tiềm năng sinh lợi của vốn cao tương đối so với các nền kinh tế đã phát triển và có thể học được công nghệ từ các nền kinh tế này. Theo đó vốn đầu tư sẽ di chuyển đến các nước đang phát triển, thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và giúp các nước này bắt kịp các nước phát triển. Tăng trưởng kinh tế ngoạn mục ở Anh sau các cuộc cách mạng công nghiệp và việc các nước phương Tây sau đó lần lượt gia nhập câu lạc bộ các nước phát triển là nguồn dinh dưỡng dồi dào cho niềm tin này.”
(Hồ Hoàng Anh, Nobel Kinh tế 2024: Bài học về thể chế, theo tiasang.com.vn)
Cụm từ “nguồn dinh dưỡng dồi dào” (in đậm) trong đoạn trích có thể được thay thế bằng cụm từ nào tương đương dưới đây? A, Nguồn lợi nhãn tiền.
B, Ý nghĩa lớn lao.
C, Bằng chứng sinh động.
D, Phương tiện đắc hữu.
Câu 9 [1122255]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Hãy xem bộ não của bạn ưu tiên thông tin như thế nào trong các tình huống hằng ngày. Mỗi khi mở mắt, bạn sẽ bị ngập chìm trong thông tin hình ảnh - nhiều hơn rất nhiều so với khả năng xử lí đồng thời của não bộ. Tuy nhiên, bạn không bị choáng ngợp, nhờ vào các cơ chế chú ý tinh vi lọc bỏ những thứ không cần thiết. Những cơ chế này thường ưu tiên thông tin dựa trên mức độ quan trọng, giá trị, sự bất ngờ hoặc mức độ liên quan tới bạn lúc đó của nó. Chẳng hạn như, bạn có thể đang ngắm nghía những quả lựu chín trên cây (một nguồn tài nguyên có giá trị), nhưng nếu một con rắn đột nhiên trườn xuống cành cây, sự chú ý của bạn sẽ ngay lập tức chuyển sang con rắn vì sự hiện diện của nó khẩn cấp hơn nhiều. Quá trình tiến hóa đã tinh chỉnh quá trình này để đảm bảo chúng ta phản ứng nhanh chóng và phù hợp với thông tin quan trọng nhất; trong lúc này có thể là một nguồn tài nguyên có giá trị (ví dụ, quả lựu) nhưng lại là một trở ngại nguy hiểm trong khoảnh khắc tiếp theo (ví dụ, rắn). Kết quả là, mọi người thường nhận thấy những điều tương tự trong môi trường của họ.”
“Hãy xem bộ não của bạn ưu tiên thông tin như thế nào trong các tình huống hằng ngày. Mỗi khi mở mắt, bạn sẽ bị ngập chìm trong thông tin hình ảnh - nhiều hơn rất nhiều so với khả năng xử lí đồng thời của não bộ. Tuy nhiên, bạn không bị choáng ngợp, nhờ vào các cơ chế chú ý tinh vi lọc bỏ những thứ không cần thiết. Những cơ chế này thường ưu tiên thông tin dựa trên mức độ quan trọng, giá trị, sự bất ngờ hoặc mức độ liên quan tới bạn lúc đó của nó. Chẳng hạn như, bạn có thể đang ngắm nghía những quả lựu chín trên cây (một nguồn tài nguyên có giá trị), nhưng nếu một con rắn đột nhiên trườn xuống cành cây, sự chú ý của bạn sẽ ngay lập tức chuyển sang con rắn vì sự hiện diện của nó khẩn cấp hơn nhiều. Quá trình tiến hóa đã tinh chỉnh quá trình này để đảm bảo chúng ta phản ứng nhanh chóng và phù hợp với thông tin quan trọng nhất; trong lúc này có thể là một nguồn tài nguyên có giá trị (ví dụ, quả lựu) nhưng lại là một trở ngại nguy hiểm trong khoảnh khắc tiếp theo (ví dụ, rắn). Kết quả là, mọi người thường nhận thấy những điều tương tự trong môi trường của họ.”
(Tuệ Tâm dịch, Cốt lõi của sáng tạo: Nhận ra những điều bị bỏ lỡ, theo tiasang.com.vn)
Việc chuyển sự chú ý từ của lựu chín sang con rắn là quá trình bộ não ưu tiên thông tin nào sau đây? A, Hình ảnh ấn tượng.
B, Mức độ liên quan mật thiết.
C, Một tài nguyên có giá trị.
D, Một trở ngại nguy hiểm đối với con người.
Câu 10 [1122256]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Khái niệm “di sản bất hòa”, “di sản khác” lần đầu tiên được Tunbridge và Ashworth đưa ra vào năm 1966 qua cuốn sách Dissonant heritage: The management of the past as a resource in conflict (Di sản bất hòa: Sự quản lí quá khứ như một nguồn tài nguyên xung đột), hàm ý về những di sản ẩn chứa sự xung đột của các câu chuyện khác biệt và thiếu đi sự đồng thuận giữa các bên liên quan trong việc tái hiện quá khứ và kí ức trong các không gian công cộng. Hệ quả của những sự khác biệt, căng thẳng - thậm chí trong một số trường hợp dẫn đến xung đột - là vô cùng nhiều thách thức trong bảo tồn và quản lí các di sản bất hòa. Có thể nói rằng sự bất hòa xuất hiện trong các chiến lược diễn giải di sản của nhiều bên tham gia khi đánh giá và nhìn nhận lại di sản. Trong các xã hội, các nhóm chiếm ưu thế dựa trên quan điểm của mình nhìn về quá khứ để nhận diện các di tích quan trọng trong khi nhiều nhóm khác lại tạo ra những diễn giải của chính mình một cách khác biệt. Việc nhìn nhận và bảo tồn các di sản bất hòa là một quá trình đầy thách thức và có thể góp phần tái định hình các bản sắc văn hóa và xã hội.”
“Khái niệm “di sản bất hòa”, “di sản khác” lần đầu tiên được Tunbridge và Ashworth đưa ra vào năm 1966 qua cuốn sách Dissonant heritage: The management of the past as a resource in conflict (Di sản bất hòa: Sự quản lí quá khứ như một nguồn tài nguyên xung đột), hàm ý về những di sản ẩn chứa sự xung đột của các câu chuyện khác biệt và thiếu đi sự đồng thuận giữa các bên liên quan trong việc tái hiện quá khứ và kí ức trong các không gian công cộng. Hệ quả của những sự khác biệt, căng thẳng - thậm chí trong một số trường hợp dẫn đến xung đột - là vô cùng nhiều thách thức trong bảo tồn và quản lí các di sản bất hòa. Có thể nói rằng sự bất hòa xuất hiện trong các chiến lược diễn giải di sản của nhiều bên tham gia khi đánh giá và nhìn nhận lại di sản. Trong các xã hội, các nhóm chiếm ưu thế dựa trên quan điểm của mình nhìn về quá khứ để nhận diện các di tích quan trọng trong khi nhiều nhóm khác lại tạo ra những diễn giải của chính mình một cách khác biệt. Việc nhìn nhận và bảo tồn các di sản bất hòa là một quá trình đầy thách thức và có thể góp phần tái định hình các bản sắc văn hóa và xã hội.”
(Tô Vân, Di sản bất hoà ở Đông Âu, theo tiasang.com.vn)
Trong đoạn trích, từ ngữ nào sau đây không cùng nhóm với các từ ngữ còn lại? A, “bất hoà”.
B, “thách thức”.
C, “xung đột”.
D, “thiếu đi sự đồng thuận”.
Câu 11 [1122257]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Chúng ta không thể phủ nhận vai trò của các phòng khám tư nhân trong việc hỗ trợ hệ thống y tế công cũng như góp phần nâng cao chất lượng khám chữa bệnh cho người dân.
Tuy nhiên, việc “vẽ bệnh moi tiền” cùng các vi phạm khác tại một số cơ sở y tế tư nhân không chỉ thể hiện sự thiếu đạo đức, mà còn vi phạm pháp luật, gây căm phẫn trong dư luận và làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh ngành y tế.
Để các phòng khám vi phạm thực sự cảm thấy “sợ” và tuân thủ đúng quy định, song song với việc áp dụng mức phạt hành chính kịch khung, đình chỉ giấy phép hoạt động của cơ sở và thu hồi giấy phép hành nghề của các bác sĩ liên quan, các cơ quan chức năng cần bổ sung những biện pháp, chế tài đủ sức răn đe và kéo dài hiệu quả ngăn ngừa vi phạm!”
“Chúng ta không thể phủ nhận vai trò của các phòng khám tư nhân trong việc hỗ trợ hệ thống y tế công cũng như góp phần nâng cao chất lượng khám chữa bệnh cho người dân.
Tuy nhiên, việc “vẽ bệnh moi tiền” cùng các vi phạm khác tại một số cơ sở y tế tư nhân không chỉ thể hiện sự thiếu đạo đức, mà còn vi phạm pháp luật, gây căm phẫn trong dư luận và làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh ngành y tế.
Để các phòng khám vi phạm thực sự cảm thấy “sợ” và tuân thủ đúng quy định, song song với việc áp dụng mức phạt hành chính kịch khung, đình chỉ giấy phép hoạt động của cơ sở và thu hồi giấy phép hành nghề của các bác sĩ liên quan, các cơ quan chức năng cần bổ sung những biện pháp, chế tài đủ sức răn đe và kéo dài hiệu quả ngăn ngừa vi phạm!”
(Hoàng Văn Minh, “Vẽ bệnh, moi tiền” là thiếu đạo đức, phải xử lí nghiêm khắc, theo laodong.vn)
Giọng điệu chủ đạo của đoạn trích trên là gì? A, Căm phẫn, uất hận.
B, Bất bình, tố cáo.
C, Phẫn nộ, lên án.
D, Bực bội, khó chịu.
Câu 12 [1122258]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Trong các loại hình nghệ thuật sân khấu của Việt Nam, tuồng là một loại hình nghệ thuật độc đáo, đặc biệt trong cách hóa trang mặt nạ. Mặt nạ tuồng do tự tay người nghệ sĩ vẽ ra trên khuôn mặt mình với đường nét khỏe khoắn, mầu sắc tươi mới, nét vẽ linh hoạt theo các vai diễn.
Mặt nạ tự họa có tính tượng trưng cao, mang một vẻ đẹp rất riêng nhờ mầu sắc, bố cục mảng nét. Thông qua những nguyên tắc hóa trang khuôn mặt, có thể nhận diện được đó là nhân vật có xuất thân và đặc điểm tính cách như thế nào.
Mặt nạ trong tuồng chính là linh hồn của từng nhân vật trong mỗi vở. Chỉ cần nhìn vào kiểu mặt là biết nhân vật ấy thiện hay ác, trung hay nịnh, tiểu nhân hay quân tử...”
“Trong các loại hình nghệ thuật sân khấu của Việt Nam, tuồng là một loại hình nghệ thuật độc đáo, đặc biệt trong cách hóa trang mặt nạ. Mặt nạ tuồng do tự tay người nghệ sĩ vẽ ra trên khuôn mặt mình với đường nét khỏe khoắn, mầu sắc tươi mới, nét vẽ linh hoạt theo các vai diễn.
Mặt nạ tự họa có tính tượng trưng cao, mang một vẻ đẹp rất riêng nhờ mầu sắc, bố cục mảng nét. Thông qua những nguyên tắc hóa trang khuôn mặt, có thể nhận diện được đó là nhân vật có xuất thân và đặc điểm tính cách như thế nào.
Mặt nạ trong tuồng chính là linh hồn của từng nhân vật trong mỗi vở. Chỉ cần nhìn vào kiểu mặt là biết nhân vật ấy thiện hay ác, trung hay nịnh, tiểu nhân hay quân tử...”
(Thắng Dũng, Âm thầm giữ lửa tình yêu tuồng, theo nhandan.vn)
Câu văn in đậm là sự khẳng định cho tính chất nào của mặt nạ tuồng? A, Tính quy phạm.
B, Tính mô phỏng.
C, Tính tượng trưng.
D, Tính hiện thực.
Câu 13 [1122259]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Tại nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam tình trạng xâm hại phụ nữ trên không gian mạng diễn ra phức tạp, mức độ ngày càng gia tăng, nhất là các hành vi bạo lực và quấy rối tình dục. Báo cáo thực trạng trẻ em gái thế giới năm 2020, do Plan International (một tổ chức phát triển nhân đạo quốc tế, tập trung vào trẻ em) thực hiện tại 31 quốc gia với hơn 14.000 trẻ em gái và phụ nữ trẻ cho thấy 58% số trẻ em gái được khảo sát đã bị quấy rối và xâm hại trực tuyến, và 85% trong số họ đã trải qua nhiều loại bạo lực trên cơ sở giới. Số liệu khảo sát của Trung tâm Đổi mới quản trị quốc tế (CIGI) tổng kết năm 2023 cho thấy, gần 30% số phụ nữ báo cáo những tác động tiêu cực đến sức khỏe tâm thần của họ sau khi trải qua bạo lực giới trên không gian mạng. Từ đây cho thấy, dù diễn ra ở đâu thì việc các đối tượng tội phạm nhằm vào phụ nữ cũng đã và đang để lại nhiều hệ lụy nặng nề, gây tổn thương sức khỏe thể chất và tinh thần của nữ giới, tác động tiêu cực tới mọi mặt đời sống, ảnh hưởng trực tiếp tới chất lượng sống của họ.”
“Tại nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam tình trạng xâm hại phụ nữ trên không gian mạng diễn ra phức tạp, mức độ ngày càng gia tăng, nhất là các hành vi bạo lực và quấy rối tình dục. Báo cáo thực trạng trẻ em gái thế giới năm 2020, do Plan International (một tổ chức phát triển nhân đạo quốc tế, tập trung vào trẻ em) thực hiện tại 31 quốc gia với hơn 14.000 trẻ em gái và phụ nữ trẻ cho thấy 58% số trẻ em gái được khảo sát đã bị quấy rối và xâm hại trực tuyến, và 85% trong số họ đã trải qua nhiều loại bạo lực trên cơ sở giới. Số liệu khảo sát của Trung tâm Đổi mới quản trị quốc tế (CIGI) tổng kết năm 2023 cho thấy, gần 30% số phụ nữ báo cáo những tác động tiêu cực đến sức khỏe tâm thần của họ sau khi trải qua bạo lực giới trên không gian mạng. Từ đây cho thấy, dù diễn ra ở đâu thì việc các đối tượng tội phạm nhằm vào phụ nữ cũng đã và đang để lại nhiều hệ lụy nặng nề, gây tổn thương sức khỏe thể chất và tinh thần của nữ giới, tác động tiêu cực tới mọi mặt đời sống, ảnh hưởng trực tiếp tới chất lượng sống của họ.”
(Khánh Minh, Bảo vệ quyền của nữ giới trên không gian mạng, theo nhandan.vn)
Nội dung chính của đoạn trích là gì?A, Tình trạng xâm hại phụ nữ trên không gian mạng
B, Những thành quả tích cực từ việc bảo vệ quyền của nữ giới trên không gian mạng
C, Giải pháp giảm thiểu tình trạng phụ nữ bị xâm hại trên không gian mạng
D, Hậu quả nặng nề từ tình trạng phụ nữ bị xâm hại trên không gian mạng
Câu 14 [1122260]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“(1) Phim Việt Nam rất ít xuất hiện trong mạng lưới phát hành ở nước ngoài, mà hầu như chỉ được biết đến qua một số liên hoan phim quốc tế và khu vực, các tuần phim, tuần văn hóa, và số người được xem phim Việt Nam còn rất khiêm tốn, dẫn đến hiệu quả quảng bá về đất nước cũng chưa tương xứng với tiềm năng.
(2) Có hai nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này, thứ nhất là do chúng ta thiếu những bộ phim xuất sắc có thể chinh phục khán giả quốc tế. Thứ hai là vẫn chưa có sự phối hợp chặt chẽ, đồng bộ, hiệu quả từ các ngành chức năng và các cơ quan có liên quan khiến nhiều chủ trương, kế hoạch chưa thể triển khai hiệu quả.
(3) Thí dụ như trong lĩnh vực hợp tác làm phim ở Việt Nam với nước ngoài cũng đang còn tồn tại nhiều vướng mắc như thủ tục có lúc, có nơi còn chồng chéo, có trường hợp được cấp giấy phép quay phim từ Trung ương, nhưng lại mắc về thủ tục tại địa phương, hoặc cơ quan này đồng ý song cơ quan khác chưa phê duyệt; chưa có cơ chế ưu đãi về tài chính; thủ tục xuất nhập cảnh trang thiết bị chậm trễ và phức tạp; dịch vụ liên quan quá trình làm phim nhỏ lẻ và chưa chuyên nghiệp...”
“(1) Phim Việt Nam rất ít xuất hiện trong mạng lưới phát hành ở nước ngoài, mà hầu như chỉ được biết đến qua một số liên hoan phim quốc tế và khu vực, các tuần phim, tuần văn hóa, và số người được xem phim Việt Nam còn rất khiêm tốn, dẫn đến hiệu quả quảng bá về đất nước cũng chưa tương xứng với tiềm năng.
(2) Có hai nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này, thứ nhất là do chúng ta thiếu những bộ phim xuất sắc có thể chinh phục khán giả quốc tế. Thứ hai là vẫn chưa có sự phối hợp chặt chẽ, đồng bộ, hiệu quả từ các ngành chức năng và các cơ quan có liên quan khiến nhiều chủ trương, kế hoạch chưa thể triển khai hiệu quả.
(3) Thí dụ như trong lĩnh vực hợp tác làm phim ở Việt Nam với nước ngoài cũng đang còn tồn tại nhiều vướng mắc như thủ tục có lúc, có nơi còn chồng chéo, có trường hợp được cấp giấy phép quay phim từ Trung ương, nhưng lại mắc về thủ tục tại địa phương, hoặc cơ quan này đồng ý song cơ quan khác chưa phê duyệt; chưa có cơ chế ưu đãi về tài chính; thủ tục xuất nhập cảnh trang thiết bị chậm trễ và phức tạp; dịch vụ liên quan quá trình làm phim nhỏ lẻ và chưa chuyên nghiệp...”
(Phong Điệp, Phát huy sức mạnh mềm văn hoá của đất nước, theo nhandan.vn)
Thao tác lập luận nào chủ yếu được sử dụng trong đoạn (2)? A, Chứng minh
B, Phân tích
C, Bình luận
D, Bác bỏ
Câu 15 [1122261]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Để lừa gạt người dùng mạng xã hội về sự tàn phá của siêu bão Yagi, một số người đã thu thập, cắt ghép, chỉnh sửa hình ảnh, video của những cơn bão khác đã từng xuất hiện ở Tây Thái Bình Dương như Haiyan, Maysak, Noru,...; hoặc cố tình xuyên tạc về tình hình thời tiết, bịa đặt thông tin như “vỡ đập thủy điện Cốc Ly (Lào Cai)”, “Phượng Hoàng, Thanh Hà (Hải Dương) vỡ đê rồi”, “EVN cắt điện toàn Hà Nội”, “nhắn tin để được tặng dung lượng 5G miễn phí của Viettel”,... Một số người nổi tiếng tranh thủ đánh bóng tên tuổi bằng việc tổ chức các đoàn cứu trợ rình rang nhưng chủ yếu mang tính “trình diễn” thay vì quan tâm thật sự đến gia đình các nạn nhân.
Chưa dừng lại ở đó, một số đối tượng còn cố tình đánh cắp hình ảnh, video cá nhân, dựng thành những câu chuyện sống sượng để mua nước mắt cộng đồng mạng như “em bé mất mẹ sau cơn lũ”, “chiến sĩ cứu hộ hy sinh”, “tình nguyện viên thiệt mạng”… bất chấp những cá nhân được nhắc đến trong các bài viết, video này vẫn đang sống, học tập, làm việc bình thường.
Nhiều nạn nhân buộc phải lên mạng xã hội để đính chính những tin đồn ác ý này. “Đục nước béo cò”, một số đối tượng đứng lên kêu gọi quyên góp tiền từ thiện giúp đỡ nạn nhân bão lũ nhưng thực chất là lừa đảo để trục lợi. Nguy hiểm hơn, các thế lực thù địch ra sức khai thác các thông tin xuyên tạc, sai sự thật về tình hình bão lũ, từ đó chỉ trích, lên án công tác phòng, chống thiên tai của Đảng, Nhà nước và chính quyền địa phương.”
“Để lừa gạt người dùng mạng xã hội về sự tàn phá của siêu bão Yagi, một số người đã thu thập, cắt ghép, chỉnh sửa hình ảnh, video của những cơn bão khác đã từng xuất hiện ở Tây Thái Bình Dương như Haiyan, Maysak, Noru,...; hoặc cố tình xuyên tạc về tình hình thời tiết, bịa đặt thông tin như “vỡ đập thủy điện Cốc Ly (Lào Cai)”, “Phượng Hoàng, Thanh Hà (Hải Dương) vỡ đê rồi”, “EVN cắt điện toàn Hà Nội”, “nhắn tin để được tặng dung lượng 5G miễn phí của Viettel”,... Một số người nổi tiếng tranh thủ đánh bóng tên tuổi bằng việc tổ chức các đoàn cứu trợ rình rang nhưng chủ yếu mang tính “trình diễn” thay vì quan tâm thật sự đến gia đình các nạn nhân.
Chưa dừng lại ở đó, một số đối tượng còn cố tình đánh cắp hình ảnh, video cá nhân, dựng thành những câu chuyện sống sượng để mua nước mắt cộng đồng mạng như “em bé mất mẹ sau cơn lũ”, “chiến sĩ cứu hộ hy sinh”, “tình nguyện viên thiệt mạng”… bất chấp những cá nhân được nhắc đến trong các bài viết, video này vẫn đang sống, học tập, làm việc bình thường.
Nhiều nạn nhân buộc phải lên mạng xã hội để đính chính những tin đồn ác ý này. “Đục nước béo cò”, một số đối tượng đứng lên kêu gọi quyên góp tiền từ thiện giúp đỡ nạn nhân bão lũ nhưng thực chất là lừa đảo để trục lợi. Nguy hiểm hơn, các thế lực thù địch ra sức khai thác các thông tin xuyên tạc, sai sự thật về tình hình bão lũ, từ đó chỉ trích, lên án công tác phòng, chống thiên tai của Đảng, Nhà nước và chính quyền địa phương.”
(Quang Minh, Cần lên án mạnh mẽ những hành vi phản cảm, bất nhẫn, theo nhandan.vn)
Nội dung chủ yếu được phản ánh trong đoạn trích trên là gì? A, Hậu quả từ những hành vi tiêu cực, phản cảm của một số cá nhân, tổ chức trong và sau siêu bão Yagi.
B, Lối sống “phông bạt” của một số người trong và sau siêu bão Yagi.
C, Những hành vi tiêu cực, phản cảm, gây bức xúc dư luận của một số cá nhân, tổ chức trong và sau siêu bão Yagi.
D, Hành vi xuyên tạc, thông tin sai sự thật của các thế lực thù địch về công tác phòng, chống thiên tai của Đảng, Nhà nước và chính quyền địa phương.
Câu 16 [1122262]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Một thói quen sử dụng tiếng Việt đã hình thành không chỉ trên mạng mà ngay trong đời sống hằng ngày. Việc nói tiếng Việt có xen từ tiếng Anh ngày càng được nhiều người coi là bình thường. Một số từ thuần Việt đang dần mất đi, nhường chỗ cho các từ tiếng Anh, thậm chí những từ ghép thuần Việt cũng bị biến thành “nửa nạc nửa mỡ” kiểu như “Thứ high” (Thứ 2), “Thứ bar” (Thứ ba), “xỉu up, xỉu down” (xỉu lên, xỉu xuống)... Từng có một Giáo sư ngôn ngữ phải thốt lên: “Tìm một người trẻ giao tiếp bằng từ ngữ thuần Việt không còn dễ”.
Không chỉ chuyện pha tạp tiếng Anh trong việc sử dụng tiếng Việt, một hiện tượng khác cũng rất đáng lưu tâm, là cách các cư dân mạng dùng tiếng Việt trên mạng xã hội theo những cách thức có chiều hướng làm méo ngôn ngữ mẹ đẻ. Hiện tượng nói lái, viết chệch tiếng Việt trở thành “cơm bữa”, gần như không mấy ai băn khoăn. Chẳng hạn, từ “chị” biến thành “chệ”, “vâng” biến thành “vưng”, “tình yêu” thành “tìn iu”, “ngon” biến thành “nhon”, “yêu thế” biến thành “iu xế”, “không” thành “khum”... Tất nhiên việc nói/viết chệch đi như vậy chỉ nhằm mục đích làm cho không gian chuyện trò dễ thương, vui vẻ thân mật hơn, nhưng nếu không ý thức sâu sắc về điều này thì rất có thể dẫn đến sự méo mó của tiếng Việt, khi thói quen nói và viết như vậy ngày càng trở nên phổ biến.”
“Một thói quen sử dụng tiếng Việt đã hình thành không chỉ trên mạng mà ngay trong đời sống hằng ngày. Việc nói tiếng Việt có xen từ tiếng Anh ngày càng được nhiều người coi là bình thường. Một số từ thuần Việt đang dần mất đi, nhường chỗ cho các từ tiếng Anh, thậm chí những từ ghép thuần Việt cũng bị biến thành “nửa nạc nửa mỡ” kiểu như “Thứ high” (Thứ 2), “Thứ bar” (Thứ ba), “xỉu up, xỉu down” (xỉu lên, xỉu xuống)... Từng có một Giáo sư ngôn ngữ phải thốt lên: “Tìm một người trẻ giao tiếp bằng từ ngữ thuần Việt không còn dễ”.
Không chỉ chuyện pha tạp tiếng Anh trong việc sử dụng tiếng Việt, một hiện tượng khác cũng rất đáng lưu tâm, là cách các cư dân mạng dùng tiếng Việt trên mạng xã hội theo những cách thức có chiều hướng làm méo ngôn ngữ mẹ đẻ. Hiện tượng nói lái, viết chệch tiếng Việt trở thành “cơm bữa”, gần như không mấy ai băn khoăn. Chẳng hạn, từ “chị” biến thành “chệ”, “vâng” biến thành “vưng”, “tình yêu” thành “tìn iu”, “ngon” biến thành “nhon”, “yêu thế” biến thành “iu xế”, “không” thành “khum”... Tất nhiên việc nói/viết chệch đi như vậy chỉ nhằm mục đích làm cho không gian chuyện trò dễ thương, vui vẻ thân mật hơn, nhưng nếu không ý thức sâu sắc về điều này thì rất có thể dẫn đến sự méo mó của tiếng Việt, khi thói quen nói và viết như vậy ngày càng trở nên phổ biến.”
(Vũ Quỳnh Trang, Giữ gìn và bảo vệ tiếng Việt, theo nhandan.vn)
Đoạn trích bộc lộ thái độ nào của người viết về vấn đề bàn luận? A, Phẫn nộ với việc lạm dụng các từ ngữ tiếng nước ngoài.
B, Đồng tình với thói quen sử dụng tiếng Việt trong cuộc sống hiện đại.
C, Phê phán các hiện tượng làm mất đi sự trong sáng của tiếng Việt.
D, Xót xa trước hiện tượng tiếng Việt bị lai căng.
Câu 17 [1122263]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Nhân vật chính của Bảo Ninh là lính trận ở cả hai phía, là những thiếu nữ mỏi mòn nhung nhớ ở hậu phương, những cô thanh niên xung phong bị lãng quên trong rừng sâu tút hút, những người mẹ âm thầm ở quê nhà vô vọng gọi con nơi chiến tuyến. Những người ra đi phần lớn còn rất trẻ. Họ tràn trề sức sống, non dại, trong vắt. Một số ít trong họ rất mực tài hoa, quả cảm và quyết liệt. Dường như tất cả những người đẹp nhất, đáng kì vọng nhất của thế hệ này, nghiệt ngã thay, đều thành nạn nhân của chiến tranh (Hà Nội lúc không giờ, Trại 7 chú lùn, Gọi con). Những người may mắn thoát khỏi cuộc chiến chẳng còn cảm nhận được vinh quang, bởi thân thể rã rời, tàn tạ, già nua, tâm hồn bệch bạc. Họ lận đận, khó khăn khi thích ứng, luôn bị kí ức sừng sững ngăn cách, vò nhàu để rồi có nguy cơ mắc kẹt đâu đó trong quá khứ đau nhói tàn tích bom đạn (Rửa tay gác kiếm).”
“Nhân vật chính của Bảo Ninh là lính trận ở cả hai phía, là những thiếu nữ mỏi mòn nhung nhớ ở hậu phương, những cô thanh niên xung phong bị lãng quên trong rừng sâu tút hút, những người mẹ âm thầm ở quê nhà vô vọng gọi con nơi chiến tuyến. Những người ra đi phần lớn còn rất trẻ. Họ tràn trề sức sống, non dại, trong vắt. Một số ít trong họ rất mực tài hoa, quả cảm và quyết liệt. Dường như tất cả những người đẹp nhất, đáng kì vọng nhất của thế hệ này, nghiệt ngã thay, đều thành nạn nhân của chiến tranh (Hà Nội lúc không giờ, Trại 7 chú lùn, Gọi con). Những người may mắn thoát khỏi cuộc chiến chẳng còn cảm nhận được vinh quang, bởi thân thể rã rời, tàn tạ, già nua, tâm hồn bệch bạc. Họ lận đận, khó khăn khi thích ứng, luôn bị kí ức sừng sững ngăn cách, vò nhàu để rồi có nguy cơ mắc kẹt đâu đó trong quá khứ đau nhói tàn tích bom đạn (Rửa tay gác kiếm).”
(Nguyễn Văn Thuấn, Truyện ngắn về chiến tranh của Bảo Ninh, theo vannghequandoi.com.vn)
Chủ đề của đoạn trích là gì? A, Nhân vật trong truyện ngắn “Rửa tay gác kiếm” của Bảo Ninh.
B, Nhân vật chính trong truyện ngắn viết về chiến tranh của Bảo Ninh.
C, Nhân vật trong truyện ngắn của Bảo Ninh.
D, Nhân vật người lính trong truyện ngắn của Bảo Ninh.
Câu 18 [1122264]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Thơ ca vốn tránh nói thẳng tuột tình cảm của mình, nhưng ở đây, việc tác giả hạ một câu thơ đầy cảm thán: “Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”, thiết nghĩ không lúc nào hợp hơn, và xúc động hơn. Càng đáng yêu, đáng cảm động biết bao cách thể hiện tình cảm của những người lính, từ tiếng “đồng chí” thốt lên âm thầm trong đêm, đến cái nắm tay sẻ chia giữa trời sương buốt giá, tất cả đều “lời ít, ý nhiều”...”
“Thơ ca vốn tránh nói thẳng tuột tình cảm của mình, nhưng ở đây, việc tác giả hạ một câu thơ đầy cảm thán: “Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”, thiết nghĩ không lúc nào hợp hơn, và xúc động hơn. Càng đáng yêu, đáng cảm động biết bao cách thể hiện tình cảm của những người lính, từ tiếng “đồng chí” thốt lên âm thầm trong đêm, đến cái nắm tay sẻ chia giữa trời sương buốt giá, tất cả đều “lời ít, ý nhiều”...”
(Phạm Khải, Nhà thơ Chính Hữu: người bộ hành lặng lẽ, theo vannghequandoi.com.vn)
Giọng điệu chủ đạo của đoạn trích trên là gì? A, Tán thành.
B, Tán thưởng.
C, Tán dương.
D, Tán đồng.
Đáp án: B
Câu 19 [1122265]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Tùy văn của Nguyễn Linh Khiếu mang đậm chất thơ và gần gũi với tâm thức người đọc. Nếu thơ ông ít nhiều có sự khó tiếp cận với nhiều bạn đọc thì tùy văn lại vô cùng giản dị, súc tích, dễ đọc. Ông viết về những vẻ đẹp ẩn giấu trong dân gian, vẻ đẹp của mỗi vùng đất mà ông đi qua, mỗi con người mà ông được gặp gỡ, mỗi đời sống mà ông được trải nghiệm... bằng sự chân thật, run rẩy của một trái tim nhiệt thành và tận hiến.”
“Tùy văn của Nguyễn Linh Khiếu mang đậm chất thơ và gần gũi với tâm thức người đọc. Nếu thơ ông ít nhiều có sự khó tiếp cận với nhiều bạn đọc thì tùy văn lại vô cùng giản dị, súc tích, dễ đọc. Ông viết về những vẻ đẹp ẩn giấu trong dân gian, vẻ đẹp của mỗi vùng đất mà ông đi qua, mỗi con người mà ông được gặp gỡ, mỗi đời sống mà ông được trải nghiệm... bằng sự chân thật, run rẩy của một trái tim nhiệt thành và tận hiến.”
(Thu Hà, Nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu “độc tấu” với tuỳ văn, theo vannghequandoi.com.vn)
Thao tác lập luận nào được sử dụng trong câu văn in đậm ở đoạn trích trên? A, Chứng minh.
B, So sánh.
C, Bác bỏ.
D, Phân tích.
Câu 20 [1122266]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Tôi muốn đi sâu thêm một chút về cách Nguyễn Minh Khiêm lập ngôn lập tứ, cách anh sắp đặt, khai thác năng lượng con chữ trong bàn cờ thế sự ngữ nghĩa, thông qua bài thơ Trao đũa. Đây là một bài thơ hay, có tứ độc đáo, sắc lẹm của Nguyễn Minh Khiêm. Nó hay ở độ khó của việc giải phẫu tình cảm, của cách trình diễn ngôn từ, diễn đạt những gai góc của con tim mà vẫn không làm nhỏ đi tư tưởng của bài thơ. Mở đầu, anh viết:
“Tôi muốn đi sâu thêm một chút về cách Nguyễn Minh Khiêm lập ngôn lập tứ, cách anh sắp đặt, khai thác năng lượng con chữ trong bàn cờ thế sự ngữ nghĩa, thông qua bài thơ Trao đũa. Đây là một bài thơ hay, có tứ độc đáo, sắc lẹm của Nguyễn Minh Khiêm. Nó hay ở độ khó của việc giải phẫu tình cảm, của cách trình diễn ngôn từ, diễn đạt những gai góc của con tim mà vẫn không làm nhỏ đi tư tưởng của bài thơ. Mở đầu, anh viết:
Anh vẫn đũa đủ đôi
Nhưng một chiếc từ lâu không gắp được!
Anh kể về hoàn cảnh của mình, về người vợ mà anh yêu quý đã mấy chục năm liệt giường thực vật, về chiếc đũa ngày ngày bên anh nhưng thiếu đi sự sẻ chia, thấu hiểu:Đôi đũa đẹp chỉ gắp một chiếc thôi
Một phần nâng lên chín phần rớt xuống.
Rất ngắn gọn, hàm súc. Bằng hai câu thơ với mười sáu chữ, anh đã cô đặc, phô diễn được nghịch cảnh của số phận. Không một câu oán hờn mà đọc lên thấy xót. Không một tiếng gió vặn mà cây rừng bật gốc. Giọng thơ cứ đều đều mà tim người rỉ máu.”(Lê Quang Sinh, Gió không vặn mà cây rừng bật gốc, theo vannghequandoi.vn)
Câu văn in đậm là thành phần nào của lập luận trong đoạn trích trên? A, Ý kiến.
B, Lí lẽ.
C, Dẫn chứng.
D, Luận điểm.
Câu 21 [1122267]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Cuộc đời của gia đình bác Lê cứ như thế mà lặng lẽ qua ngày nọ rồi lại đến ngày kia. Tuy vậy cũng có những ngày vui vẻ. Những ngày nắng ấm trong năm, hay những buổi chiều mùa hạ, mẹ con bác Lê cùng nhau ngồi chơi ở trước cửa nhà. Các người hàng xóm cũng làm như thế, các bà mẹ ngồi rủ rỉ với nhau những câu chuyện kín đáo; các trẻ con nô đùa dưới quán chợ, còn các bà già thì ngồi giũ tóc cho chúng và gọt tóc chúng bằng mảnh chai sắc. Thằng cả ngồi đan lại cái lờ. Còn những đứa khác chơi quanh gần đấỵ Trong những ngày hè nóng bức, con bác Lê đứa nào cũng lở đầu. Bác ta bảo là một cái bệnh gia truyền từ đời ông tam đại nên bác lấy phẩm xanh bôi cho chúng nó. Trông mẹ con bác lại càng giống mẹ con một đàn gà, mà những con gà con người ta bôi xanh lên đầu cho khỏi lẫn. Người phố chợ thường nói đùa bác Lê về đàn con đông đúc ấy. Bác Đối kéo xe, người vui tánh nhất xóm, không lần nào đi qua nhà bác Lê mà không bảo:
- Bác phải nhớ thỉnh thoảng đếm lại con không quên mất.
Bác Lê bao giờ cũng trả lời một câu:
- Mất bớt đi cho nó đỡ tội.
Nhưng mọi người biết bác Lê quý con lắm. Tuy bác hết sức công bằng, người ta cũng thấy bác yêu thằng Hy hơn cả. Nó là con thứ chín, ốm yếu, xanh xao nhất trong nhà. Bác thường bế nó lên hôn hít, rồi khoe với hàng xóm, nội cả nhà chỉ có nó là giống thầy cháu như đúc. Rồi bác lại ôm con ngồi lặng yên một lát, như để nhớ lại chuyện gì đã lâu lắm.”
“Cuộc đời của gia đình bác Lê cứ như thế mà lặng lẽ qua ngày nọ rồi lại đến ngày kia. Tuy vậy cũng có những ngày vui vẻ. Những ngày nắng ấm trong năm, hay những buổi chiều mùa hạ, mẹ con bác Lê cùng nhau ngồi chơi ở trước cửa nhà. Các người hàng xóm cũng làm như thế, các bà mẹ ngồi rủ rỉ với nhau những câu chuyện kín đáo; các trẻ con nô đùa dưới quán chợ, còn các bà già thì ngồi giũ tóc cho chúng và gọt tóc chúng bằng mảnh chai sắc. Thằng cả ngồi đan lại cái lờ. Còn những đứa khác chơi quanh gần đấỵ Trong những ngày hè nóng bức, con bác Lê đứa nào cũng lở đầu. Bác ta bảo là một cái bệnh gia truyền từ đời ông tam đại nên bác lấy phẩm xanh bôi cho chúng nó. Trông mẹ con bác lại càng giống mẹ con một đàn gà, mà những con gà con người ta bôi xanh lên đầu cho khỏi lẫn. Người phố chợ thường nói đùa bác Lê về đàn con đông đúc ấy. Bác Đối kéo xe, người vui tánh nhất xóm, không lần nào đi qua nhà bác Lê mà không bảo:
- Bác phải nhớ thỉnh thoảng đếm lại con không quên mất.
Bác Lê bao giờ cũng trả lời một câu:
- Mất bớt đi cho nó đỡ tội.
Nhưng mọi người biết bác Lê quý con lắm. Tuy bác hết sức công bằng, người ta cũng thấy bác yêu thằng Hy hơn cả. Nó là con thứ chín, ốm yếu, xanh xao nhất trong nhà. Bác thường bế nó lên hôn hít, rồi khoe với hàng xóm, nội cả nhà chỉ có nó là giống thầy cháu như đúc. Rồi bác lại ôm con ngồi lặng yên một lát, như để nhớ lại chuyện gì đã lâu lắm.”
(Thạch Lam, Nhà mẹ Lê)
Đoạn trích tập trung khắc hoạ tình cảm nào trong nhân vật bác Lê? A, Tình thương con.
B, Tình anh em.
C, Tình hàng xóm, láng giềng.
D, Tình vợ chồng.
Câu 22 [1122268]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Vẫn phía khu rừng tràm có bóng xuồng và mất hút vào tối tăm. Nửa đêm thì có tiếng súng rộ ở phía bốt Cầu Ngang. Tiếng súng nổ rất lâu rồi lửa cháy sáng một góc trời. Có dễ đánh nhau to. Gần sáng, trời vẫn mờ mờ, tôi đang lúi húi thu lưới thì nghe tiếng chèo khỏa nước gấp gáp. Tôi căng mắt nhìn qua ánh đèn soi cá và chợt kêu: “Chị Ngàn!”. Chị bảo: “Khe khẽ chớ Kiên”. Chị đội cái mũ tai bèo, mặc bộ đồ bà ba đen tối hôm thả lưới vẫn thường mặc. Dưới lòng xuồng là một người con trai mặc quân phục xanh lá cây. Cái mũ tai bèo đặt hờ trên bụng ảnh, trán quấn băng trắng. Tôi nhận ra có một cái gì đó rất hệ trọng. Chị nói vội vã: “Chị đi kẻo trời sáng”. “Thế ra chị là...”. “Thôi, giữ cho chị cái nè, cái ảnh chị đó, Kiên à”. Tôi cầm nhanh ấn vào túi ngực. “Còn cái nè đưa cho má chị khi nào con út Nga lớn nó dùng, cái vòng đeo tay làm bằng mai rùa Kiên cho chị đó”. “Chị Ngàn. Chị định đi luôn sao?”. “Chị sẽ dìa. Nói giùm má chị cứ yên tâm”. Chị xoa xoa tay lên đầu tôi rồi bất chợt kéo đầu tôi ôm vào ngực chị. Hai con xuồng chòng chành, chòng chành, chị buông tôi ra: “Thôi chị đi kẻo mấy ảnh chờ”. [...]
Chị Ngàn đi một tháng không về, ba tháng không về, chẵn tám tháng thì giải phóng cũng không về. Tôi lớn lên, rồi vô bộ đội chủ lực, đánh đấm liên miên ở biên giới. Thư má tôi viết cũng nói chị Ngàn chưa thấy về ấp. Một thời gian nữa, má tôi biên thư báo tin gia đình bác Tám đã chuyển về phố huyện...”
“Vẫn phía khu rừng tràm có bóng xuồng và mất hút vào tối tăm. Nửa đêm thì có tiếng súng rộ ở phía bốt Cầu Ngang. Tiếng súng nổ rất lâu rồi lửa cháy sáng một góc trời. Có dễ đánh nhau to. Gần sáng, trời vẫn mờ mờ, tôi đang lúi húi thu lưới thì nghe tiếng chèo khỏa nước gấp gáp. Tôi căng mắt nhìn qua ánh đèn soi cá và chợt kêu: “Chị Ngàn!”. Chị bảo: “Khe khẽ chớ Kiên”. Chị đội cái mũ tai bèo, mặc bộ đồ bà ba đen tối hôm thả lưới vẫn thường mặc. Dưới lòng xuồng là một người con trai mặc quân phục xanh lá cây. Cái mũ tai bèo đặt hờ trên bụng ảnh, trán quấn băng trắng. Tôi nhận ra có một cái gì đó rất hệ trọng. Chị nói vội vã: “Chị đi kẻo trời sáng”. “Thế ra chị là...”. “Thôi, giữ cho chị cái nè, cái ảnh chị đó, Kiên à”. Tôi cầm nhanh ấn vào túi ngực. “Còn cái nè đưa cho má chị khi nào con út Nga lớn nó dùng, cái vòng đeo tay làm bằng mai rùa Kiên cho chị đó”. “Chị Ngàn. Chị định đi luôn sao?”. “Chị sẽ dìa. Nói giùm má chị cứ yên tâm”. Chị xoa xoa tay lên đầu tôi rồi bất chợt kéo đầu tôi ôm vào ngực chị. Hai con xuồng chòng chành, chòng chành, chị buông tôi ra: “Thôi chị đi kẻo mấy ảnh chờ”. [...]
Chị Ngàn đi một tháng không về, ba tháng không về, chẵn tám tháng thì giải phóng cũng không về. Tôi lớn lên, rồi vô bộ đội chủ lực, đánh đấm liên miên ở biên giới. Thư má tôi viết cũng nói chị Ngàn chưa thấy về ấp. Một thời gian nữa, má tôi biên thư báo tin gia đình bác Tám đã chuyển về phố huyện...”
(Sương Nguyệt Minh, Mùa nước nổi, theo nhandan.vn)
Đề tài của đoạn trích trên là gì?A, Cuộc sống miền Tây.
B, Chiến tranh.
C, Nông thôn.
D, Người lính.
Câu 23 [1122269]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Ngày xưa, đã một lần tôi thấy tội nghiệp nó, khi nó chạy ra đón tôi đi họp về. Nó với tay đỡ lấy bó hoa của tôi, và ngã lăn xuống cầu thang. Máu trên đầu nó loang xuống mặt. Nó không khóc, chỉ mím môi lại và bảo: “Không sao đâu mẹ ạ. Con không đau đâu. Mẹ về, con mừng quá”. Tôi đỡ nó dậy và nói: “Thì đã bao giờ mẹ không về đâu. Chỉ có sớm hay muộn thôi”. Nó hơi cố cười. Dù sao tôi biết lúc ấy, nó rất đau: “Mẹ về sớm, hôm nay là sinh nhật con, mẹ mua hoa cho con, con sung sướng quá nên chạy ra đón”. Tôi cay đắng nhận ra là con nói với tôi bằng tất cả tình cảm và sự mong chờ tình yêu của tôi với nó. Còn tôi. Lúc ấy, tôi không hề nhớ rằng ngày hôm nay là sinh nhật nó. Bó hoa ấy cắm ở hội nghị. Tan cuộc họp, hai ba người đàn ông loe xoe lôi nó ra khỏi những cái lọ và kính cẩn tặng tôi. Họ rất biết kết hợp những nhu cầu của bản thân và hoàn cảnh khách quan bên ngoài, làm sao vừa được lòng những người đàn bà như tôi. Và họ thì chẳng mất gì cả. Chỉ có con tôi là khổ thôi.”
“Ngày xưa, đã một lần tôi thấy tội nghiệp nó, khi nó chạy ra đón tôi đi họp về. Nó với tay đỡ lấy bó hoa của tôi, và ngã lăn xuống cầu thang. Máu trên đầu nó loang xuống mặt. Nó không khóc, chỉ mím môi lại và bảo: “Không sao đâu mẹ ạ. Con không đau đâu. Mẹ về, con mừng quá”. Tôi đỡ nó dậy và nói: “Thì đã bao giờ mẹ không về đâu. Chỉ có sớm hay muộn thôi”. Nó hơi cố cười. Dù sao tôi biết lúc ấy, nó rất đau: “Mẹ về sớm, hôm nay là sinh nhật con, mẹ mua hoa cho con, con sung sướng quá nên chạy ra đón”. Tôi cay đắng nhận ra là con nói với tôi bằng tất cả tình cảm và sự mong chờ tình yêu của tôi với nó. Còn tôi. Lúc ấy, tôi không hề nhớ rằng ngày hôm nay là sinh nhật nó. Bó hoa ấy cắm ở hội nghị. Tan cuộc họp, hai ba người đàn ông loe xoe lôi nó ra khỏi những cái lọ và kính cẩn tặng tôi. Họ rất biết kết hợp những nhu cầu của bản thân và hoàn cảnh khách quan bên ngoài, làm sao vừa được lòng những người đàn bà như tôi. Và họ thì chẳng mất gì cả. Chỉ có con tôi là khổ thôi.”
(Nguyễn Thị Thu Huệ, Hậu thiên đường, theo vanvn.vn)
Chi tiết nào trong đoạn trích cho thấy sự vô tâm của người mẹ đối với con? A, Người mẹ đỡ con dậy sau khi nó ngã lăn xuống cầu thang.
B, Người mẹ an ủi con.
C, Người mẹ nhận ra tình cảm và sự mong chờ tình yêu của con dành cho mình.
D, Người mẹ mang bó hoa về nhà.
Câu 24 [1122270]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Năm nay trời rét đậm hơn mọi năm, lại rét muộn nữa. Rét muộn thì sẽ rét lâu rét dài, tháng ba tháng tư có nắng rồi vẫn rét. Ra giêng hoa đào hoa lê mới đua nhau nở, ai cũng bảo năm nay Tết mùng năm tháng năm sẽ mất vui. Nhưng Tết mùng năm còn lâu mới tới, trời thay đổi tính nết thì con người khổ, khổ vì gieo hạt ngô lúa xuống đất mãi vẫn chưa thấy lá chồi lên. Đất càng ngày càng khô đi. Ở những nương đá mới xếp đất xẹp gí xuống, đợi hạt giống đâm mầm lá lên mới bón thêm phân được. Nhưng lo thì cứ lo vậy thôi, hội hai bảy vẫn chẳng kém vui hơn mọi năm đâu.”
“Năm nay trời rét đậm hơn mọi năm, lại rét muộn nữa. Rét muộn thì sẽ rét lâu rét dài, tháng ba tháng tư có nắng rồi vẫn rét. Ra giêng hoa đào hoa lê mới đua nhau nở, ai cũng bảo năm nay Tết mùng năm tháng năm sẽ mất vui. Nhưng Tết mùng năm còn lâu mới tới, trời thay đổi tính nết thì con người khổ, khổ vì gieo hạt ngô lúa xuống đất mãi vẫn chưa thấy lá chồi lên. Đất càng ngày càng khô đi. Ở những nương đá mới xếp đất xẹp gí xuống, đợi hạt giống đâm mầm lá lên mới bón thêm phân được. Nhưng lo thì cứ lo vậy thôi, hội hai bảy vẫn chẳng kém vui hơn mọi năm đâu.”
(Đỗ Bích Thuý, Tiếng đàn môi sau bờ rào đá, theo vannghequandoi.com.vn)
Phương thức biểu đạt nào không được sử dụng trong đoạn trích trên? A, Biểu cảm.
B, Miêu tả.
C, Tự sự.
D, Nghị luận.
Câu 25 [1122271]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Mỗi tháng hai chị em chạy tiếp sức quán cơm bà chủ thanh toán sáu trăm nghìn đúng ngày mồng hai tháng sau. Hai chị em tính một công vì còn phải thay nhau đi học nhưng đã trang trải đủ học phí tiền nọ tiền kia, thậm chí đã mua được quà sinh nhật vì hầu như tuần nào cũng có lời mời dự sinh nhật... Hai chị em không ăn cơm ở quán. Kiếm cái nồi cơm điện rẻ tiền bỏ ít gạo vào cắm điện kí túc để nồi gầm giường. Bạn bè biết hai đứa nghèo không ai nói gì với quản lí. Cứ thế rồi cảm thấy mình lớn lên. Rồi chịu đựng nổi cái nhìn ông chủ viên chức nhà nước ngành xã hội chiều về hay lại quầy lấy chai bia. Chịu đựng được lời mời chào đi hát với tớ tớ giới thiệu anh này siêu giàu. Chịu đựng được gã nào đó tuần nào cũng gửi tới cái thiếp ướp nước hoa “đến công ty anh giới thiệu việc làm phù hợp lương cao chót vót học làm gì cho phí nhan sắc?”. Gã nào đó khá dai nghe nói nhiều hôm đến quán cơm ăn nhưng không ra mặt...
Cạm bẫy giăng đầy. Ông ơi! Nhưng dòng máu sạch giống như dòng nước chảy từ nguồn ông ơi. Không ai ngăn được! Ông đừng lo.”
“Mỗi tháng hai chị em chạy tiếp sức quán cơm bà chủ thanh toán sáu trăm nghìn đúng ngày mồng hai tháng sau. Hai chị em tính một công vì còn phải thay nhau đi học nhưng đã trang trải đủ học phí tiền nọ tiền kia, thậm chí đã mua được quà sinh nhật vì hầu như tuần nào cũng có lời mời dự sinh nhật... Hai chị em không ăn cơm ở quán. Kiếm cái nồi cơm điện rẻ tiền bỏ ít gạo vào cắm điện kí túc để nồi gầm giường. Bạn bè biết hai đứa nghèo không ai nói gì với quản lí. Cứ thế rồi cảm thấy mình lớn lên. Rồi chịu đựng nổi cái nhìn ông chủ viên chức nhà nước ngành xã hội chiều về hay lại quầy lấy chai bia. Chịu đựng được lời mời chào đi hát với tớ tớ giới thiệu anh này siêu giàu. Chịu đựng được gã nào đó tuần nào cũng gửi tới cái thiếp ướp nước hoa “đến công ty anh giới thiệu việc làm phù hợp lương cao chót vót học làm gì cho phí nhan sắc?”. Gã nào đó khá dai nghe nói nhiều hôm đến quán cơm ăn nhưng không ra mặt...
Cạm bẫy giăng đầy. Ông ơi! Nhưng dòng máu sạch giống như dòng nước chảy từ nguồn ông ơi. Không ai ngăn được! Ông đừng lo.”
(Lê Minh Khuê, Nước trong, theo daibieunhandan.vn)
Đoạn trích tập trung phẩm cách nào ở “hai chị em”? A, Ngay thẳng, trung thực với bà chủ quán cơm.
B, Hiếu thảo với ông.
C, Thật thà, chất phác với bạn bè.
D, Trong sạch, thuần khiết, bất chấp cuộc sống xô bồ, nhiều cạm bẫy chốn thành thị.
Câu 26 [1122272]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Có một bận, bà Trùm Thống mất cắp ở chợ. Con mẹ Cung, xưa nay làm nghề ăn cắp vặt, thừa lúc bà cúi xuống để khảo một mớ cám, nhắc mất của bà cụ miếng sỏ lợn để trong rổ. Cũng chỉ tại đôi mắt lèm kèm, lúc về nhà, bác cả Tỉnh hỏi đến, bà mới biết rằng mất. Người con giai biết mẹ mình con mắt kém; chỉ nói qua loa cho đẹp lòng vợ rằng: “nếu bà mua mà không giữ được, thì lần sau bà cứ để nhà tôi nó đi mua cho. Cái gì bà cũng giữ lấy!...”. Nhưng người con dâu thật là đáo để. Có phải để báo thù sự cay nghiệt của bà mẹ chồng khi xưa không thì không biết, nhưng bác ta dằn vặt bà cụ đến điều. Nào những bà mù lòa như thế thì bà đi chợ làm gì, bà chỉ ăn hại đái nát, coi nhà thì còn nóc, đi chợ để mất cắp, và còn nhiều tội tình nữa góp tích từ lâu, hôm ấy bác ta mới nói ra. Người đàn ông chỉ can vợ qua loa, vì hắn biết rằng chính vợ hắn tuy là vợ kế nhưng đã có công đẻ ra thằng cu Hiếm là người nối dõi tông đường và lại rất đảm đang, chỉ có bà mẹ là khổ, bà yên lặng ngồi phệt xuống đầu hè, bế thằng cũ Hiếm vào lòng; một vài giọt nước mắt từ từ rơi xuống gò má dăn deo. Thằng cu Hiếm cũng không để ý vì nó thấy ngày thường nước mắt bà nó cũng dàn ra như vậy.”
“Có một bận, bà Trùm Thống mất cắp ở chợ. Con mẹ Cung, xưa nay làm nghề ăn cắp vặt, thừa lúc bà cúi xuống để khảo một mớ cám, nhắc mất của bà cụ miếng sỏ lợn để trong rổ. Cũng chỉ tại đôi mắt lèm kèm, lúc về nhà, bác cả Tỉnh hỏi đến, bà mới biết rằng mất. Người con giai biết mẹ mình con mắt kém; chỉ nói qua loa cho đẹp lòng vợ rằng: “nếu bà mua mà không giữ được, thì lần sau bà cứ để nhà tôi nó đi mua cho. Cái gì bà cũng giữ lấy!...”. Nhưng người con dâu thật là đáo để. Có phải để báo thù sự cay nghiệt của bà mẹ chồng khi xưa không thì không biết, nhưng bác ta dằn vặt bà cụ đến điều. Nào những bà mù lòa như thế thì bà đi chợ làm gì, bà chỉ ăn hại đái nát, coi nhà thì còn nóc, đi chợ để mất cắp, và còn nhiều tội tình nữa góp tích từ lâu, hôm ấy bác ta mới nói ra. Người đàn ông chỉ can vợ qua loa, vì hắn biết rằng chính vợ hắn tuy là vợ kế nhưng đã có công đẻ ra thằng cu Hiếm là người nối dõi tông đường và lại rất đảm đang, chỉ có bà mẹ là khổ, bà yên lặng ngồi phệt xuống đầu hè, bế thằng cũ Hiếm vào lòng; một vài giọt nước mắt từ từ rơi xuống gò má dăn deo. Thằng cu Hiếm cũng không để ý vì nó thấy ngày thường nước mắt bà nó cũng dàn ra như vậy.”
(Minh Đạo, Đôi mắt bà Trùm Thống, theo baovannghe.vn)
Câu văn nào thể hiện thái độ của người kể chuyện đối với nhân vật?
A, “Thằng cu Hiếm ... dàn ra như vậy.”
B, “Nhưng người con dâu thật là đáo để.”
C, “Cái gì bà cũng giữ lấy!...”
D, “Có một bận, bà Trùm Thống mất cắp ở chợ.”
Câu 27 [1122273]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Như vậy được hơn một tháng, một hôm đương lúc ngồi nhàn. Dĩ Thành thấy một người tự xưng là sứ giả của Minh Ty, đến xin mời chàng đi. Dĩ Thành toan lảng tránh, thì người ấy nói:
- Đó là mệnh lệnh của đức Diêm Vương. Vì ngài thấy ông là người cương nghị, định đem phẩm trật tặng cho, chứ không làm phiền gì đâu, đừng nên từ chối. Có điều là xin để cho ông được rộng kì hạn, ông sẽ tự đến, tôi đợi ông ở dọc đường.
Nói xong không thấy đâu nữa.”
“Như vậy được hơn một tháng, một hôm đương lúc ngồi nhàn. Dĩ Thành thấy một người tự xưng là sứ giả của Minh Ty, đến xin mời chàng đi. Dĩ Thành toan lảng tránh, thì người ấy nói:
- Đó là mệnh lệnh của đức Diêm Vương. Vì ngài thấy ông là người cương nghị, định đem phẩm trật tặng cho, chứ không làm phiền gì đâu, đừng nên từ chối. Có điều là xin để cho ông được rộng kì hạn, ông sẽ tự đến, tôi đợi ông ở dọc đường.
Nói xong không thấy đâu nữa.”
(Nguyễn Dữ, Chuyện tướng Dạ Xoa, theo Truyền kì mạn lục, NXB Văn học, 2008)
Câu văn in đậm trong đoạn trích khắc họa nhân vật Dĩ Thành bằng cách nào? A, Dùng lời của người kể chuyện để khắc hoạ nhân vật.
B, Nhân vật hiện lên qua lăng kính của nhân vật khác.
C, Nhân vật tự bộc lộ bản thân qua lời nói.
D, Nhân vật được đặt trong tình huống đặc biệt.
Câu 28 [1122274]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Người chồng là tay thợ săn cự phách. Khẩu súng kíp trong tay lão như có mắt. Mỗi khi khẩu súng giơ lên, ít khi có chim chóc hoặc thú rừng nào thoát chết. Đằng sau nhà lão, lông chim, xương thú chất đầy thành đống. Những đống lông chim xơ xác đen xỉn như màu mực tàu, còn những đống xương thú màu đá vôi thì lốm đốm những vệt nước tủy vàng khè, hôi hám. Những đống ấy to như những cái mả. Lão thợ săn như là hiện thân thần Chết của rừng. Chim chóc và thú rừng sợ hãi lão. Cánh thợ săn ở Hua Tát vừa ghen tị, vừa bất bình với lão. Lão không tha bất cứ con vật nào trong tầm súng của mình. Có người kể rằng đã tận mắt nhìn thấy lão bắn chết một con công đang múa. Một con công đang múa nhé: cái đầu cong như lá lúa, cái đuôi xòe nửa vòng cung với đủ màu sắc, tia nắng mặt trời hắt ánh lửa lấp lánh như vàng, đôi chân kheo khéo lượn vòng. Chỉ có tình yêu thì mới lượn vòng tinh tế như thế. Con công đang múa, thế mà - “Đùng” - khẩu súng trong tay lão già giật lên, phụt ra một lưỡi lửa đỏ. Con công ngã gục, cái cánh có ánh cầu vồng ngũ sắc nhòe máu. Vợ lão già đến, khô đét, đen ngòm, âm thầm nhặt con công cho vào cái lếp sau lưng.”
“Người chồng là tay thợ săn cự phách. Khẩu súng kíp trong tay lão như có mắt. Mỗi khi khẩu súng giơ lên, ít khi có chim chóc hoặc thú rừng nào thoát chết. Đằng sau nhà lão, lông chim, xương thú chất đầy thành đống. Những đống lông chim xơ xác đen xỉn như màu mực tàu, còn những đống xương thú màu đá vôi thì lốm đốm những vệt nước tủy vàng khè, hôi hám. Những đống ấy to như những cái mả. Lão thợ săn như là hiện thân thần Chết của rừng. Chim chóc và thú rừng sợ hãi lão. Cánh thợ săn ở Hua Tát vừa ghen tị, vừa bất bình với lão. Lão không tha bất cứ con vật nào trong tầm súng của mình. Có người kể rằng đã tận mắt nhìn thấy lão bắn chết một con công đang múa. Một con công đang múa nhé: cái đầu cong như lá lúa, cái đuôi xòe nửa vòng cung với đủ màu sắc, tia nắng mặt trời hắt ánh lửa lấp lánh như vàng, đôi chân kheo khéo lượn vòng. Chỉ có tình yêu thì mới lượn vòng tinh tế như thế. Con công đang múa, thế mà - “Đùng” - khẩu súng trong tay lão già giật lên, phụt ra một lưỡi lửa đỏ. Con công ngã gục, cái cánh có ánh cầu vồng ngũ sắc nhòe máu. Vợ lão già đến, khô đét, đen ngòm, âm thầm nhặt con công cho vào cái lếp sau lưng.”
(Nguyễn Huy Thiệp, Con thú lớn nhất, theo Truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp với minh hoạ của các hoạ sĩ, NXB Văn học, 2020)
Trong đoạn trích, chi tiết nào khác loại với các chi tiết còn lại? A, Khẩu súng kíp trong tay lão thợ săn như có mắt.
B, Lão từng bắn chết một con công đang múa.
C, Cánh thợ săn ở Hua Tát vừa ghen tị vừa bất bình với lão.
D, Mỗi khi lão thợ săn giơ súng, ít có chim chóc nào thoát chết.
Câu 29 [1122275]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Anh ơi, anh là người đàn ông đẹp nhất và tốt nhất, nhưng em vẫn không muốn ở lại đây, không muốn mãi mãi phải sống ở đây. Cũng như mãi mãi phải sống ở làng quê thì buồn lắm. Nếu em là vợ anh chắc sẽ là một cặp vợ chồng rất đẹp đôi em sẽ sinh cho anh vài ba đứa con, sẽ tráng bánh và bán bánh ở chợ, và đêm đêm ngồi đợi anh về để nấu nước tắm, dọn cơm và rót rượu. Còn anh, ngoài giờ đi làm và chơi với vợ con anh sẽ đi đánh bài, đánh bia và uống bia, đôi lúc cũng đánh vợ giống như nhiều người, nhưng vẫn là một gia đình hạnh phúc, có phải thế không, nhưng mà buồn lắm. Vì mọi cái vui cái buồn đều có thể biết trước, giống hệt những người đã đi trước. Và anh về già cũng sẽ bị hen suyễn, bị thấp khớp như mọi người thợ hầm lò tới tuổi nghỉ hưu. Vậy thì em muốn gì, chắc là anh hỏi thế. Chính em cũng không thật rõ em đang muốn gì. Muốn đến một vùng đất mới, sống trong một hoàn cảnh mới, tự mình phải lựa chọn, phải quyết định, không phụ thuộc vào bất cứ ai, có thể cuộc sống sẽ tốt hơn mà cũng có thể còn tệ hơn. Với phụ nữ, sự lựa chọn hình như chỉ được có một lần, lần đầu. Lầm lỡ một lần là cả đời phó mặc cho may rủi, cho số phận. Em không hối tiếc đã rời nhà đi đến đất mỏ. Nhưng em sẽ ân hận suốt đời nếu em bằng lòng ở lại đây mãi mãi. Em đã biết em là ai đâu. Là một con bé tháo vát và can đảm, dám sống theo ý mình hay chỉ là một con nhóc con nhiều mơ mộng, cuối cùng vì yếu đuối lại phải ỷ dựa vào một ai đó, vào một người đàn ông nào đó.”
“Anh ơi, anh là người đàn ông đẹp nhất và tốt nhất, nhưng em vẫn không muốn ở lại đây, không muốn mãi mãi phải sống ở đây. Cũng như mãi mãi phải sống ở làng quê thì buồn lắm. Nếu em là vợ anh chắc sẽ là một cặp vợ chồng rất đẹp đôi em sẽ sinh cho anh vài ba đứa con, sẽ tráng bánh và bán bánh ở chợ, và đêm đêm ngồi đợi anh về để nấu nước tắm, dọn cơm và rót rượu. Còn anh, ngoài giờ đi làm và chơi với vợ con anh sẽ đi đánh bài, đánh bia và uống bia, đôi lúc cũng đánh vợ giống như nhiều người, nhưng vẫn là một gia đình hạnh phúc, có phải thế không, nhưng mà buồn lắm. Vì mọi cái vui cái buồn đều có thể biết trước, giống hệt những người đã đi trước. Và anh về già cũng sẽ bị hen suyễn, bị thấp khớp như mọi người thợ hầm lò tới tuổi nghỉ hưu. Vậy thì em muốn gì, chắc là anh hỏi thế. Chính em cũng không thật rõ em đang muốn gì. Muốn đến một vùng đất mới, sống trong một hoàn cảnh mới, tự mình phải lựa chọn, phải quyết định, không phụ thuộc vào bất cứ ai, có thể cuộc sống sẽ tốt hơn mà cũng có thể còn tệ hơn. Với phụ nữ, sự lựa chọn hình như chỉ được có một lần, lần đầu. Lầm lỡ một lần là cả đời phó mặc cho may rủi, cho số phận. Em không hối tiếc đã rời nhà đi đến đất mỏ. Nhưng em sẽ ân hận suốt đời nếu em bằng lòng ở lại đây mãi mãi. Em đã biết em là ai đâu. Là một con bé tháo vát và can đảm, dám sống theo ý mình hay chỉ là một con nhóc con nhiều mơ mộng, cuối cùng vì yếu đuối lại phải ỷ dựa vào một ai đó, vào một người đàn ông nào đó.”
(Nguyễn Khải, Đất mỏ, theo nhandan.vn)
Điều gì sau đây không phải là lí do nào khiến cô gái rời bỏ chàng trai? A, Cô gái muốn tự lựa chọn, quyết định cuộc sống của mình.
B, Cô gái muốn biết mình là ai.
C, Cô gái không muốn sống cuộc đời buồn tẻ, biết trước ngày mai.
D, Cô gái không có tình cảm với chàng trai.
Câu 30 [1122276]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Đó là năm 1972.
Tiểu đội trinh sát của tôi được bổ sung một lính mới, rất trẻ, vừa tròn mười tám tuổi. Cậu ta tên là Minh, người Hà Nội. Tuổi trẻ mà, chúng tôi quý nhau ngay như anh em ruột thịt. Một đêm mưa rừng, cánh lính trẻ chúng tôi mắc võng nằm tán gẫu... Tôi lấy tấm hình vợ chưa cưới của mình ra cho đồng đội xem. Đến lượt Minh, cậu ta cầm tấm ảnh trên tay bỗng cười cười cất tiếng:
- Vợ chưa cưới của tiểu đội trưởng rất đẹp... Nhưng chưa đẹp bằng người yêu của em.
Cả tiểu đội nhao nhao:
- Ảnh đâu!... Đưa ra đây xem nào?
Minh gãi đầu buồn bã:
- Các vị quên à?... Trước khi đi B, cấp trên chẳng thu hết các giấy tờ, các tấm ảnh của người thân rồi còn gì.
- Sao mày không cố giấu lấy tấm hình của người yêu?
- Ngày đó không biết, nghe lời cấp trên mới ngốc chứ!
- Người yêu làm nghề gì?
- Học sinh trường múa Việt Nam.
- Trời!
Tất cả trầm trồ xuýt xoa. Bởi chắc chắn rằng học sinh trường múa phải đẹp hớp hồn. Có tiếng nói lại vang lên:
- Tên là gì?
- Tên là Hạnh.
- Làm quen... Và yêu như thế nào, kể cho bọn tao nghe đi.
Minh lại cười cười.
- Ờ thì kể. Nhưng cấm mọi người được cười đấy.”
“Đó là năm 1972.
Tiểu đội trinh sát của tôi được bổ sung một lính mới, rất trẻ, vừa tròn mười tám tuổi. Cậu ta tên là Minh, người Hà Nội. Tuổi trẻ mà, chúng tôi quý nhau ngay như anh em ruột thịt. Một đêm mưa rừng, cánh lính trẻ chúng tôi mắc võng nằm tán gẫu... Tôi lấy tấm hình vợ chưa cưới của mình ra cho đồng đội xem. Đến lượt Minh, cậu ta cầm tấm ảnh trên tay bỗng cười cười cất tiếng:
- Vợ chưa cưới của tiểu đội trưởng rất đẹp... Nhưng chưa đẹp bằng người yêu của em.
Cả tiểu đội nhao nhao:
- Ảnh đâu!... Đưa ra đây xem nào?
Minh gãi đầu buồn bã:
- Các vị quên à?... Trước khi đi B, cấp trên chẳng thu hết các giấy tờ, các tấm ảnh của người thân rồi còn gì.
- Sao mày không cố giấu lấy tấm hình của người yêu?
- Ngày đó không biết, nghe lời cấp trên mới ngốc chứ!
- Người yêu làm nghề gì?
- Học sinh trường múa Việt Nam.
- Trời!
Tất cả trầm trồ xuýt xoa. Bởi chắc chắn rằng học sinh trường múa phải đẹp hớp hồn. Có tiếng nói lại vang lên:
- Tên là gì?
- Tên là Hạnh.
- Làm quen... Và yêu như thế nào, kể cho bọn tao nghe đi.
Minh lại cười cười.
- Ờ thì kể. Nhưng cấm mọi người được cười đấy.”
(Nguyễn Thị Ấm, Sao sáng lấp lánh, theo isach.info)
Trong đoạn trích trên, đặc điểm nào không được khắc hoạ ở nhân vật Minh?A, Trẻ trung.
B, Tếu táo, tinh nghịch.
C, Dũng cảm.
D, Lãng mạn.
Câu 31 [1122277]: Đọc bài thơ và trả lời câu hỏi dưới đây.
MÂY VÀ BÔNG
(Ngô Văn Phú)
Trên trời mây trắng như bông
Ở dưới cánh đồng, bông trắng như mây
Những cô má đỏ hây hây
Đội bông như thể đội mây về làng.
(Theo nhandan.vn)
Bài thơ được viết theo thể thơ nào? A, Tự do.
B, Thất ngôn.
C, Lục bát.
D, Ngũ ngôn.
Câu 32 [1122278]: Đọc đoạn thơ và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Một đời người mà chiến chinh nhiều quá
Em níu giường níu chiếu đợi anh
Em tránh những người con trai đẹp
Đợi anh
Chỉ mong anh về
Áo rách cũng thơm
Chiếc chạn nhỏ với vài đôi đũa mộc
Anh cứ tưởng sau chiến tranh chỉ toàn là hạnh phúc
Chúng ta đã từng vò võ đợi nhau
Nhưng không phải em ơi, cuốc kêu không phải thế”
“Một đời người mà chiến chinh nhiều quá
Em níu giường níu chiếu đợi anh
Em tránh những người con trai đẹp
Đợi anh
Chỉ mong anh về
Áo rách cũng thơm
Chiếc chạn nhỏ với vài đôi đũa mộc
Anh cứ tưởng sau chiến tranh chỉ toàn là hạnh phúc
Chúng ta đã từng vò võ đợi nhau
Nhưng không phải em ơi, cuốc kêu không phải thế”
(Hữu Thỉnh, Nghe tiếng cuốc kêu, theo baoquangngai.vn)
Giọng điệu chủ đạo của đoạn thơ là gì?A, Đau đớn, ai oán.
B, Xót xa, đắng đót.
C, Phẫn giận, hờn căm.
D, Chua chát, tủi hổ.
Câu 33 [1122279]: Đọc đoạn thơ và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Những ngón chân xương xẩu, móng dài và đen toẽ ra như móng chân gà mái
Đã năm năm, mười lăm năm, ba mươi năm và nửa đời tôi thấy
Những người đàn bà xuống gánh nước sông
Những bối tóc vỡ xối xả trên lưng áo mềm và ướt
Một bàn tay họ bám vào đầu đòn gánh bé bỏng chơi vơi
Bàn tay kia bấu vào mây trắng
Sông gục mặt vào bờ đất lần đi
Những đàn ông mang cần câu và cơn mưa biển ra khỏi nhà lặng lẽ
Những con cá thiêng quay mặt khóc
Những chiếc phao ngô chết nổi
Những người đàn ông giận dữ, buồn bã và bỏ đi”
“Những ngón chân xương xẩu, móng dài và đen toẽ ra như móng chân gà mái
Đã năm năm, mười lăm năm, ba mươi năm và nửa đời tôi thấy
Những người đàn bà xuống gánh nước sông
Những bối tóc vỡ xối xả trên lưng áo mềm và ướt
Một bàn tay họ bám vào đầu đòn gánh bé bỏng chơi vơi
Bàn tay kia bấu vào mây trắng
Sông gục mặt vào bờ đất lần đi
Những đàn ông mang cần câu và cơn mưa biển ra khỏi nhà lặng lẽ
Những con cá thiêng quay mặt khóc
Những chiếc phao ngô chết nổi
Những người đàn ông giận dữ, buồn bã và bỏ đi”
(Nguyễn Quang Thiều, Những người đàn bà gánh nước sông, theo tapchisonglam.vn)
Trong đoạn thơ, chi tiết nào sau đây mang màu sắc siêu thực? A, “Những người đàn ông giận dữ, buồn bã và bỏ đi”.
B, “Những bối tóc vỡ xối xả trên lưng áo mềm và ướt”.
C, “Những ngón chân xương xẩu, móng dài và đen toẽ ra như móng chân gà mái”.
D, “Những con cá thiêng quay mặt khóc”.
Câu 34 [1122280]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
Nhà em cách bốn quả đồi
Cách ba ngọn núi, cách đôi quãng rừng,
Nhà em xa cách quá chừng,
Em van anh đấy, anh đừng thương em.
Nhà em cách bốn quả đồi
Cách ba ngọn núi, cách đôi quãng rừng,
Nhà em xa cách quá chừng,
Em van anh đấy, anh đừng thương em.
(Nguyễn Bính, Vài nét rừng, theo Nguyễn Bính Thơ và đời, NXB Văn học, 2003)
Sự giảm dần của các từ chỉ số lượng (in đậm) trong bài thơ có ý nghĩa gì? A, Nhấn mạnh khoảng cách địa lí giữa “em” với “anh”.
B, Biểu đạt cho sự rút ngắn, thu hẹp dần khoảng cách giữa “em” và “anh”, từ đó bộc lộ khao khát gần gũi, yêu thương trong cô gái, bất chấp sự cách trở của không gian địa lí.
C, Là một cách đếm chi tiết, cụ thể cho những cách trở trên con đường từ nhà “em” đến nhà “anh”.
D, Là một cách đo khoảng cách từ nhà “em” đến nhà “anh”.
Câu 35 [1122281]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Hôm nay đi chùa Hương
Hoa cỏ mờ hơi sương
Cùng thầy me em dậy
Em vấn đầu soi gương.
Khăn nhỏ, đuôi gà cao
Em đeo dải yếm đào
Quần lĩnh, áo the mới
Tay cầm nón quai thao.”
“Hôm nay đi chùa Hương
Hoa cỏ mờ hơi sương
Cùng thầy me em dậy
Em vấn đầu soi gương.
Khăn nhỏ, đuôi gà cao
Em đeo dải yếm đào
Quần lĩnh, áo the mới
Tay cầm nón quai thao.”
(Nguyễn Nhược Pháp, Chùa Hương, theo nhandan.vn)
Chi tiết nào không gợi tả vẻ đẹp của cô gái? A, “Khăn nhỏ, đuôi gà cao”.
B, “Quần lĩnh, áo the mới”.
C, “Em đeo dải yếm đào”.
D, “Em vấn đầu soi gương”.
Câu 36 [1122282]: Đọc bài thơ và trả lời câu hỏi dưới đây.
Sàn nhà sạch bong
Chậu cảnh cuối cùng đã tưới xong
Người khách cuối cùng rời đi sau một lời chúc đẹp
Cầu dao đã dập
Cả tòa nhà cơ quan lặng phắc
Chỉ còn ta với ấm trà vừa pha
Pha trà đãi khách
Khách chưa kịp chờ trà ngấm đã vội đi
Ngoài kia nườm nượp chợ đông
Trăm nghìn âm thanh theo Tết về
Người rẽ lao xao tìm lối
Ta làm chi với ấm trà bé nhỏ
Đang lặng lẽ tỏa hương?
Thanh khiết còn một chút này
Tĩnh lặng còn một chút này
Năm cũ chiều nay chưa qua
Năm mới ngày mai chưa tới
Ta một mình trong nhập nhoạng chiều
luẩn quẩn nghĩ về việc làm sao mang theo, làm sao để lại.
Trà một mình thơm.
BUỔI CHIỀU CUỐI CÙNG
(Nguyễn Thuý Quỳnh)
Sách đã gọn gàng trên kệSàn nhà sạch bong
Chậu cảnh cuối cùng đã tưới xong
Người khách cuối cùng rời đi sau một lời chúc đẹp
Cầu dao đã dập
Cả tòa nhà cơ quan lặng phắc
Chỉ còn ta với ấm trà vừa pha
Pha trà đãi khách
Khách chưa kịp chờ trà ngấm đã vội đi
Ngoài kia nườm nượp chợ đông
Trăm nghìn âm thanh theo Tết về
Người rẽ lao xao tìm lối
Ta làm chi với ấm trà bé nhỏ
Đang lặng lẽ tỏa hương?
Thanh khiết còn một chút này
Tĩnh lặng còn một chút này
Năm cũ chiều nay chưa qua
Năm mới ngày mai chưa tới
Ta một mình trong nhập nhoạng chiều
luẩn quẩn nghĩ về việc làm sao mang theo, làm sao để lại.
Trà một mình thơm.
(Theo nhandan.vn)
Dòng thơ nào sau đây tô đậm cho nhịp sống bận rộn, hối hả của con người trong thời khắc cuối năm? A, “Ta một mình trong nhập nhoạng chiều”.
B, “Người khách cuối cùng rời đi sau một lời chúc đẹp”.
C, “Cả tòa nhà cơ quan lặng phắc”.
D, “Khách chưa kịp chờ trà ngấm đã vội đi”.
Câu 37 [1122283]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Thuở ấy tôi mới lên mười
Còn em lên bảy, theo tôi cả ngày
Quần em dệt kín cỏ may
Áo tôi đứt cúc, mực dây tím bầm
Tuổi thơ chân đất đầu trần
Từ trong lấm láp em thầm lớn lên
Thế rồi xinh đẹp là em
Em ra tỉnh học em quên một người
Cái hôm nghỉ Tết vừa rồi
Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò
Gặp tôi, em hỏi hững hờ
“Anh chưa lấy vợ, còn chờ đợi ai?”
Em đi để lại chuỗi cười
Trong tôi vỡ một khoảng trời pha lê”
(Phạm Công Trứ, Lời thề cỏ may, theo nhandan.vn)
Dòng thơ nào thể hiện sự thay đổi trong tình cảm “em” dành cho “tôi”?A, “Thế rồi xinh đẹp là em”.
B, “Còn em lên bảy, theo tôi cả ngày”.
C, “Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò”.
D, “Gặp tôi, em hỏi hững hờ”.
Câu 38 [1122284]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Lần đầu gặp nhau tình đầu chưa có
Chỉ nhớ mắt đầm má non tay nhỏ
Chiều vẩn vơ leo tầu điện trốn về nhà
Tối lẽo đẽo theo trăng về nẻo nhớ
Môi rằm đầu run bắn nụ hôn mơ
Bím thắt tóc đôi
Miệng cười trong vắt
áo sáng hồn nhiên ngực hiền mây ấm lòng lành
quyết liệt nhân từ long lanh...”
“Lần đầu gặp nhau tình đầu chưa có
Chỉ nhớ mắt đầm má non tay nhỏ
Chiều vẩn vơ leo tầu điện trốn về nhà
Tối lẽo đẽo theo trăng về nẻo nhớ
Môi rằm đầu run bắn nụ hôn mơ
Bím thắt tóc đôi
Miệng cười trong vắt
áo sáng hồn nhiên ngực hiền mây ấm lòng lành
quyết liệt nhân từ long lanh...”
(Hữu Việt, Tình đầu, theo nhandan.vn)
Từ nào trong đoạn trích không phải là từ láy? A, “long lanh”.
B, “lẽo đẽo”.
C, “lòng lành”.
D, “vẩn vơ”.
Câu 39 [1122285]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Nếu một ngày có ai ngang qua cửa
Thì đó là cơn gió
có thể là cơn gió đó thôi
ngang qua cửa đùa chơi
như trẻ nhỏ
Lẽ gì khi về già
mình lại ngóng có ai ngang qua cửa,
như một niềm vui
nho nhỏ
Ngày chiến tranh nhiều đêm đi một mình giữa rừng
không hề cô đơn
sao bây giờ ở phố
cứ nhìn mãi cơn gió ngang qua cửa”
“Nếu một ngày có ai ngang qua cửa
Thì đó là cơn gió
có thể là cơn gió đó thôi
ngang qua cửa đùa chơi
như trẻ nhỏ
Lẽ gì khi về già
mình lại ngóng có ai ngang qua cửa,
như một niềm vui
nho nhỏ
Ngày chiến tranh nhiều đêm đi một mình giữa rừng
không hề cô đơn
sao bây giờ ở phố
cứ nhìn mãi cơn gió ngang qua cửa”
(Thanh Thảo, Nếu một ngày có ai ngang qua cửa, theo vannghequandoi.com.vn)
Tâm trạng nổi bật của nhân vật trữ tình trong bài thơ là gì? A, Trống trải.
B, Cô đơn.
C, Buồn đau.
D, Uất ức.
Câu 40 [1122286]: Đọc bài thơ và trả lời câu hỏi dưới đây.
giọt mưa lạnh buốt buổi chiều
con đường ngày qua hoa nở
cây đơn độc đứng liêu xiêu
buổi chiều lặng nghe tiếng mưa
những giọt cuối cùng rơi xuống
gió lạnh đứng ngoài cửa kính
rét run khóc lóc từng hồi
thế là mùa thu đi rồi
những bông hoa mùa thu ấy
thế là đi rồi cô gái
mắt nai ngơ ngác của tôi
buổi chiều nghe giọt mưa rơi
những bông hoa mùa thu ấy.
BUỔI CHIỀU
(Nguyễn Linh Khiếu)
thế là mùa đông đã đếngiọt mưa lạnh buốt buổi chiều
con đường ngày qua hoa nở
cây đơn độc đứng liêu xiêu
buổi chiều lặng nghe tiếng mưa
những giọt cuối cùng rơi xuống
gió lạnh đứng ngoài cửa kính
rét run khóc lóc từng hồi
thế là mùa thu đi rồi
những bông hoa mùa thu ấy
thế là đi rồi cô gái
mắt nai ngơ ngác của tôi
buổi chiều nghe giọt mưa rơi
những bông hoa mùa thu ấy.
(Theo nhandan.vn)
Yếu tố nào sau đây không gợi tả bối cảnh nảy sinh tâm trạng của nhân vật trữ tình? A, Cô gái ra đi.
B, Buổi chiều.
C, Mưa lạnh.
D, Con đường hoa nở.
Câu 41 [1122287]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Rừng sâu đầy bí hiểm. Nhưng rừng sâu cũng là điểm tựa, là chốn nương thân, bởi cuộc đời ta gắn bó với rừng. Ơ thần Núi, thần Sông, thần Mưa, thần Gió, thần Lửa! Thần của các thần!... Ðó là câu mở đầu cho mọi bài cúng, là tiếng kêu gọi thiết tha của các nhân vật trong những bản trường ca hùng tráng dài bất tận, được miệng người già kể, rồi sau đó lan truyền sang con cháu, các thành viên của cộng đồng, từ đời này qua đời khác, như là sự nhắc nhở rằng, cái Núi, cái Sông, cái Lửa, cái Gió, cái Mưa kia không phải tự nhiên mà có. Nó có được là nhờ sự kì diệu của thần linh (Yàng). Yàng vừa là Trời, vừa là thần linh như người Việt vẫn thường gọi, nhưng có cái khác, ấy là ở nơi đây, mỗi vật dụng đều có Yàng của mình.
Mỗi loài cây, loài con cũng có Yàng của mình. Ðối với con người ta, Yàng là thần linh, lại cũng là bạn, là một thành viên trong sinh hoạt cộng đồng, có ưu có khuyết, có đúng có sai. Ưu thì ta học, ta theo. Khuyết thì ta làm lễ “phê bình”, nếu quá nữa ta làm lễ chia tay “li dị” luôn! Tất thảy, nhất nhất đều được hội đồng già làng xét xử và vị già làng có tín nhiệm nhất ra quyết định.”
“Rừng sâu đầy bí hiểm. Nhưng rừng sâu cũng là điểm tựa, là chốn nương thân, bởi cuộc đời ta gắn bó với rừng. Ơ thần Núi, thần Sông, thần Mưa, thần Gió, thần Lửa! Thần của các thần!... Ðó là câu mở đầu cho mọi bài cúng, là tiếng kêu gọi thiết tha của các nhân vật trong những bản trường ca hùng tráng dài bất tận, được miệng người già kể, rồi sau đó lan truyền sang con cháu, các thành viên của cộng đồng, từ đời này qua đời khác, như là sự nhắc nhở rằng, cái Núi, cái Sông, cái Lửa, cái Gió, cái Mưa kia không phải tự nhiên mà có. Nó có được là nhờ sự kì diệu của thần linh (Yàng). Yàng vừa là Trời, vừa là thần linh như người Việt vẫn thường gọi, nhưng có cái khác, ấy là ở nơi đây, mỗi vật dụng đều có Yàng của mình.
Mỗi loài cây, loài con cũng có Yàng của mình. Ðối với con người ta, Yàng là thần linh, lại cũng là bạn, là một thành viên trong sinh hoạt cộng đồng, có ưu có khuyết, có đúng có sai. Ưu thì ta học, ta theo. Khuyết thì ta làm lễ “phê bình”, nếu quá nữa ta làm lễ chia tay “li dị” luôn! Tất thảy, nhất nhất đều được hội đồng già làng xét xử và vị già làng có tín nhiệm nhất ra quyết định.”
(Trung Trung Đỉnh, Thần linh ơi, ta có các già làng, theo cand.com.vn)
Theo đoạn trích, ai là người ra quyết định phán xét mọi đúng - sai, ưu - khuyết trong cộng đồng? A, Yàng.
B, Già làng.
C, Thần của các thần.
D, Hội đồng già làng.
Câu 42 [1122288]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Đã bao năm nay như thế. Mỗi lần Hồ Tây lăn tăn ánh vàng nắng thu, mỗi lần những chòm mây mùa thu dãy Ba Vì và dãy Tam Đảo soi vào lòng sóng Hồ Tây, thì (ba mươi sáu) phố phường Hà Nội lại thấy xuất hiện cái bóng dáng êm ả của người gánh cốm Vòng tiến vào theo đường cửa ô Cầu Giấy. Lúc này cũng là lúc khắp nơi nơi, nắng mùa thu đang vẫy những đốm trứng cuốc vào mọi trái chuối tiêu đang vuốt cong lên cái màu vàng ngọt, và nắng mùa thu cũng đang làm bóng lên cái màu đỏ hổ phách bay phấn của những quả hồng trứng cũng đang vểnh hết cả tai hồng lên. Không hiểu đây là sự dàn xếp của mùa thu Việt Nam hay là sự hẹn hò của thời trân phẩm quả mà chuối tiêu trứng cuốc lại hay gặp mùa cốm và cốm lại gặp hồng trứng. Chất nó ăn ý với nhau mà màu sắc nó còn gắn bó với nhau hơn nữa.”
“Đã bao năm nay như thế. Mỗi lần Hồ Tây lăn tăn ánh vàng nắng thu, mỗi lần những chòm mây mùa thu dãy Ba Vì và dãy Tam Đảo soi vào lòng sóng Hồ Tây, thì (ba mươi sáu) phố phường Hà Nội lại thấy xuất hiện cái bóng dáng êm ả của người gánh cốm Vòng tiến vào theo đường cửa ô Cầu Giấy. Lúc này cũng là lúc khắp nơi nơi, nắng mùa thu đang vẫy những đốm trứng cuốc vào mọi trái chuối tiêu đang vuốt cong lên cái màu vàng ngọt, và nắng mùa thu cũng đang làm bóng lên cái màu đỏ hổ phách bay phấn của những quả hồng trứng cũng đang vểnh hết cả tai hồng lên. Không hiểu đây là sự dàn xếp của mùa thu Việt Nam hay là sự hẹn hò của thời trân phẩm quả mà chuối tiêu trứng cuốc lại hay gặp mùa cốm và cốm lại gặp hồng trứng. Chất nó ăn ý với nhau mà màu sắc nó còn gắn bó với nhau hơn nữa.”
(Nguyễn Tuân, Cốm, theo Nguyễn Tuân toàn tập, tập IV, NXB Văn học, 2000)
Cụm từ “thời trân phẩm quả” (in đậm) chỉ những sản vật nào được nhắc đến trong đoạn trích? A, Hồng trứng, cốm Vòng, chuối tiêu trứng cuốc.
B, Hồng trứng, cốm Vòng, nắng thu.
C, Cốm Vòng, chuối tiêu trứng cuốc, chòm mây mùa thu.
D, Hồng trứng, chuối tiêu trứng cuốc, nắng thu.
Câu 43 [1122289]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Quê tôi, chỉ vụ tháng mười khô ráo người ta mới cấy lúa nếp, đương nhiên là lúa nếp cái hoa vàng kén đất hơn mẹ chồng thời ấy kén dâu. Bọn chuột vốn là loại tinh ranh, lại rất sành ăn, thường dồn về những ruộng lúa nếp, cũng là những thửa ruộng gặt sau cùng. Khi cánh đồng lúa thu hẹp dần, lũ chuột buộc phải tìm cách ẩn náu trong hang.
Hang chuột phát hiện không khó. Chúng đầy rẫy trên khắp cánh đồng. Cái khó nhất là đoán xem trong hang có chuột hay không, chuột to hay bé. Khi quyết định tấn công một hang chuột nào đó, chúng tôi có đủ các cách khác nhau. Thông dụng nhất là dùng thuổng đào. Nếu gặp đất rắn, việc đào khó khăn thì có thể dùng ngay rạ trên đồng đốt lên rồi quạt khói hun chuột. Còn có cách nữa là thay nhau múc nước đổ vào tổ hang. Chuột không chịu được khói và nước sẽ phải theo ngách thoát hiểm ra ngoài và chúng tôi chỉ chờ có thế để chịt cổ.”
“Quê tôi, chỉ vụ tháng mười khô ráo người ta mới cấy lúa nếp, đương nhiên là lúa nếp cái hoa vàng kén đất hơn mẹ chồng thời ấy kén dâu. Bọn chuột vốn là loại tinh ranh, lại rất sành ăn, thường dồn về những ruộng lúa nếp, cũng là những thửa ruộng gặt sau cùng. Khi cánh đồng lúa thu hẹp dần, lũ chuột buộc phải tìm cách ẩn náu trong hang.
Hang chuột phát hiện không khó. Chúng đầy rẫy trên khắp cánh đồng. Cái khó nhất là đoán xem trong hang có chuột hay không, chuột to hay bé. Khi quyết định tấn công một hang chuột nào đó, chúng tôi có đủ các cách khác nhau. Thông dụng nhất là dùng thuổng đào. Nếu gặp đất rắn, việc đào khó khăn thì có thể dùng ngay rạ trên đồng đốt lên rồi quạt khói hun chuột. Còn có cách nữa là thay nhau múc nước đổ vào tổ hang. Chuột không chịu được khói và nước sẽ phải theo ngách thoát hiểm ra ngoài và chúng tôi chỉ chờ có thế để chịt cổ.”
(Tạ Duy Anh, Chuột đồng nướng, theo vanvn.vn)
Chi tiết nào sau đây không cùng nhóm với các chi tiết còn lại? A, Bọn chuột vốn là loại tinh ranh, lại rất sành ăn, thường dồn về những ruộng lúa nếp.
B, Khi cánh đồng lúa thu hẹp dần, lũ chuột buộc phải tìm cách ẩn náu trong hang.
C, Lúa nếp cái hoa vàng kén đất hơn mẹ chồng kén dâu.
D, Chuột không chịu được khói và nước sẽ phải theo ngách thoát hiểm ra ngoài.
Câu 44 [1122290]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Sơn Trà bây giờ đã thành một địa điểm du lịch nghỉ dưỡng nổi tiếng cả thế giới. Một quần thể khách sạn và khu resort cực kì cao cấp nương theo cây lá và sinh thái để mọc lên. Khách du lịch đến đây, vừa thư thái hưởng thụ những tiện ích phục vụ xa hoa, lại có thể thả lỏng lòng mình mà nghe gió hát, chim reo, ngắm voọc nâu, voọc trắng chuyền cành thân thiện... Nhiều tỉ phú thế giới đã đến đây nghỉ lại. Có những đám cưới vương giả của con cái những nhà giàu siêu sang trên thế giới đã diễn ra ở đây... Sơn Trà cũng là một địa điểm cho nhiều cuộc gặp gỡ lãnh đạo cấp cao của các quốc gia trên toàn cầu và đã mấy lần được chọn để tổ chức Hội nghị thượng đỉnh APEC. Bây giờ thì cả những nghĩa tình xưa cùng với cả những thù nghịch xưa, đã trở nên bạn bè, là đối tác tin cậy và hiểu biết lẫn nhau, cùng hẹn đến Sơn Trà, để cùng bàn cách làm ăn, cùng phát triển và thịnh vượng.”
“Sơn Trà bây giờ đã thành một địa điểm du lịch nghỉ dưỡng nổi tiếng cả thế giới. Một quần thể khách sạn và khu resort cực kì cao cấp nương theo cây lá và sinh thái để mọc lên. Khách du lịch đến đây, vừa thư thái hưởng thụ những tiện ích phục vụ xa hoa, lại có thể thả lỏng lòng mình mà nghe gió hát, chim reo, ngắm voọc nâu, voọc trắng chuyền cành thân thiện... Nhiều tỉ phú thế giới đã đến đây nghỉ lại. Có những đám cưới vương giả của con cái những nhà giàu siêu sang trên thế giới đã diễn ra ở đây... Sơn Trà cũng là một địa điểm cho nhiều cuộc gặp gỡ lãnh đạo cấp cao của các quốc gia trên toàn cầu và đã mấy lần được chọn để tổ chức Hội nghị thượng đỉnh APEC. Bây giờ thì cả những nghĩa tình xưa cùng với cả những thù nghịch xưa, đã trở nên bạn bè, là đối tác tin cậy và hiểu biết lẫn nhau, cùng hẹn đến Sơn Trà, để cùng bàn cách làm ăn, cùng phát triển và thịnh vượng.”
(Nguyễn Thành Phong, Nhìn ra biển rộng, trời cao..., theo baovannghe.com.vn)
Trong đoạn trích, dẫn chứng nào không minh hoạ cho nội dung “Sơn Trà bây giờ đã thành một địa điểm du lịch nghỉ dưỡng nổi tiếng cả thế giới.”? A, Nhiều tỉ phú thế giới đã đến đây nghỉ lại.
B, Đã mấy lần Sơn Trà được chọn để tổ chức Hội nghị thượng đỉnh APEC.
C, Khách du lịch đến đây, vừa thư thái hưởng thụ những tiện ích phục vụ xa hoa, lại có thể thả lỏng lòng mình mà nghe gió hát, chim reo, ngắm voọc nâu, voọc trắng chuyền cành thân thiện...
D, Một quần thể khách sạn và khu resort cực kì cao cấp nương theo cây lá và sinh thái để mọc lên.
Câu 45 [1122291]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Dọn dẹp xong mới nghĩ đến việc sửa sang sơn tút lại những khoảng tường ố vàng. Những cánh cửa xệ xuống chạm sàn. Gần Tết, cánh thợ nề, thợ mộc làm không hết việc. Công một ngày có khi đến cả triệu đồng gọi họ vẫn không dễ. Khắp phố phường vang dội tiếng máy cắt gạch, máy khoan tường. Thợ thuyền tối đến tụ tập rượu chè rôm rả khắp ngõ xóm. Vài anh hứng chí mang chiếc loa thùng kéo tay ra hát karaoke. Nửa đêm rồi vẫn còn giọng khê nồng nặc “Con biết xuân này mẹ chờ tin con...”. Ông lão hàng xóm không ngủ được thò đầu ra ngoài ban công quát “Tết nhất ai bắt chúng mày ở đây làm gì...”.”
“Dọn dẹp xong mới nghĩ đến việc sửa sang sơn tút lại những khoảng tường ố vàng. Những cánh cửa xệ xuống chạm sàn. Gần Tết, cánh thợ nề, thợ mộc làm không hết việc. Công một ngày có khi đến cả triệu đồng gọi họ vẫn không dễ. Khắp phố phường vang dội tiếng máy cắt gạch, máy khoan tường. Thợ thuyền tối đến tụ tập rượu chè rôm rả khắp ngõ xóm. Vài anh hứng chí mang chiếc loa thùng kéo tay ra hát karaoke. Nửa đêm rồi vẫn còn giọng khê nồng nặc “Con biết xuân này mẹ chờ tin con...”. Ông lão hàng xóm không ngủ được thò đầu ra ngoài ban công quát “Tết nhất ai bắt chúng mày ở đây làm gì...”.”
(Đỗ Phấn, Nhịp phố đón xuân, theo vanhocsaigon.com)
Nội dung chính của đoạn trích là gì? A, Khung cảnh sửa sang, không khí chuẩn bị đón Tết khắp phố phường, ngõ xóm.
B, Cảnh sơn tút lại những khoảng tường ố vàng.
C, Cảnh thợ thuyền tụ tập rượu chè khắp ngõ xóm.
D, Sự bận rộn của cánh thợ nề, thợ mộc trước Tết.
Câu 46 [1122292]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“27.4.70
Thường đã bị bắt sống?!!
Ôi, đứa con trai duy nhất của một bà mẹ già đã suốt một cuộc đời cặm cụi nuôi con, ước mơ hi vọng cũng chỉ là đứa con ấy... bây giờ!!! Ôi đứa em ngoan ngoãn dịu hiền, đứa em sâu sắc và sớm trưởng thành trong cách mạng, đứa em của mình giờ đây đã nằm trong bàn tay đẫm máu của kẻ thù.
Bất giác mình nhớ lại một đêm cuối cùng mình gặp Thường. Hôm ấy ánh trăng mờ đã soi tỏ nét mặt buồn buồn của em, em cầm tay mình nói khẽ: “Chắc lần này không gặp chị nữa đâu”. Mình la em: “Sao lại nói bậy như vậy”. Nhưng giọng em trầm trầm: “Không bậy đâu chị à. Làm cách mạng hi sinh là chuyện thường tình. Em đã sống mười năm nay, may mắn nhiều rồi không lẽ may mắn hoài vậy sao.”.
Chao ôi sao em lại tiên đoán như vậy để hôm nay lòng chị rớm máu khi hay tin em sa vào tay giặc. Vậy là hết đó sao em? Không còn được gặp lại đứa em giản dị hiền lành của quê hương Phổ Hiệp nữa hay sao? Đau buồn bây giờ không thể biểu hiện bằng nước mắt mà hãy bằng ý chí trả thù, bằng sự nghiến răng lại ngẩng đầu mà bước tiếp chặng đường gian khổ.”
“27.4.70
Thường đã bị bắt sống?!!
Ôi, đứa con trai duy nhất của một bà mẹ già đã suốt một cuộc đời cặm cụi nuôi con, ước mơ hi vọng cũng chỉ là đứa con ấy... bây giờ!!! Ôi đứa em ngoan ngoãn dịu hiền, đứa em sâu sắc và sớm trưởng thành trong cách mạng, đứa em của mình giờ đây đã nằm trong bàn tay đẫm máu của kẻ thù.
Bất giác mình nhớ lại một đêm cuối cùng mình gặp Thường. Hôm ấy ánh trăng mờ đã soi tỏ nét mặt buồn buồn của em, em cầm tay mình nói khẽ: “Chắc lần này không gặp chị nữa đâu”. Mình la em: “Sao lại nói bậy như vậy”. Nhưng giọng em trầm trầm: “Không bậy đâu chị à. Làm cách mạng hi sinh là chuyện thường tình. Em đã sống mười năm nay, may mắn nhiều rồi không lẽ may mắn hoài vậy sao.”.
Chao ôi sao em lại tiên đoán như vậy để hôm nay lòng chị rớm máu khi hay tin em sa vào tay giặc. Vậy là hết đó sao em? Không còn được gặp lại đứa em giản dị hiền lành của quê hương Phổ Hiệp nữa hay sao? Đau buồn bây giờ không thể biểu hiện bằng nước mắt mà hãy bằng ý chí trả thù, bằng sự nghiến răng lại ngẩng đầu mà bước tiếp chặng đường gian khổ.”
(Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm, theo isach.info)
Ý chí vượt lên trên nỗi đau buồn ở nhân vật trữ tình được thể hiện qua câu văn nào trong đoạn trích? A, “Bất giác mình nhớ lại một đêm cuối cùng mình gặp Thường.”
B, “Ôi đứa em ngoan ngoãn dịu hiền, đứa em sâu sắc và sớm trưởng thành trong cách mạng, đứa em của mình giờ đây đã nằm trong bàn tay đẫm máu của kẻ thù.”
C, “Chao ôi sao em lại tiên đoán như vậy để hôm nay lòng chị rớm máu khi hay tin em sa vào tay giặc.”
D, “Đau buồn bây giờ không thể biểu hiện bằng nước mắt mà hãy bằng ý chí trả thù, bằng sự nghiến răng lại ngẩng đầu mà bước tiếp chặng đường gian khổ.”
Câu 47 [1122293]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Thì ra phở không những là một món ăn, một sự thích thú cho khứu giác, mà còn là cả một vấn đề; vấn đề ăn phở, vấn đề làm phở.
Muốn thấu triệt hai phương diện của vấn đề, chúng ta cần phải bỏ mấy tiếng đồng hồ lên trước cửa đường Hàng Than để quan sát một hàng phở nổi danh nhất bấy giờ; phở Tráng - mà có người yêu mến quá mực đã gọi (chẳng biết đùa hay thực?) là “Vua phở 1952”.
Tráng là tên ông “Vua phở” này. Nhưng người ta không gọi anh bằng tên, cũng như người ta ít khi gọi những hàng phở ngon bằng tên của người bán, mà gọi bằng tên phố người hàng phở đứng bán (như phở Tráng thì gọi là phở Hàng Than, phở Sứt thì gọi là phở Hàng Khay), hoặc gọi bằng sước hiệu (như phở Lùn, phở Cụt, phở Mũ Đỏ) hoặc gọi bằng đặc điểm nào đó của cái cửa hàng (phở xe đầu Hàng Cá), hoặc gọi bằng tên tự (như phở Đông Mỹ, phở Tân Tân, Phú Xuân) và có khi lại gọi bằng một phù hiệu (như phở Tầu Bay, Tầu Bò)...
Vậy thì ông vua ấy tên là Tráng, nhưng người ta vẫn gọi là phở Hàng Than.”
“Thì ra phở không những là một món ăn, một sự thích thú cho khứu giác, mà còn là cả một vấn đề; vấn đề ăn phở, vấn đề làm phở.
Muốn thấu triệt hai phương diện của vấn đề, chúng ta cần phải bỏ mấy tiếng đồng hồ lên trước cửa đường Hàng Than để quan sát một hàng phở nổi danh nhất bấy giờ; phở Tráng - mà có người yêu mến quá mực đã gọi (chẳng biết đùa hay thực?) là “Vua phở 1952”.
Tráng là tên ông “Vua phở” này. Nhưng người ta không gọi anh bằng tên, cũng như người ta ít khi gọi những hàng phở ngon bằng tên của người bán, mà gọi bằng tên phố người hàng phở đứng bán (như phở Tráng thì gọi là phở Hàng Than, phở Sứt thì gọi là phở Hàng Khay), hoặc gọi bằng sước hiệu (như phở Lùn, phở Cụt, phở Mũ Đỏ) hoặc gọi bằng đặc điểm nào đó của cái cửa hàng (phở xe đầu Hàng Cá), hoặc gọi bằng tên tự (như phở Đông Mỹ, phở Tân Tân, Phú Xuân) và có khi lại gọi bằng một phù hiệu (như phở Tầu Bay, Tầu Bò)...
Vậy thì ông vua ấy tên là Tráng, nhưng người ta vẫn gọi là phở Hàng Than.”
(Vũ Bằng, Phở bò, món quà căn bản, theo Món ngon Hà Nội, NXB Lao động, 2009)
Theo đoạn trích, tên phở Hàng Than được gọi theo cách gọi nào? A, Sước hiệu.
B, Đặc điểm nào đó của cái cửa hàng.
C, Tên phố người hàng phở đứng bán.
D, Phù hiệu.
Câu 48 [1122294]: “Việc đầu tiên của một chuyến câu là kiếm mồi. Sáng sớm, từ lúc 5 giờ, những người bạn thả xuống biển một tấm lưới gọi là lưới chuồn. Cá Chuồn là loại cá ăn ở tầng nước trên cùng. Lưới chuồn rộng khoảng 1 mét, dài khoảng gần 30 mét mỗi tấm. 80 tấm lưới nhỏ như vậy ghép lại thành tấm lưới dài hơn 10 hải lí (trên 20 km). Rải hết lưới chuồn cũng mất gần 2 giờ đồng hồ. Sau bữa sáng là tới giờ thu lưới. Những con cá Chuồn có đôi vây dài như đôi cánh, có thể bay lên khỏi mặt nước hàng chục mét, mắc đầy trong lưới sẽ là mồi để nhử những con cá Bò Gù háu ăn được gỡ ra, ướp đá dùng dần. Nhưng khi thu lưới chuồn, điều thú vị lại nằm ở những con cá khác mắc trong lưới; thường loài cá Nóc gai mắc lưới nhiều nhất; “Đặc sản đấy anh ạ. Chỉ có ra biển mới được ăn loại này”. Những con cá Nóc gai khi bị kéo lên khỏi mặt nước thì tự hít đầy không khí vào bụng, tròn căng như một trái bóng, giương đầy những chiếc gai nhọn hoắt sẵn sàng gây thương tích cho bất kỳ ai vô ý đụng phải chúng. “Bếp trưởng” Kim Đa dùng dao nhọn chọc thủng bụng để “tước vũ khí” của chúng rồi đem nướng trên bếp than cho đến khi nào cháy hết lớp gai bên ngoài thì thịt cũng vừa chín. Món cải thiện cho bữa trưa thường là những thứ như vậy.”
(Lương Ngọc An, Những “thợ săn” trên biển, theo vanvn.vn)
Theo đoạn trích, việc bắt những con cá Chuồn được thực hiện nhằm mục đích gì? A, Làm món cải thiện cho bữa trưa.
B, Làm mồi câu cá.
C, Khai thác tài nguyên biển.
D, Dọn không gian thoáng đãng ở tầng nước trên để thuận lợi cho việc đánh bắt các loại cá ở tầng nước sâu.
Câu 49 [1122295]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Nhà tôi hồi đó nghèo thật, nhưng mua một chiếc máy thu thanh không phải là điều quá khó. Cậu Sáu tôi cũng đi tập kết, về Nam sau cha tôi vài năm, hoạt động ở ngay địa bàn Quảng Ngãi, nhưng không dám về thăm nhà trong vùng quốc gia. Sức khỏe cậu yếu, những năm đó gia đình tìm mọi cách tiếp tế cho cậu, thường là thuốc tây, sữa hộp. Cậu nhắn về cậu cần một chiếc máy thu thanh để phục vụ công tác. Nhà tôi cách trạm giao liên ở vùng giải phóng khoảng năm cây số, để chuyển quà cho cậu, phải đi ngang cánh đồng rộng mênh mông dưới cặp mắt của những người làm ruộng. Dì Bảy tôi gánh một gánh phân hóa học, phủ kín lên những gói thuốc tây, những hộp sữa, những viên pin và chiếc radio giấu bên dưới đáy thúng. Trên đường nếu gặp người quen, dì nói dối đi xuống ruộng rải phân; tìm được giao liên nhờ chuyển cho quà cậu xong, dọc đường về dì rải hết phân cho những đám ruộng của người không quen biết.”
“Nhà tôi hồi đó nghèo thật, nhưng mua một chiếc máy thu thanh không phải là điều quá khó. Cậu Sáu tôi cũng đi tập kết, về Nam sau cha tôi vài năm, hoạt động ở ngay địa bàn Quảng Ngãi, nhưng không dám về thăm nhà trong vùng quốc gia. Sức khỏe cậu yếu, những năm đó gia đình tìm mọi cách tiếp tế cho cậu, thường là thuốc tây, sữa hộp. Cậu nhắn về cậu cần một chiếc máy thu thanh để phục vụ công tác. Nhà tôi cách trạm giao liên ở vùng giải phóng khoảng năm cây số, để chuyển quà cho cậu, phải đi ngang cánh đồng rộng mênh mông dưới cặp mắt của những người làm ruộng. Dì Bảy tôi gánh một gánh phân hóa học, phủ kín lên những gói thuốc tây, những hộp sữa, những viên pin và chiếc radio giấu bên dưới đáy thúng. Trên đường nếu gặp người quen, dì nói dối đi xuống ruộng rải phân; tìm được giao liên nhờ chuyển cho quà cậu xong, dọc đường về dì rải hết phân cho những đám ruộng của người không quen biết.”
(Huỳnh Như Phương, Chiếc máy thu thanh của mẹ tôi, theo vanvn.vn)
Chi tiết nào tô đậm tính chất gian nan, khó khăn trong việc dì Bảy chuyển chiếc máy thu thanh (radio) cho cậu Sáu? A, Khoảng cách giữa nhà cậu Sáu với vùng quốc gia khá xa, khoảng năm cây.
B, Nhà cậu Sáu nằm trong vùng quốc gia trong khi cậu Sáu đang ở vùng giải phóng.
C, Dì Bảy phải vùi chiếc máy thu thanh bên dưới đáy thúng rồi phủ phân hoá học lên trên.
D, Người quen gặp dì Bảy hỏi dì đi đâu.
Câu 50 [1122296]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Nghề văn, sống là để đi, để viết. Nguyễn Tuân đã đi nhiều, đã viết nhiều. Tất nhiên, so với cái diện đi của anh, thì cái anh viết ra hãy còn quá ít. Bệnh xê dịch của anh, lúc nào cũng muốn đi đây đi đó, đều có chủ đích, quan tâm chú mục tới một điều gì...
Sắp đi tới nơi nào, anh đều tìm hiểu nghiên cứu trước kia mà. Ngày kháng chiến chống Mỹ, anh chưa đặt chân tới Cà Mau, tuy nhiên anh vẫn viết về biển trời, đất mặn Cà Mau như người từng sống lâu năm ở đó, khiến Anh Đức ngồi giữa rừng đước Cà Mau phải sửng sốt.
- Còn đi được ngày nào, có dịp là cứ đi! Ngộ nhỡ nay mai thằng Mỹ siêu côn đồ đó, nó giở giói leo thang lần nữa thì sao? Xe cộ, tàu thuyền đi lại sẽ gặp nhiều khó khăn. Ta làm một chuyến du xuân trên các đảo biển... cũng lắm cái hay. Biết đâu rồi sẽ chẳng còn được đi nữa!
Họp liên hoan tất niên tại báo Thống Nhất, anh đã bảo với chúng tôi như vậy. Tất cả mấy anh em đều hoan hỉ, bởi tòa soạn sẵn sàng cho các cộng tác viên mượn chiếc com - măng - ca và anh nào cũng vừa lãnh nhuận bút bài báo Tết của mình, khỏi phải tạm vay, tạm ứng... phiền gì đến cơ quan.”
“Nghề văn, sống là để đi, để viết. Nguyễn Tuân đã đi nhiều, đã viết nhiều. Tất nhiên, so với cái diện đi của anh, thì cái anh viết ra hãy còn quá ít. Bệnh xê dịch của anh, lúc nào cũng muốn đi đây đi đó, đều có chủ đích, quan tâm chú mục tới một điều gì...
Sắp đi tới nơi nào, anh đều tìm hiểu nghiên cứu trước kia mà. Ngày kháng chiến chống Mỹ, anh chưa đặt chân tới Cà Mau, tuy nhiên anh vẫn viết về biển trời, đất mặn Cà Mau như người từng sống lâu năm ở đó, khiến Anh Đức ngồi giữa rừng đước Cà Mau phải sửng sốt.
- Còn đi được ngày nào, có dịp là cứ đi! Ngộ nhỡ nay mai thằng Mỹ siêu côn đồ đó, nó giở giói leo thang lần nữa thì sao? Xe cộ, tàu thuyền đi lại sẽ gặp nhiều khó khăn. Ta làm một chuyến du xuân trên các đảo biển... cũng lắm cái hay. Biết đâu rồi sẽ chẳng còn được đi nữa!
Họp liên hoan tất niên tại báo Thống Nhất, anh đã bảo với chúng tôi như vậy. Tất cả mấy anh em đều hoan hỉ, bởi tòa soạn sẵn sàng cho các cộng tác viên mượn chiếc com - măng - ca và anh nào cũng vừa lãnh nhuận bút bài báo Tết của mình, khỏi phải tạm vay, tạm ứng... phiền gì đến cơ quan.”
(Đoàn Giỏi, Bèo gió giang hồ, theo vanvn.vn)
Câu văn nào sau đây khái quát chủ đề của đoạn trích? A, “Nguyễn Tuân đã đi nhiều, đã viết nhiều.”.
B, “Biết đâu rồi sẽ chẳng còn được đi nữa!”.
C, “Bệnh xê dịch của anh, lúc nào cũng muốn đi đây đi đó, đều có chủ đích, quan tâm chú mục tới một điều gì...”.
D, “Nghề văn, sống là để đi, để viết.”.
Câu 51 [1122297]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“NGUYỄN TRÃI: - Đông Quan bên kia rồi... Cát bay mờ mịt cả... Gió quá... Đông Quan... Chiếc lá rụng trong cơn binh lửa đã dạt về tới đây... Tội nghiệp, cái bến đò nhỏ mà quân Ngô nó cũng đốt phá! Chiếc bia nơi miếu cũ, chúng nó cũng đốt phá! Chiếc bia nơi miếu cũ, chúng nó cũng đập nát! (Đọc trên mảnh bia vỡ) “Thuý trúc, hoàng hoa... Bạch vân, minh nguyệt”... Hai câu đời Thông Thuy... “Trúc biếc, hoa vàng... Mây trắng, trăng trong”... Bây giờ nhìn đâu cũng chỉ thấy lởm chởm giáo mác quân cuồng bạo! Kinh điển chữ nghĩa cả nước đã thành đá vụn, tro tàn!... Vậy mà bên túp lều kia, cây đỗ quyên đang nở muôn nghìn đốm son phấp phới... Mùa xuân về đấy ư...
CÚC: - Gió to thế này, đò chưa sang được, ông khách ạ.”
“NGUYỄN TRÃI: - Đông Quan bên kia rồi... Cát bay mờ mịt cả... Gió quá... Đông Quan... Chiếc lá rụng trong cơn binh lửa đã dạt về tới đây... Tội nghiệp, cái bến đò nhỏ mà quân Ngô nó cũng đốt phá! Chiếc bia nơi miếu cũ, chúng nó cũng đốt phá! Chiếc bia nơi miếu cũ, chúng nó cũng đập nát! (Đọc trên mảnh bia vỡ) “Thuý trúc, hoàng hoa... Bạch vân, minh nguyệt”... Hai câu đời Thông Thuy... “Trúc biếc, hoa vàng... Mây trắng, trăng trong”... Bây giờ nhìn đâu cũng chỉ thấy lởm chởm giáo mác quân cuồng bạo! Kinh điển chữ nghĩa cả nước đã thành đá vụn, tro tàn!... Vậy mà bên túp lều kia, cây đỗ quyên đang nở muôn nghìn đốm son phấp phới... Mùa xuân về đấy ư...
CÚC: - Gió to thế này, đò chưa sang được, ông khách ạ.”
(Nguyễn Đình Thi, Nguyễn Trãi ở Đông Quan, NXB Sân khấu, 2006)
Đâu là chỉ dẫn sân khấu trong đoạn trích? A, “Gió to thế này, đò chưa sang được, ông khách ạ.”.
B, “Bây giờ nhìn đâu cũng chỉ thấy lởm chởm giáo mác quân cuồng bạo!”.
C, “Đọc trên mảnh bia vỡ”.
D, “Thuý trúc, hoàng hoa... Bạch vân, minh nguyệt”.
Câu 52 [1122298]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Vũ Như Tô - Cảnh ngộ chúng tôi có khác chi cảnh ngộ bà? Có phần khổ nhục hơn nữa. Chế độ thì nghiệt ngã vô lí: nhà không cho làm cao, áo không cho mặc đẹp. Ai xây một kiểu nhà mới khả quan, thì lập tức kết vào tội lộng hành đem chém. Thành thử không ai dám vượt ngoài khuôn sáo nghìn xưa, nghề kiến trúc đọng lại như một vũng ao tù. Người có tài không được thi thố đành phải tiến về mặt tiểu xảo. Mà nói ngay đến những bọn này nào họ có được yên thân. Họ phải lẩn lút, giấu giếm. Vô phúc mà triều đình biết, thế là gia đình tan nát. Họ bị đóng cũi giải kinh, để làm những công việc nhà vua, thân giam trong nội như một tên trọng phạm, mãi đến khi mắt mờ, tay chậm, họ mới được thải hồi nguyên quán. Triều đình còn không ban cho họ một chút bổng nhỏ để mưu sống buổi tàn niên. Cách đối đãi như thế, thì nhân tài nhiều sao được, mà ai chịu luyện tập cho thành tài? Thậm chí người ta nói kẻ có tài đã không giúp cho gia đình, còn là một cái vạ nữa.
Đan Thiềm - Thảo nào mà nước ta không có lấy một lâu đài nào ra hồn, khả dĩ sánh với những lâu đài Trung Quốc. Ngay cả Chiêm Thành cũng hơn ta nhiều lắm...
Vũ Như Tô - Tôi bẩm sinh có khiếu về kiến trúc. Tôi đã vào học văn, sau bỏ văn tập nghề, nhưng tập thì tập, vẫn lo nơm nớp, chỉ sợ triều đình biết, thì vợ con ở nhà nheo nhóc, mà mình cũng không biết bao giờ được tháo cũi, sổ lồng. Vua Hồng Thuận ngày nay càng khinh rẻ chúng tôi, cách đối đãi lại bạc ác. Chẳng qua là cái nợ tài hoa, chứ thực ra theo nghề ở ta lợi chẳng có mà nhục thì nhiều.”
“Vũ Như Tô - Cảnh ngộ chúng tôi có khác chi cảnh ngộ bà? Có phần khổ nhục hơn nữa. Chế độ thì nghiệt ngã vô lí: nhà không cho làm cao, áo không cho mặc đẹp. Ai xây một kiểu nhà mới khả quan, thì lập tức kết vào tội lộng hành đem chém. Thành thử không ai dám vượt ngoài khuôn sáo nghìn xưa, nghề kiến trúc đọng lại như một vũng ao tù. Người có tài không được thi thố đành phải tiến về mặt tiểu xảo. Mà nói ngay đến những bọn này nào họ có được yên thân. Họ phải lẩn lút, giấu giếm. Vô phúc mà triều đình biết, thế là gia đình tan nát. Họ bị đóng cũi giải kinh, để làm những công việc nhà vua, thân giam trong nội như một tên trọng phạm, mãi đến khi mắt mờ, tay chậm, họ mới được thải hồi nguyên quán. Triều đình còn không ban cho họ một chút bổng nhỏ để mưu sống buổi tàn niên. Cách đối đãi như thế, thì nhân tài nhiều sao được, mà ai chịu luyện tập cho thành tài? Thậm chí người ta nói kẻ có tài đã không giúp cho gia đình, còn là một cái vạ nữa.
Đan Thiềm - Thảo nào mà nước ta không có lấy một lâu đài nào ra hồn, khả dĩ sánh với những lâu đài Trung Quốc. Ngay cả Chiêm Thành cũng hơn ta nhiều lắm...
Vũ Như Tô - Tôi bẩm sinh có khiếu về kiến trúc. Tôi đã vào học văn, sau bỏ văn tập nghề, nhưng tập thì tập, vẫn lo nơm nớp, chỉ sợ triều đình biết, thì vợ con ở nhà nheo nhóc, mà mình cũng không biết bao giờ được tháo cũi, sổ lồng. Vua Hồng Thuận ngày nay càng khinh rẻ chúng tôi, cách đối đãi lại bạc ác. Chẳng qua là cái nợ tài hoa, chứ thực ra theo nghề ở ta lợi chẳng có mà nhục thì nhiều.”
(Nguyễn Huy Tưởng, Vũ Như Tô, theo Văn bản đọc hiểu Ngữ văn 11,
NXB Đại học Huế, 2023)
Câu nói in đậm của Vũ Như Tô có ý nghĩa gì? A, Thể hiện nỗi lo lắng của Vũ Như Tô về tương lai của nghề kiến trúc.
B, Bộc lộ nỗi chán chường của Vũ Như Tô về những kẻ tài hèn, trí mọn trong nghề kiến trúc.
C, Nhận thức của Vũ Như Tô về tài năng của bản thân.
D, Khẳng định sự trì trệ, thiếu đổi mới, sáng tạo của nghề kiến trúc.
Câu 53 [1122299]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“Anh con trai: (Nhếch mép) Thầy cứ quát cho hả giận, cũng chẳng thay đổi gì được đâu. Chẳng phải chỉ cái giọng, toàn bộ cái lốt thầy mang giờ đã chẳng phải của thầy. Bản thân con người thầy đứng kia đã là một cái gì... một cái gì... không ngay thật rồi!
Chị con dâu: Nhà, không được nói thế!
Vợ Trương Ba: Cả! Mày nỡ nói vậy sao?
Anh con trai: Tôi chỉ nói sự thật. Lạ quá, tại sao mọi người lại sợ sự thật nhỉ?
Hồn Trương Ba: Mày bước ngay đi, bước đi với những việc làm ăn của mày, những sự thật gớm ghiếc của mày!
Anh con trai: Gớm ghiếc? Cả nhà cứ việc khinh thị tôi. Thử hỏi nhờ ai mà giữa thời buổi này nhà ta còn được đàng hoàng tươm tất như vậy? Cả thầy nữa, giờ thầy ăn mỗi bữa tám, chín bát cơm, rồi nào rượu, nào thịt,... Tiền làm ruộng làm vườn của u mà đủ cung phụng thầy chắc? Tiền làm vườn chỉ đủ nuôi thân ông Trương Ba chứ không đủ nuôi ông hàng thịt. U lo thắt ruột, nhưng không dám hé răng với thầy, chỉ còn biết trông cậy vào tôi, vào đồng tiền tôi buôn bán chạy chợ mang về... Thầy còn xỉ vả tôi nỗi gì? Đã đến nước này, thầy còn cao đạo!
Hồn Trương Ba: (Lắp bắp) Mày... mày... (Tát mạnh anh con trai. Anh con trai ngã xuống, lồm cồm đứng dậy, ôm má. Vợ Trương Ba và chị con dâu kêu lên).”
“Anh con trai: (Nhếch mép) Thầy cứ quát cho hả giận, cũng chẳng thay đổi gì được đâu. Chẳng phải chỉ cái giọng, toàn bộ cái lốt thầy mang giờ đã chẳng phải của thầy. Bản thân con người thầy đứng kia đã là một cái gì... một cái gì... không ngay thật rồi!
Chị con dâu: Nhà, không được nói thế!
Vợ Trương Ba: Cả! Mày nỡ nói vậy sao?
Anh con trai: Tôi chỉ nói sự thật. Lạ quá, tại sao mọi người lại sợ sự thật nhỉ?
Hồn Trương Ba: Mày bước ngay đi, bước đi với những việc làm ăn của mày, những sự thật gớm ghiếc của mày!
Anh con trai: Gớm ghiếc? Cả nhà cứ việc khinh thị tôi. Thử hỏi nhờ ai mà giữa thời buổi này nhà ta còn được đàng hoàng tươm tất như vậy? Cả thầy nữa, giờ thầy ăn mỗi bữa tám, chín bát cơm, rồi nào rượu, nào thịt,... Tiền làm ruộng làm vườn của u mà đủ cung phụng thầy chắc? Tiền làm vườn chỉ đủ nuôi thân ông Trương Ba chứ không đủ nuôi ông hàng thịt. U lo thắt ruột, nhưng không dám hé răng với thầy, chỉ còn biết trông cậy vào tôi, vào đồng tiền tôi buôn bán chạy chợ mang về... Thầy còn xỉ vả tôi nỗi gì? Đã đến nước này, thầy còn cao đạo!
Hồn Trương Ba: (Lắp bắp) Mày... mày... (Tát mạnh anh con trai. Anh con trai ngã xuống, lồm cồm đứng dậy, ôm má. Vợ Trương Ba và chị con dâu kêu lên).”
(Lưu Quang Vũ, Hồn Trương Ba, da hàng thịt, theo Văn bản đọc hiểu Ngữ văn 11,
NXB Đại học Huế, 2023)
Chi tiết nào trong đoạn trích khắc hoạ sự tha hoá của nhân vật Hồn Trương Ba? A, Hồn Trương Ba tát mạnh anh con trai.
B, Hồn Trương Ba ăn mỗi bữa tám, chín bát cơm cùng rượu, thịt,...
C, Hồn Trương Ba phải sống dựa anh con trai.
D, Hồn Trương Ba mang cái lốt của người khác.
Câu 54 [1122300]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“TIẾNG ĐỨA CON: (Khóc) Mẹ ơi... Mẹ ơi...
TIẾNG NGƯỜI CHỒNG: Khổ con tôi!... Con không sợ gì cả, có bố đây rồi, từ bây giờ bố ở luôn với con. À, tối quá rồi. Bố đi thắp đèn nhé, bố thắp đèn, rồi buông màn, cho bé Đản đi ngủ nhé. Ừ, bé ngoan nào, ngồi đây cho bố đi thắp đèn.
(Ánh lửa. Rồi ánh đèn. Người ta trông thấy rõ cái bóng của người của người chồng động đậy trên tường nhà.)
TIẾNG ĐỨA CON: (Reo) A!.. Đây rồi. Bố đây rồi!
TIẾNG NGƯỜI CHỒNG: Ừ. Bố đây. Thế cu Đản không sợ nữa nhỉ.
TIẾNG ĐỨA CON: Không phải. Bố Đản kia kìa, bố Đản đến trên tường kia kìa. Bố Đản đến rồi. Ông thắp đèn mà bố Đản cũng đến.
TIẾNG NGƯỜI CHỒNG: Cái gì? Bố Đản trên tường kia à?
TIỀNG ĐỨA CON: Mẹ ơi... Bố Đản đến kia rồi. Mẹ đâu, mẹ em đi đâu mất rồi! (Khóc).
TIẾNG NGƯỜI CHỒNG: Giời ơi... Con ơi... Con nói lại cho bố nghe, thế nào, bố đây kia mà.
TIẾNG ĐỨA CON: Hôm nay bố làm sao thế kia! Tại ông đấy. Bố Đản giống mẹ kia, bố không nói câu nào, mẹ đứng thì bố cũng đứng, mẹ ngồi thì bố cũng ngồi im kia mà.
TIẾNG NGƯỜI CHỒNG: Bố Đản là cái người trên tường kia?”
“TIẾNG ĐỨA CON: (Khóc) Mẹ ơi... Mẹ ơi...
TIẾNG NGƯỜI CHỒNG: Khổ con tôi!... Con không sợ gì cả, có bố đây rồi, từ bây giờ bố ở luôn với con. À, tối quá rồi. Bố đi thắp đèn nhé, bố thắp đèn, rồi buông màn, cho bé Đản đi ngủ nhé. Ừ, bé ngoan nào, ngồi đây cho bố đi thắp đèn.
(Ánh lửa. Rồi ánh đèn. Người ta trông thấy rõ cái bóng của người của người chồng động đậy trên tường nhà.)
TIẾNG ĐỨA CON: (Reo) A!.. Đây rồi. Bố đây rồi!
TIẾNG NGƯỜI CHỒNG: Ừ. Bố đây. Thế cu Đản không sợ nữa nhỉ.
TIẾNG ĐỨA CON: Không phải. Bố Đản kia kìa, bố Đản đến trên tường kia kìa. Bố Đản đến rồi. Ông thắp đèn mà bố Đản cũng đến.
TIẾNG NGƯỜI CHỒNG: Cái gì? Bố Đản trên tường kia à?
TIỀNG ĐỨA CON: Mẹ ơi... Bố Đản đến kia rồi. Mẹ đâu, mẹ em đi đâu mất rồi! (Khóc).
TIẾNG NGƯỜI CHỒNG: Giời ơi... Con ơi... Con nói lại cho bố nghe, thế nào, bố đây kia mà.
TIẾNG ĐỨA CON: Hôm nay bố làm sao thế kia! Tại ông đấy. Bố Đản giống mẹ kia, bố không nói câu nào, mẹ đứng thì bố cũng đứng, mẹ ngồi thì bố cũng ngồi im kia mà.
TIẾNG NGƯỜI CHỒNG: Bố Đản là cái người trên tường kia?”
(Nguyễn Đình Thi, Cái bóng trên tường, theo Văn bản đọc hiểu Ngữ văn 11,
NXB Đại học Huế, 2023)
Câu nói “Cái gì? Bố Đản trên tường kia à?” (in đậm) bộc lộ trạng thái cảm xúc nào trong nhân vật “người chồng”? A, Lo lắng.
B, Bàng hoàng.
C, Đau đớn.
D, Xót xa.
Câu 55 [1122301]: Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
“CA-PIU-LÉT PHU NHÂN - Con ơi, bây giờ là lúc phải nghĩ đến chuyện nhân duyên rồi. Nhiều người còn ít tuổi hơn con, ở ngay thành Vê-rô-na này, mà toàn là những người được trọng vọng cả, cũng đã tay bồng tay mang. Tính ra thì bằng trạc tuổi con bây giờ mẹ đã sinh con rồi, vậy mà con thì vẫn còn là con gái. Thôi để mẹ nói vắn tắt cho con hay: Chàng Pa-rít tài năng muốn hỏi con làm vợ đấy.
NHŨ MẪU - Tiểu thư ơi, người này mới thật!... Úi chao, dễ chừng cả thế gian này... Chà, con người cứ như là sáp nặn ấy!
CA-PIU-LÉT PHU NHÂN - Mùa hạ ở Vê-rô-na cũng chẳng có bông hoa nào bằng.
NHŨ MẪU - Vâng, đẹp như hoa thật đấy!
CA-PIU-LÉT PHU NHÂN - Con nghĩ sao? Con liệu có ưng chàng quý tộc này không? Tối nay, con sẽ thấy chàng ở buổi dạ yến nhà ta. Con hãy ngắm nhìn dung mạo của chàng Pa-rít trẻ tuổi như nhìn vào trang sách quý, con sẽ thấy vẻ thanh tao hiện ra dưới nét bút tuyệt trần. Con hãy nhìn kĩ từng nét cân đối của chàng, nét nọ như làm tăng vẻ đẹp của nét kia. Và nếu trên trang sách đó còn nét nào chưa rõ, thì như lời chú ghi bên lề sách, đôi mắt chàng sẽ làm sáng tỏ. Chàng chưa từng gắn bó với một ai, chàng như một tập tình ca quý giá chỉ cần một tấm bìa bọc lại là nên thiên tuyệt tác!”
“CA-PIU-LÉT PHU NHÂN - Con ơi, bây giờ là lúc phải nghĩ đến chuyện nhân duyên rồi. Nhiều người còn ít tuổi hơn con, ở ngay thành Vê-rô-na này, mà toàn là những người được trọng vọng cả, cũng đã tay bồng tay mang. Tính ra thì bằng trạc tuổi con bây giờ mẹ đã sinh con rồi, vậy mà con thì vẫn còn là con gái. Thôi để mẹ nói vắn tắt cho con hay: Chàng Pa-rít tài năng muốn hỏi con làm vợ đấy.
NHŨ MẪU - Tiểu thư ơi, người này mới thật!... Úi chao, dễ chừng cả thế gian này... Chà, con người cứ như là sáp nặn ấy!
CA-PIU-LÉT PHU NHÂN - Mùa hạ ở Vê-rô-na cũng chẳng có bông hoa nào bằng.
NHŨ MẪU - Vâng, đẹp như hoa thật đấy!
CA-PIU-LÉT PHU NHÂN - Con nghĩ sao? Con liệu có ưng chàng quý tộc này không? Tối nay, con sẽ thấy chàng ở buổi dạ yến nhà ta. Con hãy ngắm nhìn dung mạo của chàng Pa-rít trẻ tuổi như nhìn vào trang sách quý, con sẽ thấy vẻ thanh tao hiện ra dưới nét bút tuyệt trần. Con hãy nhìn kĩ từng nét cân đối của chàng, nét nọ như làm tăng vẻ đẹp của nét kia. Và nếu trên trang sách đó còn nét nào chưa rõ, thì như lời chú ghi bên lề sách, đôi mắt chàng sẽ làm sáng tỏ. Chàng chưa từng gắn bó với một ai, chàng như một tập tình ca quý giá chỉ cần một tấm bìa bọc lại là nên thiên tuyệt tác!”
(Uy-li-am Sếch-xpia, Rô-mê-ô và Giu-li-ét, theo Văn bản đọc hiểu Ngữ văn 11,
NXB Đại học Huế, 2023)
Biện pháp tu từ nào được sử dụng trong chi tiết “chàng như một tập tình ca quý giá chỉ cần một tấm bìa bọc lại là nên thiên tuyệt tác” (in đậm)? A, So sánh.
B, Nói quá.
C, Phép đối.
D, Ẩn dụ.